MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGửi Tôi Năm 17 hoặc Hẹn Nhau Ở Mùa Hạ Cũ.Chương 13: TUYẾT TRẮNG VÀ MÁU ĐỎ

Gửi Tôi Năm 17 hoặc Hẹn Nhau Ở Mùa Hạ Cũ.

Chương 13: TUYẾT TRẮNG VÀ MÁU ĐỎ

1,889 từ · ~10 phút đọc

Mùa đông nước Nga năm 2007 ập đến bằng những trận cuồng phong tuyết trắng xóa, nuốt chửng cả bầu trời Moscow trong một màu xám xịt và lạnh lẽo thấu xương. Bước chân ra khỏi cửa máy bay, Thanh Dương khẽ rùng mình, hơi thở cậu hóa thành những làn khói trắng tan nhanh trong không trung. Nhưng ngay lập tức, một chiếc áo khoác măng tô bằng len lông cừu dày sụ đã được khoác lên vai cậu, kèm theo đó là vòng tay ấm áp của Trịnh Duy. Duy kéo cao cổ áo cho Dương, ánh mắt anh lo lắng kiểm tra từng chút một như thể cậu là một khối pha lê dễ vỡ nhất thế gian.

Chuyến đi này mang danh nghĩa là một chương trình trao đổi văn hóa dành cho các tài năng trẻ, nơi Dương sẽ biểu diễn tại Nhạc viện Tchaikovsky danh tiếng. Nhưng đằng sau lớp vỏ bọc hào nhoáng ấy, Duy biết mình đang dấn thân vào hang ổ của quỷ dữ. "Hắc Ảnh" không đơn thuần là một tổ chức tội phạm, nó là một bóng ma bao trùm lên toàn bộ giới tài phiệt Đông Âu, và "Lão Đại" – kẻ đứng sau tất cả – chính là người đang nắm giữ chìa khóa về cái chết của mẹ Dương.

Họ được đưa về một căn biệt thự cổ kính nằm ở ngoại ô Moscow, nơi Alexei đã chờ sẵn với vẻ mặt nghiêm nghị chưa từng thấy. Không còn nụ cười ngạo mạn thường trực, Alexei lúc này mang dáng dấp của một quân nhân thực thụ. Hắn dẫn họ vào một căn phòng bản đồ được trang bị những thiết bị giám sát tối tân nhất mà Duy từng thấy trong đời.

"Chào mừng đến với địa ngục của tôi," Alexei nói, giọng hắn khàn đặc vì thiếu ngủ. "Trịnh Xuân đã khai ra một phần, nhưng kẻ đứng đầu thực sự của 'Hắc Ảnh' không phải là người Nga. Hắn là một kẻ mang dòng máu lai, biệt danh là Volkov. Và Duy này, tôi có tin xấu cho cậu. Volkov chính là người đã từng yêu say đắm mẹ của Dương, bà Thanh Hà, trước khi bà trốn về Việt Nam cùng cha của Dương."

Thanh Dương đứng lặng người bên cửa sổ, nhìn những bông tuyết rơi lả tả. Cậu cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Hóa ra, cuộc đời của mẹ cậu là một chuỗi những bi kịch và sự phản bội kéo dài từ Á sang Âu. Duy bước lại gần, ôm lấy eo Dương từ phía sau, cằm tựa lên vai cậu. Anh cảm nhận được sự run rẩy nhẹ nhàng của người thương.

"Dù hắn là ai, tớ cũng sẽ khiến hắn phải trả giá," Duy thì thầm, giọng nói mang theo một sự kiên định đến tàn nhẫn. "Dương, cậu chỉ cần tập trung cho buổi diễn ở Nhạc viện. Những việc còn lại, hãy để tớ và Alexei giải quyết."

Dương xoay người lại, áp đôi bàn tay lạnh giá vào má Duy. "Tớ không muốn chỉ là người đứng xem nữa. Nếu Volkov thực sự liên quan đến mẹ, tớ muốn trực tiếp đối mặt với hắn. Tớ muốn biết tại sao bà phải chịu khổ cực như vậy."

Đêm đó, trong căn phòng ngủ đậm chất kiến trúc Gothic, Duy và Dương đã có những giây phút mặn nồng giữa cái lạnh cắt da của nước Nga. Duy chiếm lấy cậu bằng một sự chiếm hữu mãnh liệt hơn bao giờ hết, như thể anh đang cố gắng khảm sâu hình ảnh của cậu vào linh hồn mình trước khi bước vào cuộc chiến sinh tử. Tiếng rên rỉ của Dương hòa quyện vào tiếng gió tuyết rít qua khe cửa, tạo nên một bản nhạc tình sầu thảm và cuồng nhiệt.

Sáng hôm sau, khi Dương đến Nhạc viện để tập luyện, Duy và Alexei bắt đầu kế hoạch đột nhập vào kho dữ liệu của Volkov đặt tại một tòa lâu đài đá nằm sâu trong rừng lá kim. Duy hóa thân thành một kỹ sư viễn thông, trong khi Alexei dẫn theo một đội đặc nhiệm ngầm của Nga phối hợp từ bên ngoài.

Bên trong lâu đài, Duy phải đối mặt với một hệ thống bảo mật phức tạp nhất mà anh từng gặp. Mỗi bước chân là một cạm bẫy, mỗi dòng lệnh là một cuộc đấu trí với những bộ óc hàng đầu thế giới. Nhưng với trí tuệ của một kẻ trùng sinh và khả năng toán học thiên tài, Duy từng bước bóc tách những lớp tường lửa. Anh tìm thấy một tệp tin mật mang tên "Chim Sơn Ca Moscow".

Tim Duy đập thình thịch khi mở tệp tin đó ra. Bên trong là hàng loạt hình ảnh của mẹ Dương thời còn trẻ, và kinh khủng hơn, là những bản báo cáo điệp viên của bà. Bà Thanh Hà không chỉ là nghệ sĩ, bà là một điệp viên nhị trùng được cài cắm để đánh sập "Hắc Ảnh". Bà đã hy sinh bản thân, chấp nhận bị mang tiếng phản bội dòng tộc để bảo vệ một con chip chứa danh sách tất cả các tài khoản rửa tiền của tổ chức. Và con chip đó, không phải nằm trong chiếc hộp gỗ ở Việt Nam, mà nó được cất giấu ngay bên trong cây đàn violin cổ mà Dương đang sở hữu.

"Duy! Có biến rồi! Volkov đã biết cậu đang ở đó!" Tiếng Alexei hét lên trong tai nghe.

Duy lập tức sao chép dữ liệu rồi lao ra ngoài. Những tiếng súng bắt đầu nổ vang giữa rừng tuyết. Duy rút khẩu súng ngắn ra, bắn trả một cách chính xác. Những kỹ năng chiến đấu mà anh âm thầm rèn luyện bấy lâu nay giờ đây phát huy tác dụng tối đa. Anh lao mình qua những tán cây thông, tuyết trắng nhuộm đỏ bởi máu của những kẻ ngáng đường. Duy biết mục tiêu thực sự của Volkov lúc này không phải là anh, mà chính là Dương ở Nhạc viện.

Tại Nhạc viện Tchaikovsky, buổi độc tấu của Dương đang diễn ra trong sự trang nghiêm tuyệt đối. Cậu đang chơi bản Paganini Caprice No. 5, những nốt nhạc bay bổng nhưng đầy nội lực. Đột nhiên, từ hàng ghế khán giả, một người đàn ông trung niên với mái tóc bạc kim và đôi mắt xám tro đứng dậy. Hắn không vỗ tay, mà chỉ lặng lẽ tiến về phía sân khấu. Đó chính là Volkov.

Lực lượng bảo vệ của Alexei đã bị vô hiệu hóa từ trước đó. Dương dừng đàn, nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt mình. Một sự quen thuộc kỳ lạ trỗi dậy trong lòng cậu.

"Cháu rất giống bà ấy," Volkov cất lời bằng tiếng Việt cực kỳ chuẩn xác. "Đặc biệt là ánh mắt cương quyết đó. Nhưng tiếc thay, bà ấy đã chọn sai người. Và bây giờ, cháu cũng đang đi theo vết xe đổ đó khi ở bên cạnh Trịnh Duy."

"Ông không có quyền nhắc đến tên mẹ tôi," Dương gằn giọng, đôi tay cậu siết chặt cây đàn – thứ mà cậu vừa biết rằng chứa đựng bí mật cuối cùng của bà.

"Ta không muốn hại cháu, con trai của Thanh Hà," Volkov giơ tay ra. "Giao cây đàn đó cho ta, ta sẽ để cháu và Trịnh Duy được sống bình yên ở bất cứ đâu trên thế giới này. Nếu không, máu của cháu sẽ nhuộm đỏ sân khấu này ngay lập tức."

Đúng lúc đó, cánh cửa Nhạc viện bị đạp tung. Trịnh Duy xuất hiện, toàn thân nhuốm máu và tuyết, trên tay là khẩu súng vẫn còn bốc khói. Anh đứng chắn trước mặt Dương, họng súng nhắm thẳng vào tim Volkov.

"Ông nghĩ ông có thể mua được tình yêu và sự thật bằng máu sao?" Duy nói, hơi thở anh dồn dập nhưng vô cùng uy lực. "Volkov, tôi đã nắm giữ toàn bộ bằng chứng về việc ông ám sát những quan chức Nga để leo lên vị trí hiện tại. Chỉ cần tôi chết, tất cả sẽ được công khai."

Volkov bật cười, một nụ cười lạnh lẽo thấu xương. "Cậu nghĩ ta sợ sao? Ở Moscow này, ta chính là luật pháp."

Một trận chiến nghẹt thở nổ ra ngay giữa thánh đường âm nhạc. Alexei dẫn đội đặc nhiệm tràn vào. Tiếng súng, tiếng la hét và cả tiếng đổ vỡ của những khí cụ âm nhạc vang lên hỗn loạn. Duy kéo Dương xuống phía sau bục chỉ huy, dùng thân mình che chắn cho cậu. Anh đẩy cho Dương một khẩu súng nhỏ.

"Dương, tớ đã dạy cậu rồi. Hãy bảo vệ chính mình!"

Dương run rẩy cầm lấy khẩu súng. Cậu nhìn thấy Volkov đang nhắm súng vào Duy. Không một chút do dự, cậu bóp cò. Viên đạn sượt qua vai Volkov khiến hắn chệch tay lái. Duy lập tức lao lên, tung một cú đá uy lực khiến Volkov ngã xuống sàn. Cả hai lao vào một cuộc vật lộn đẫm máu. Duy không dùng súng nữa, anh dùng nắm đấm để trút bỏ tất cả những uất hận cho Dương và cho gia đình mình.

Cuối cùng, Volkov bị khống chế. Alexei bước lại, tra tay vào còng. "Kết thúc rồi, Volkov. Ông sẽ phải đối mặt với tòa án binh Nga."

Duy gục xuống bên cạnh Dương, anh kiệt sức nhưng đôi mắt lại rạng rỡ niềm vui. Dương ôm lấy anh, nước mắt rơi lã chã trên gương mặt đầy vết thương của Duy.

"Duy... tớ đã nổ súng... tớ đã làm tổn thương người ta," Dương nức nở.

Duy ôm lấy đầu cậu, hôn lên đôi môi run rẩy. "Cậu đã cứu tớ, Dương ạ. Cậu không làm tổn thương ai cả, cậu chỉ đang bảo vệ tình yêu của chúng ta."

Họ rời khỏi Nhạc viện khi tuyết ngoài trời đã ngừng rơi, nhường chỗ cho những tia nắng mùa đông yếu ớt. Duy cầm lấy cây đàn của Dương, dùng một con dao nhỏ rạch nhẹ vào lớp lót bên trong. Một con chip siêu nhỏ hiện ra. Bí mật của mẹ Dương cuối cùng đã được giải mã. Nó không chỉ là danh sách rửa tiền, nó là bản danh sách những kẻ đã phản bội đất nước Việt Nam trong những năm tháng đen tối nhất của tài chính quốc gia.

Duy nhìn vào con chip, rồi nhìn sang Dương. "Chúng ta sẽ mang thứ này về Việt Nam, giao cho Đại tá Trần. Đây là cách tốt nhất để linh hồn mẹ cậu được thanh thản."

Đêm cuối cùng tại Moscow, họ đứng trên Quảng trường Đỏ, tay trong tay. Duy hứa với Dương rằng, sau khi về nước, họ sẽ không còn phải chạy trốn nữa. Anh sẽ xây dựng một nhà hát thật lớn, nơi Dương có thể tự do chơi nhạc mà không phải giấu bất cứ bí mật nào trong cây đàn của mình.

Bản giao hưởng trên tuyết trắng đã khép lại bằng một màu đỏ của máu, nhưng cũng là màu đỏ của những nụ hôn nồng cháy và sự khởi đầu cho một đế chế mới – đế chế của tình yêu và sự thật.