MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGửi Tôi Năm 17 hoặc Hẹn Nhau Ở Mùa Hạ Cũ.Chương 12: VŨ ĐIỆU CỦA NHỮNG CHIẾC MẶT NẠ

Gửi Tôi Năm 17 hoặc Hẹn Nhau Ở Mùa Hạ Cũ.

Chương 12: VŨ ĐIỆU CỦA NHỮNG CHIẾC MẶT NẠ

1,874 từ · ~10 phút đọc

Ánh đèn pha lê rực rỡ của Đại sứ quán Nga tại Hà Nội hắt lên những bức tường đá cẩm thạch, tạo nên một không gian vừa tráng lệ vừa đầy đe dọa. Đêm nay, buổi dạ hội hóa trang quốc tế không chỉ là nơi giao lưu của giới ngoại giao, mà còn là bàn cờ sinh tử nơi các thế lực ngầm hội tụ. Hạ Duy bước xuống từ chiếc xe Limousine, gương mặt anh ẩn sau chiếc mặt nạ bạc hình sói tuyết, bộ suit đen tuyền cắt may thủ công làm tôn lên khí chất lãnh đạm nhưng đầy uy lực. Đi bên cạnh anh là Alexei, trong bộ quân phục nghi lễ của Nga và chiếc mặt nạ đại bàng vàng kim. Hai kẻ vừa là tình địch, vừa là đồng minh bất đắc dĩ, nay phải cùng đứng trên một chiến tuyến.

"Cậu đã kiểm tra lại sơ đồ chưa?" Alexei thì thầm qua kẽ răng, mắt vẫn nhìn thẳng về phía cổng vào. "Hệ thống an ninh ở đây là loại tối tân nhất, được điều khiển bởi trí tuệ nhân tạo của 'Hắc Ảnh'. Nếu cậu không thể hack vào trung tâm điều khiển trong vòng ba phút, chúng ta sẽ biến thành những mục tiêu di động ngay giữa sảnh tiệc."

Duy khẽ điều chỉnh chiếc tai nghe siêu nhỏ ẩn sau lớp tóc. "Ba phút là quá nhiều. Tôi chỉ cần 90 giây. Điều quan trọng là cậu phải giữ chân Trịnh Xuân. Lão ta không chỉ muốn con chip, lão ta muốn dùng Dương để ép tôi phải mở khóa hệ thống tài chính toàn cầu."

Thanh Dương xuất hiện ngay sau đó, cậu mặc một bộ lễ phục màu trắng tinh khôi, đeo chiếc mặt nạ thiên nga đính đá quý. Trông cậu đẹp đến nao lòng, một vẻ đẹp mong manh như pha lê nhưng lại mang trong mình sự kiên định của một người đã sẵn sàng đối mặt với bão tố. Theo kế hoạch, Dương sẽ là người biểu diễn violin chính trong buổi tiệc, dùng âm nhạc để che giấu những tiếng động từ cuộc đột nhập và cũng là để dụ Trịnh Xuân lộ diện.

Duy nắm lấy bàn tay Dương, siết nhẹ như muốn truyền đi tất cả sự bảo bọc của mình. "Dương, nếu có bất cứ chuyện gì xảy ra, hãy chạy về phía hành lang hướng Tây. Ở đó có người của Đại tá Trần chờ sẵn. Đừng lo cho tớ."

Dương nhìn sâu vào đôi mắt ẩn sau lớp mặt nạ sói của Duy, khẽ mỉm cười. "Tớ sẽ không chạy một mình đâu, Duy. Chúng ta đã hứa sẽ cùng nhau đi đến cuối bản nhạc này mà."

Tiếng nhạc giao hưởng vang lên, báo hiệu buổi tiệc bắt đầu. Những chiếc mặt nạ đủ màu sắc quay cuồng trong vũ điệu Waltz, che giấu những dã tâm và những họng súng đen ngòm ẩn dưới lớp áo choàng. Duy lặng lẽ tách khỏi đám đông, men theo lối đi dành cho nhân viên phục vụ để tiếp cận căn hầm mật. Ngón tay anh lướt trên chiếc máy tính bảng mini, những dòng mã xanh lét chạy dài, phá vỡ từng lớp tường lửa của hệ thống bảo mật Nga.

Trong khi đó, trên sân khấu chính, Thanh Dương bắt đầu đặt cây vĩ lên dây đàn. Bản Danse Macabre (Vũ điệu tử thần) vang lên, những nốt nhạc sắc lẹm, dồn dập như tiếng bước chân của định mệnh. Cả khán phòng im phăng phắc, bị mê hoặc bởi tiếng đàn đầy ma mị của cậu thiếu niên. Ngay tại hàng ghế VIP, một người đàn ông trung niên với gương mặt sắc sảo, lạnh lùng như tiền — Trịnh Xuân — đang nhấp ly rượu vang, ánh mắt lão nhìn Dương không rời.

"Quả nhiên là con trai của Thanh Hà," Trịnh Xuân lẩm bẩm, nụ cười trên môi lão chứa đựng sự tàn nhẫn tột cùng. "Vẻ đẹp này, tài năng này... thật đáng tiếc khi phải bị hủy hoại."

Lão ra hiệu cho đám thuộc hạ. Ngay khi bản nhạc bước vào đoạn cao trào, một làn khói trắng bất ngờ tỏa ra từ hệ thống thông hơi. Đám đông bắt đầu hỗn loạn. Tận dụng thời cơ, hai gã sát thủ của "Hắc Ảnh" lao lên sân khấu, chụp một chiếc khăn tẩm thuốc mê vào mặt Dương. Cậu cố gắng vùng vẫy, nhưng sức lực của một nghệ sĩ không thể chống lại những kẻ chuyên nghiệp. Tiếng violin đứt quãng, cây đàn rơi xuống sàn gỗ phát ra một âm thanh khô khốc, vỡ vụn.

Cùng lúc đó, dưới căn hầm, Duy vừa mới lấy được con chip chứa danh sách đen. Tiếng báo động vang lên inh ỏi. "Duy! Chúng bắt được Dương rồi!" Tiếng Alexei gào lên trong tai nghe.

Máu trong người Duy sôi lên. Anh không thèm quan tâm đến việc che giấu tung tích nữa, rút khẩu súng giảm thanh ra, anh bắn hạ hai tên lính canh đang lao tới. Duy chạy như điên cuồng về phía sảnh chính, nhưng nơi đó chỉ còn lại đống đổ nát và những chiếc mặt nạ rơi vãi. Trịnh Xuân đã đưa Dương đi theo lối cửa sau.

"Alexei! Vị trí!" Duy gầm lên.

"Chúng đang hướng về cảng hàng không Nội Bài! Trịnh Xuân định đưa cậu ta sang Nga ngay trong đêm!" Alexei vừa lái chiếc mô tô phân khối lớn vừa đáp. "Tôi đang bám theo, nhưng chúng có hai xe hộ tống trang bị vũ khí hạng nặng."

Duy lao ra bãi đỗ xe, nhảy lên chiếc xe thể thao mà anh đã chuẩn bị sẵn. Cuộc rượt đuổi nghẹt thở diễn ra trên những cung đường vắng vẻ của Hà Nội về đêm. Tiếng động cơ gầm rú, tiếng súng nổ vang trời xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Duy vừa lái xe với tốc độ hơn 180 km/h, vừa dùng máy tính để hack vào hệ thống định vị của chiếc xe chở Dương.

"Trịnh Xuân, nếu ông dám làm đau cậu ấy, tôi sẽ khiến cả dòng họ Trịnh biến mất khỏi bản đồ thế giới!" Duy nghiến răng, ánh mắt anh đỏ ngầu vì giận dữ và lo lắng.

Tại một kho hàng cũ gần sân bay, Trịnh Xuân đứng nhìn Dương đang bị trói chặt trên ghế, miệng bị bịt kín. Lão cầm con dao găm, khẽ lướt lưỡi dao lạnh lẽo trên má cậu. "Cháu trai ạ, nếu muốn trách, hãy trách cái mật mã mà người tình của mẹ cháu đã để lại. Hạ Duy sẽ đến đây, và nó sẽ phải chọn: hoặc là con chip, hoặc là mạng sống của cháu."

Dương nhìn lão, đôi mắt không có vẻ gì là sợ hãi. Cậu biết Duy sẽ đến. Cậu tin vào người đàn ông của mình hơn cả mạng sống. Cậu cố gắng dùng những đầu ngón tay chơi đàn linh hoạt để nới lỏng sợi dây thừng phía sau lưng.

Chiếc xe của Duy lao thẳng qua cánh cửa sắt của kho hàng, tạo nên một tiếng động kinh thiên động địa. Anh bước xuống xe, trên tay là con chip lấp lánh dưới ánh đèn vàng vọt. Alexei cũng có mặt ngay sau đó, họng súng của hắn nhắm thẳng vào đầu Trịnh Xuân.

"Thả cậu ấy ra," Duy nói, giọng anh lạnh đến mức khiến những gã sát thủ xung quanh cũng phải rùng mình.

"Đưa con chip đây trước," Trịnh Xuân cười khẩy. "Đừng quên, quanh đây có mười tay súng bắn tỉa đang nhắm vào tim cậu."

"Vậy thì ông cũng đừng quên," Duy giơ chiếc điện thoại lên, "Tôi đã kết nối con chip này với hệ thống phát tán công cộng. Chỉ cần một nút bấm, toàn bộ danh sách đen của 'Hắc Ảnh', bao gồm cả những giao dịch của ông với giới tài phiệt Nga, sẽ được gửi thẳng đến Interpol và Bộ Công an Việt Nam. Lúc đó, cả ông và tổ chức của ông sẽ không còn chỗ dung thân."

Sắc mặt Trịnh Xuân biến đổi liên tục. Lão không ngờ Duy lại liều lĩnh đến thế. "Mày định cùng chết với tao sao?"

"Tôi không chết," Duy bước lại gần hơn, ánh mắt anh nhìn thẳng vào Dương. "Tôi chỉ đang dọn dẹp rác rưởi cho tương lai của chúng tôi."

Đột ngột, Dương vùng ra khỏi sợi dây thừng, cậu chộp lấy một mảnh kính vỡ trên sàn, đâm thẳng vào tay Trịnh Xuân đang cầm dao. Lão đau đớn gào lên, buông dao xuống. Chớp thời cơ, Duy và Alexei nổ súng. Một trận đấu súng hỗn loạn nổ ra. Duy lao đến ôm lấy Dương, che chắn cho cậu khỏi những làn đạn lạc.

"Duy! Phía sau!" Dương hét lên.

Một tên sát thủ từ trên cao nhắm súng vào Duy, nhưng Alexei đã nhanh hơn một bước, bắn hạ hắn trước khi hắn kịp bóp cò. Trịnh Xuân định chạy thoát thân nhưng đã bị Lâm Khả Vy và lực lượng đặc nhiệm của Đại tá Trần bao vây ngay tại cửa hầm máy bay.

"Trịnh Xuân, ông bị bắt vì tội phản quốc và giết người hàng loạt," giọng Đại tá Trần vang lên đầy uy nghiêm.

Trận chiến kết thúc trong tiếng còi cảnh sát dồn dập. Trịnh Xuân bị giải đi, gương mặt lão lộ rõ vẻ thất bại thảm hại. Duy ôm chặt lấy Dương, hơi thở anh vẫn còn dồn dập. Anh vùi mặt vào cổ cậu, hít hà mùi hương quen thuộc để trấn an bản thân.

"Tớ xin lỗi... tớ lại để cậu gặp nguy hiểm," Duy thì thầm, giọng anh run rẩy.

Dương vòng tay ôm lấy cổ Duy, khẽ hôn lên môi anh giữa đống đổ nát. "Không đâu Duy. Đêm nay, tớ đã thực sự thấy mình mạnh mẽ hơn. Tớ không còn là nạn nhân nữa, tớ là đồng đội của cậu."

Alexei đứng từ xa nhìn cảnh tượng đó, hắn khẽ thở dài, nụ cười trên môi mang chút đắng cay. Hắn biết, trong trái tim của Thanh Dương, sẽ chẳng bao giờ có chỗ cho một kẻ thứ ba, dù hắn có là thiên tài toán học hay hoàng tử của Trịnh Gia đi chăng nữa. Hắn cất súng vào bao, quay lưng bước đi vào màn đêm.

"Này Alexei!" Duy gọi với theo. "Cảm ơn cậu."

Alexei không quay đầu lại, chỉ giơ tay lên vẫy. "Đừng vội cảm ơn. 'Hắc Ảnh' vẫn chưa kết thúc đâu. Trịnh Xuân chỉ là một mắt xích. Kẻ đứng sau thực sự vẫn còn đang ở Moscow. Hẹn gặp lại ở Nga, Trịnh Duy."

Duy siết chặt tay Dương. Anh biết Alexei nói đúng. Cuộc chiến này chỉ mới bước sang một giai đoạn mới, quy mô và tàn khốc hơn nhiều. Nhưng nhìn vào nụ cười của Dương dưới ánh trăng Hà Nội, anh biết mình có thể đánh bại cả thế giới.

Bản giao hưởng của đêm hội hóa trang đã khép lại với những nốt nhạc đẫm máu, nhưng mở ra một chương mới về sự trưởng thành và hy sinh. Duy dẫn Dương về nhà, nơi bản vẽ về "Thiên đường của Dương" vẫn đang chờ đợi để hoàn thiện.