MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGửi Tôi Năm 17 hoặc Hẹn Nhau Ở Mùa Hạ Cũ.Chương 10: KIẾN TRÚC CỦA HẠNH PHÚC VÀ NHỮNG CON SÓI TRONG BÓNG TỐI

Gửi Tôi Năm 17 hoặc Hẹn Nhau Ở Mùa Hạ Cũ.

Chương 10: KIẾN TRÚC CỦA HẠNH PHÚC VÀ NHỮNG CON SÓI TRONG BÓNG TỐI

2,163 từ · ~11 phút đọc

Ánh nắng của những ngày cuối hạ không còn gắt gỏng như muốn thiêu cháy vạn vật, mà trở nên dịu dàng, sóng sánh như mật ong rót xuống đống đổ nát của khu tập thể đường sắt Thanh Bình. Tiếng máy xúc, máy ủi rầm rập vang lên, nhưng lần này nó không mang theo âm thanh của sự hủy diệt, mà là nhịp điệu của một sự tái sinh. Trịnh Duy đứng trên một gò đất cao, tay cầm bản thiết kế vừa được phê duyệt. Gió biển từ Cảng Thiên Hi thổi vào, làm tung bay vạt áo sơ mi đen đơn giản của anh. Ánh mắt anh lúc này không còn sự lạnh lẽo tàn khốc của một kẻ vừa lật đổ một đế chế tài chính, mà chứa đầy sự suy tư của một kiến trúc sư đang đặt viên gạch đầu tiên cho lý tưởng của mình.

Sau sự sụp đổ chấn động của Trịnh Gia và tập đoàn Đại Dương, Duy đã dùng toàn bộ số tiền thâu tóm được để thành lập quỹ "Tái thiết Thanh Bình". Anh không chọn xây dựng những tòa cao ốc xa hoa hay những trung tâm thương mại lộng lẫy để sinh lời. Thay vào đó, anh thiết kế một khu dân cư phức hợp với chi phí thấp nhưng đầy đủ tiện ích: thư viện, vườn hoa, và đặc biệt là một khán phòng âm nhạc nhỏ dành riêng cho người anh yêu.

Thanh Dương bước lại gần Duy, tay bưng một chai nước khoáng còn lạnh. Cậu mặc một chiếc áo phông trắng rộng rãi, trông trẻ trung và tràn đầy sức sống hơn hẳn những ngày đen tối ở thủ đô. Vết thương trên trán đã lành hẳn, chỉ còn lại một vết sẹo mờ nhạt mà Duy thường xuyên cúi xuống hôn mỗi đêm như một lời tạ lỗi.

"Uống nước đi Duy, cậu đứng đây cả buổi sáng rồi," Dương mỉm cười, đôi mắt lấp lánh như chứa cả mặt trời.

Duy nhận lấy chai nước, nhưng thay vì uống, anh lại nắm lấy bàn tay của Dương, kéo cậu sát vào lòng mình trước sự chứng kiến của những người thợ xây đang hì hục làm việc. Dương khẽ đỏ mặt, định đẩy ra nhưng vòng tay Duy quá vững chãi.

"Cậu xem này," Duy chỉ vào bản vẽ. "Ở góc này, tớ sẽ trồng một cây ngọc lan thật lớn. Đến mùa hoa, mùi hương sẽ bay thẳng vào cửa sổ phòng tập đàn của cậu. Tớ đã tính toán hướng gió rất kỹ rồi."

Dương tựa đầu vào vai Duy, nhìn vào những nét vẽ tỉ mỉ. Cậu biết, mỗi đường nét đó đều được vẽ bằng tất cả tình yêu và khát vọng bảo vệ của Duy. "Duy này... tớ vẫn cảm thấy như một giấc mơ. Mới vài tháng trước thôi, chúng ta còn là những học sinh lo lắng về bài thi học kỳ, vậy mà giờ đây..."

"Giờ đây chúng ta đang xây dựng vương quốc của riêng mình," Duy tiếp lời, giọng anh trầm thấp và đầy kiêu hãnh. "Một vương quốc không có Trịnh Bá, không có sự tàn độc, chỉ có âm nhạc của cậu và bản vẽ của tớ."

Nhưng, thế giới của những kẻ mang dòng máu họ Trịnh chưa bao giờ thực sự bình yên. Khi bóng tối dần buông xuống, Duy dẫn Dương về căn hộ tạm thời của họ — một căn penthouse cao cấp nhìn ra toàn cảnh thành phố Cảng. Đây là tài sản duy nhất của Đại Dương mà Duy giữ lại cho riêng mình.

Vừa bước vào nhà, Duy đã cảm nhận được một luồng không khí lạ. Anh đẩy Dương ra sau lưng, tay nắm chặt một chiếc chìa khóa điện tử. Trên chiếc sofa giữa phòng khách, một người đàn ông mặc quân phục chỉnh tề, tóc hoa tiêu đang ngồi đợi sẵn. Đó là Đại tá Trần, người đứng đầu cơ quan điều tra kinh tế đặc biệt, cũng là người đã phối hợp với Khả Vy để bắt giữ Trịnh Bá.

"Chào cậu Trịnh Duy, hay tôi nên gọi cậu là Hạ Duy?" Đại tá Trần đứng dậy, nụ cười của ông mang theo sự sắc sảo của một người đã nếm trải đủ mọi sóng gió chính trường.

Duy bình thản bước lại ghế đối diện. "Danh xưng không quan trọng bằng mục đích ông đến đây đêm muộn thế này, thưa Đại tá."

Đại tá Trần đặt lên bàn một tập hồ sơ dày cộp. "Việc cậu đánh sập hệ thống tài chính của Trịnh Gia đã tạo ra một cơn chấn động lớn. Tuy nhiên, về mặt pháp lý, những gì cậu làm đang nằm ở vùng xám. Có những thế lực ở thủ đô không hài lòng khi thấy một thiếu niên mười bảy tuổi nắm giữ quá nhiều tài sản và quyền lực kinh tế chỉ trong một đêm. Họ coi cậu là một 'con sói' trẻ nguy hiểm."

Dương đứng bên cạnh, tay cậu siết chặt lấy vạt áo của Duy. Cậu cảm nhận được sự đe dọa ẩn khuất trong lời nói của người đàn ông này.

"Ông muốn gì?" Duy hỏi, ánh mắt anh sắc lẹm.

"Tôi không muốn gì cả. Tôi chỉ muốn cảnh báo cậu. Trịnh Bá tuy đã vào tù, nhưng những 'vòi bạch tuộc' của ông ta ở nước ngoài đang bắt đầu động đậy. Một tổ chức mang tên 'Hắc Ảnh' — chuyên rửa tiền cho các tài phiệt quốc tế — đang nhắm vào số mật mã mà bố cậu để lại. Họ đã gửi sát thủ đến Thiên Hi." Đại tá Trần dừng lại, nhìn sang Dương. "Và mục tiêu của chúng không phải là cậu, mà là điểm yếu lớn nhất của cậu."

Sắc mặt Duy biến đổi ngay lập tức. Anh đứng bật dậy, khí thế bùng phát khiến cả căn phòng dường như lạnh đi vài độ. "Tôi sẽ không để bất cứ ai chạm vào cậu ấy."

"Đó là lý do tôi ở đây. Tôi đề nghị một sự hợp tác. Cậu giao ra mã nguồn hệ thống để chúng tôi đưa vào bảo mật quốc gia, đổi lại, chúng tôi sẽ cấp cho Thanh Dương một danh phận bảo vệ đặc biệt và xóa bỏ mọi hồ sơ vùng xám của cậu."

Sau khi Đại tá Trần rời đi, căn phòng chìm vào sự im lặng đáng sợ. Duy đứng bên ban công, nhìn xuống ánh đèn le lói dưới phố. Anh cảm thấy một sự bế tắc chưa từng có. Anh đã dùng cả hai kiếp người để đấu tranh, nhưng bóng tối dường như luôn tìm thấy cách để bủa vây anh.

"Duy..." Dương bước lại gần, vòng tay ôm lấy thắt lưng Duy từ phía sau. "Cậu định giao mật mã đó đi sao? Đó là di vật cuối cùng của bố cậu."

Duy xoay người lại, nâng gương mặt Dương lên. Trong ánh đèn nhạt nhòa, đôi mắt anh đỏ hoe. "Dương, mật mã đó chỉ là một chuỗi con số vô hồn. Với tớ, cậu mới là tất cả. Nếu mật mã đó có thể đổi lấy sự bình an của cậu suốt đời, tớ sẵn sàng đốt sạch nó ngay bây giờ."

"Không, Duy," Dương nhìn thẳng vào mắt anh, giọng cậu kiên định lạ thường. "Chúng ta không thể cứ mãi chạy trốn hoặc thỏa hiệp. Nếu cậu giao mật mã, họ sẽ còn đòi hỏi nhiều hơn thế. Chúng ta phải đối mặt. Tớ không còn là con chim sơn ca yếu ớt trong lồng nữa. Những ngày ở thủ đô, tớ đã học được rằng tình yêu của chúng ta chỉ bền vững khi tớ có thể đứng cạnh cậu, chứ không phải núp sau lưng cậu."

Duy sững sờ nhìn Dương. Cậu thiếu niên của anh dường như đã trưởng thành vượt bậc sau những biến cố. Trong ánh mắt Dương, anh thấy sự can trường mà ngay cả những kẻ sành sỏi nhất cũng không có được.

Đêm đó, họ không ngủ. Duy dẫn Dương vào căn phòng bí mật trong penthouse — nơi chứa hàng loạt màn hình máy tính vẫn đang hoạt động 24/7. Anh bắt đầu dạy Dương những kiến thức cơ bản về mã hóa và cách nhận biết các mối đe dọa. Đây là sự chuẩn bị của anh cho một cuộc chiến trường kỳ.

"Dương, đây là 'vũ khí' của tớ. Tớ sẽ dạy cậu cách dùng nó. Nếu một ngày tớ không ở bên cạnh, cậu phải biết cách tự bảo vệ mình bằng chính những thứ này."

Họ quấn quýt bên nhau giữa những dòng lệnh và những con số. Sự giao thoa của hai linh hồn lúc này không chỉ là những nụ hôn cháy bỏng hay những lần ân ái mặn nồng, mà là sự hòa quyện của hai ý chí chiến đấu. Duy chiếm lấy Dương ngay trên chiếc bàn làm việc đầy bản vẽ, một lần nữa khẳng định chủ quyền và tình yêu cực đoan của mình. Mỗi nhịp chạm, mỗi tiếng rên rỉ của Dương đều như một liều thuốc độc ngọt ngào khiến Duy càng thêm điên cuồng trong việc xây dựng "pháo đài" bảo vệ cậu.

Sáng hôm sau, một bưu kiện lạ được gửi đến trước cửa nhà. Bên trong chỉ có một chiếc đàn violin bị đứt dây và một bức ảnh chụp Dương đang đứng ở công trường. Trên ảnh có một vệt mực đỏ gạch chéo qua cổ.

Lâm Khả Vy xuất hiện, gương mặt cô lạnh như tiền. "Chúng đến rồi. Đêm nay, tại lễ khởi công khu dân cư Thanh Bình, chúng sẽ ra tay. Duy, cậu đã chuẩn bị sẵn sàng cho một buổi tiệc đẫm máu chưa?"

Duy nhìn chiếc đàn bị đứt dây, rồi nhìn sang Dương đang bình thản cầm cây violin thực sự của mình lên tập luyện. Một nụ cười chết chóc hiện lên trên môi anh. "Tốt thôi. Tớ vốn dĩ không thích những buổi lễ hòa bình giả tạo. Hãy để máu của chúng làm vữa cho những bức tường mới ở Thanh Bình."

Lễ khởi công diễn ra dưới bầu trời hoàng hôn đỏ rực. Hàng trăm người dân nghèo tập trung để chứng kiến giây phút lịch sử. Duy đứng trên sân khấu, phát biểu về một tương lai tươi sáng. Dương ngồi ở hàng ghế đầu, tay ôm hộp đàn.

Đột ngột, ánh đèn sân khấu vụt tắt. Tiếng la hét vang lên giữa đám đông. Ba bóng đen lao ra từ phía sau khán đài, tay cầm dao găm nhắm thẳng về phía Dương. Nhưng chúng không ngờ rằng, ngay khi chúng vừa chạm tới hàng ghế đầu, một hệ thống lưới điện cao áp ngầm dưới sàn — do chính Duy thiết kế — đã kích hoạt.

Tiếng nổ điện khô khốc vang lên. Hai tên sát thủ ngã quỵ ngay lập tức. Tên còn lại định bỏ chạy nhưng đã bị Lâm Khả Vy khống chế bằng một đòn khóa tay điêu luyện.

Duy lao xuống sân khấu, ôm lấy Dương giữa sự hỗn loạn. Anh không hề nhìn những kẻ bị bắt, mắt anh chỉ hướng về phía Dương. "Cậu có sao không?"

Dương mỉm cười, cậu lấy từ trong hộp đàn ra một thiết bị gây nhiễu sóng mà Duy đã làm cho mình. "Tớ đã kích hoạt nó ngay khi đèn tắt. Chúng không thể liên lạc với đồng bọn được đâu."

Đại tá Trần xuất hiện từ bóng tối, ông vỗ tay tán thưởng. "Quả nhiên là hậu sinh khả úy. Trịnh Duy, cậu không chỉ là một kiến trúc sư, cậu là một chiến lược gia tài ba. Tôi chấp nhận sự hợp tác theo cách của cậu: Cậu giữ mật mã, nhưng cậu phải làm việc cho cục an ninh mạng với tư cách là một cố vấn đặc biệt ẩn danh."

Duy nhìn Dương, rồi nhìn những người dân đang bắt đầu ổn định lại trật tự. Anh biết mình vừa giành thêm một chiến thắng, nhưng con đường phía trước vẫn còn 23 chương nữa đầy rẫy những âm mưu cấp cao hơn.

"Được, tôi đồng ý. Nhưng với một điều kiện nữa: Khu dân cư này phải được mang tên 'Thiên đường của Dương'."

Dưới ánh trăng rằm tháng Bảy, giữa công trường ngổn ngang gạch đá, Duy và Dương trao nhau một nụ hôn sâu thẳm. Họ biết rằng, dù là những con sói trong bóng tối hay những sát thủ quốc tế, không gì có thể chia cắt được hai linh hồn đã cùng nhau bước qua địa ngục để tìm thấy ánh sáng này.

Bản giao hưởng của mùa hạ 2007 đã kết thúc, nhường chỗ cho những nốt nhạc trầm hùng của mùa thu đầy biến động. Trịnh Duy đã sẵn sàng để trở thành vị vua của thế giới ngầm, tất cả chỉ để giữ cho âm nhạc của Thanh Dương mãi mãi vang lên trong bình yên.