MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGửi Tôi Năm 17 hoặc Hẹn Nhau Ở Mùa Hạ Cũ.Chương 11: CHƯƠNG 11: NHỮNG GIAO ĐIỂM BẤT THƯỜNG

Gửi Tôi Năm 17 hoặc Hẹn Nhau Ở Mùa Hạ Cũ.

Chương 11: CHƯƠNG 11: NHỮNG GIAO ĐIỂM BẤT THƯỜNG

2,109 từ · ~11 phút đọc

Mùa thu Hà Nội năm 2007 bắt đầu bằng những cơn gió heo may khô khốc, thổi tung những đám lá vàng dọc theo con đường dẫn vào trường chuyên trọng điểm của thành phố. Hạ Duy và Thanh Dương đã chính thức bước vào năm học cuối cấp. Sau những giông bão kinh hoàng tại phố Cảng, việc quay lại ghế nhà trường giống như một sự nghỉ ngơi ngắn ngủi, một khoảng lặng giữa bản giao hưởng đầy sát khí. Thế nhưng, Duy biết rõ, đây chỉ là một mặt hồ tĩnh lặng trước khi cơn sóng ngầm khác ập đến. Anh ngồi trong lớp học, đôi mắt vẫn chăm chú nhìn vào bảng đen, nhưng tâm trí anh đang điều hành một mạng lưới thông tin khổng lồ trải dài từ Thiên Hi lên đến thủ đô.

Sự xuất hiện của họ tại ngôi trường danh giá này đã gây ra một cơn sốt không nhỏ. Một "Trịnh Duy" mang vẻ đẹp lạnh lùng, xa cách, nắm giữ trong tay khối tài sản bí ẩn, và một "Thanh Dương" thanh khiết như sương mai với tiếng đàn violin có thể làm mềm lòng cả những kẻ thù ác nhất. Duy luôn duy trì một khoảng cách an toàn với tất cả mọi người, trừ Dương. Anh giống như một con sói đầu đàn, lặng lẽ bảo hộ lãnh thổ của mình, bất cứ ai dám tiến lại gần Dương quá mức đều phải nhận lấy cái nhìn cảnh cáo sắc lẹm từ anh.

Sự yên bình đó bị phá vỡ vào một buổi sáng thứ Hai đầu tháng Chín. Một học sinh mới chuyển từ Nga về được giới thiệu vào lớp chuyên Toán của Duy. Hắn tên là Alexei Nguyễn – một thiên tài toán học có dòng máu lai Nga-Việt. Alexei không giống bất kỳ thiếu niên nào mà Duy từng gặp. Hắn có mái tóc hơi xoăn nhẹ, đôi mắt màu xám tro sâu thẳm và một nụ cười luôn mang theo vẻ thách thức ngạo mạn. Ngay từ giây phút đầu tiên bước vào lớp, ánh mắt của Alexei không dừng lại ở giáo viên hay những nữ sinh đang trầm trồ, mà nó nhắm thẳng vào Hạ Duy, rồi sau đó lướt qua Thanh Dương với một sự thích thú kỳ lạ.

"Chào các bạn, tôi là Alexei. Tôi đến đây vì nghe nói ở ngôi trường này có một kẻ đã đánh sập hệ thống tài chính của Trịnh Gia bằng những thuật toán mà giới chuyên gia Nga phải đau đầu," Alexei nói bằng tiếng Việt hơi lơ lớ nhưng cực kỳ rõ ràng.

Cả lớp ồn ào bàn tán, nhưng Duy vẫn thản nhiên lật trang sách. Anh cảm nhận được luồng điện từ từ người thanh niên này. Alexei không phải là một sát thủ của Trịnh Bá, cũng không phải là người của Đại tá Trần. Hắn là một biến số mới, một kẻ tìm kiếm niềm vui trong việc giải mã những bộ óc thiên tài.

Giờ giải lao, khi Duy đang cúi xuống sửa lại dây đeo cặp cho Dương, Alexei bước lại gần. Hắn không ngần ngại ngồi lên bàn học của Duy, cúi đầu nhìn hai người.

"Cậu chính là Trịnh Duy? Và đây là 'con chim sơn ca' nổi tiếng?" Alexei hỏi, bàn tay hắn thò ra định chạm vào cây violin mà Dương đang ôm trong lòng.

Nhanh như chớp, Duy nắm lấy cổ tay Alexei. Lực bóp của anh mạnh đến mức những đầu ngón tay của Alexei tái nhợt đi. "Đừng chạm vào đồ của cậu ấy. Và cũng đừng dùng cái biệt danh đó."

Alexei không hề tức giận, hắn bật cười, một nụ cười đầy hứng thú. "Hóa ra lời đồn là đúng. Cậu có bản năng chiếm hữu cực cao. Nhưng Duy này, toán học không bao giờ nói dối. Theo tính toán của tôi, mối quan hệ của hai người đang đi vào một điểm nghẽn của xác suất. Cậu càng siết chặt, cậu ta sẽ càng dễ vỡ. Tại sao không thử một phương trình khác, nơi tôi là một hằng số bổ trợ?"

Duy buông tay ra, ánh mắt anh tối sầm lại. "Biến đi trước khi tôi biến cậu thành một con số không tròn trĩnh trên bản đồ này."

Sự xuất hiện của Alexei không chỉ là một lời thách thức về trí tuệ. Hắn bắt đầu dùng sự am hiểu về âm nhạc cổ điển để tiếp cận Dương. Trong khi Duy bận rộn với những cuộc họp ẩn danh tại cục an ninh mạng, Alexei thường xuyên xuất hiện tại phòng tập nhạc, bàn luận với Dương về những kỹ thuật bấm dây của các bậc thầy Nga.

Duy phát điên. Cơn ghen tuông của anh không phải là kiểu bộc phát trẻ con, mà nó là một sự âm ỉ, đen tối và đầy kiểm soát. Một buổi tối, khi thấy Dương cầm về một bản nhạc viết tay của Alexei, Duy đã không kiềm chế được mà giật lấy và xé nát nó ngay trước mặt cậu.

"Duy! Cậu làm gì thế? Đó chỉ là một bản phối lại của bài Caprice số 24 thôi mà!" Dương bàng hoàng nhìn những mảnh giấy vụn bay lả tả.

Duy ép Dương vào tường, hơi thở anh dồn dập, đôi mắt đỏ ngầu. "Tớ đã bảo cậu tránh xa hắn ra! Cậu có biết hắn là ai không? Hắn là con trai của Trịnh Xuân – kẻ đang tranh giành quyền lực với Trịnh Bá ở hải ngoại. Hắn tiếp cận cậu chỉ để tìm điểm yếu của tớ thôi!"

Dương khựng lại, nước mắt trào ra. Cậu không ngờ sau bao nhiêu biến cố, Duy vẫn không thể hoàn toàn tin tưởng vào khả năng tự bảo vệ của cậu. "Duy... tớ biết hắn là ai. Tớ nói chuyện với hắn là vì tớ muốn tìm hiểu thêm về mẹ tớ. Hắn nói mẹ tớ từng là một nghệ sĩ piano ở Moscow, và chính dòng họ Trịnh đã phá hủy sự nghiệp của bà. Tớ cần sự thật, chứ không cần sự bao bọc mù quáng này của cậu!"

Cái tát của sự thật đánh thẳng vào mặt Duy. Anh buông Dương ra, đôi tay run rẩy. Hóa ra, trong khi anh mải mê xây dựng pháo đài bên ngoài, anh đã bỏ quên những vết thương thâm sâu bên trong tâm hồn Dương về nguồn cội.

Đêm đó, Duy không ngủ. Anh đột nhập vào kho dữ liệu mật mà Khả Vy cung cấp. Những thông tin về mẹ của Dương — bà Thanh Hà — bắt đầu hiện ra. Bà không chỉ là một nghệ sĩ, bà là người nắm giữ một phần bí mật của hệ thống ngân hàng Thụy Sĩ mà Trịnh Bá hằng khao khát. Cuộc tình của bà với bố Dương là một cuộc trốn chạy khỏi những âm mưu chính trị của Trịnh Gia. Và Alexei... hắn không chỉ là con trai của Trịnh Xuân, hắn là người anh họ xa mà Dương chưa bao giờ biết tới.

Sáng hôm sau, một cuộc đối đầu toán học diễn ra trong tiết chuyên đề. Alexei đưa ra một bài toán về lý thuyết trò chơi mà hắn tuyên bố là "không có lời giải hòa bình". Hắn viết lên bảng những con số khô khốc nhưng đầy ám chỉ về cuộc chiến giữa Duy và Trịnh Gia.

Duy bước lên bảng. Anh không giải bài toán theo cách thông thường. Anh dùng thuật toán mật mã của bố, biến những con số thành những ký hiệu mà chỉ anh và những người trong dòng tộc họ Trịnh mới hiểu được.

"Alexei, phương trình của cậu thiếu một biến số," Duy nói, phấn trong tay anh gãy đôi. "Đó là biến số về sự hy sinh. Trong một trò chơi sinh tử, kẻ sẵn sàng chết trước chính là kẻ thắng cuộc. Cậu muốn Dương? Cậu muốn mật mã? Vậy thì bước qua xác tôi trước."

Cả lớp im phăng phắc. Alexei nhìn vào bảng, nụ cười của hắn dần biến mất, thay vào đó là một sự nể trọng sâu sắc. "Cậu điên thật rồi, Trịnh Duy. Cậu đang tự thiêu rụi chính mình để giữ lấy một cái bóng."

Trận chiến trí tuệ và tình cảm càng trở nên căng thẳng khi Khả Vy thông báo rằng sát thủ của "Hắc Ảnh" đã chính thức xâm nhập vào Hà Nội, và kẻ dẫn đường cho chúng không ai khác chính là một thành viên trong lớp học này. Duy nhìn quanh lớp, ánh mắt dừng lại ở những gương mặt thân quen nhưng giờ đây đều mang theo vẻ nghi kỵ.

Trong một buổi chiều mưa tầm tã, khi Dương đang đi bộ về căn hộ, một chiếc xe đen lao tới chặn đường. Hai kẻ mặc đồ đen bước xuống, nhưng chưa kịp chạm vào Dương, Alexei đã xuất hiện từ phía sau, hạ gục một tên bằng những đòn thế võ thuật điêu luyện của Nga. Duy cũng lao đến ngay sau đó, cầm trên tay khẩu súng điện mà anh luôn mang theo.

Hai thiếu niên đứng giữa màn mưa, nhìn nhau đầy căm phẫn nhưng cũng có một sự đồng cảm kỳ lạ. Họ đều đang bảo vệ cùng một người, dù theo những cách thức khác nhau.

"Duy, đừng nhìn tôi như vậy," Alexei vừa lau máu trên tay vừa nói. "Tôi bảo vệ cậu ấy vì cậu ấy là người thân duy nhất còn lại của tôi có tâm hồn sạch sẽ. Còn cậu... cậu bảo vệ cậu ấy vì cậu coi cậu ấy là của riêng mình. Sự khác biệt giữa chúng ta là tôi có thể để cậu ấy đi, còn cậu thì không."

Duy tiến lại gần Dương, ôm chặt cậu vào lòng, mặc cho nước mưa thấm đẫm cả hai. Anh nhìn Alexei, giọng nói lạnh lùng nhưng kiên định: "Đúng thế. Tớ không bao giờ để cậu ấy đi. Dù địa ngục có mở cửa, tớ cũng sẽ kéo cậu ấy về phía tớ. Alexei, nếu cậu thực sự muốn giúp, hãy giao ra vị trí của Trịnh Xuân. Đã đến lúc chúng ta kết thúc cái dòng tộc thối nát này rồi."

Dương tựa vào lồng ngực Duy, nghe nhịp tim đập mạnh mẽ của anh. Cậu nhận ra rằng, dù Duy có ghen tuông điên cuồng, dù Duy có trở nên tàn nhẫn, thì bản chất của tất cả những điều đó vẫn là một tình yêu quá đỗi sâu nặng. Cậu ngẩng đầu lên, nhìn cả Duy và Alexei.

"Tớ không phải là món quà để các cậu tranh giành," Dương nói, giọng cậu thanh thoát nhưng chứa đựng uy lực. "Tớ là một Thanh Dương, và tớ sẽ tự tay tìm ra sự thật về mẹ tớ. Alexei, cảm ơn vì đã cứu tớ, nhưng người tớ chọn đứng cạnh... mãi mãi là Duy."

Nụ hôn của Duy dành cho Dương giữa màn mưa Hà Nội lúc đó không chỉ là sự đánh dấu chủ quyền, mà là một lời hứa: Anh sẽ không chỉ bảo vệ cậu, anh sẽ cùng cậu đối mặt với quá khứ.

Bóng tối của dòng họ Trịnh đã bắt đầu phủ kín thủ đô. Những con sói từ phương xa đã hội ngộ. Alexei, Duy và Dương — ba thiếu niên với ba số phận khác nhau — giờ đây buộc phải đứng trên cùng một chiến tuyến để chống lại thế lực "Hắc Ảnh".

Duy biết, chương 11 này chỉ là khởi đầu cho một chuỗi những sự phản bội cấp cao hơn. Anh lôi từ trong túi ra một thiết bị định vị nhỏ, gắn vào áo của Dương. Anh nhìn vào hư không, thầm nhủ: Trịnh Bá, Trịnh Xuân... các người đã đánh thức một con quỷ dữ thực sự. Và lần này, tôi sẽ không chỉ đánh sập tài chính, tôi sẽ đánh sập cả mạng sống của các người.

Đêm đó, trong căn penthouse, Duy và Dương đã có một cuộc trò chuyện thẳng thắn nhất từ trước đến nay. Duy bắt đầu mở ra những tập hồ sơ về bà Thanh Hà, kể cho Dương nghe về những âm mưu kinh tởm ở Moscow năm xưa. Dương không khóc, cậu chỉ lặng lẽ cầm cây violin lên và chơi một bản nhạc không tên — một bản nhạc dành cho người mẹ chưa từng gặp mặt và dành cho người đàn ông đang vì cậu mà gánh vác cả thế giới.

Bản giao hưởng của sự trả thù đã bước sang một chương mới, nồng nàn hơn, nguy hiểm hơn và đẫm máu hơn.