MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGửi Tôi Năm 17 hoặc Hẹn Nhau Ở Mùa Hạ Cũ.Chương 14: NHỮNG QUÂN CỜ TRÊN BÀN TIỆC QUYỀN LỰC

Gửi Tôi Năm 17 hoặc Hẹn Nhau Ở Mùa Hạ Cũ.

Chương 14: NHỮNG QUÂN CỜ TRÊN BÀN TIỆC QUYỀN LỰC

2,360 từ · ~12 phút đọc

Chuyến bay từ Moscow đáp xuống Nội Bài vào một buổi chiều cuối đông ảm đạm. Không khí Hà Nội lúc này không còn cái lạnh buốt giá của tuyết trắng, mà là cái lạnh ẩm ướt, luồn lách qua từng lớp áo, mang theo mùi của đất ẩm và khói bụi thành thị. Trịnh Duy bước ra khỏi cửa an ninh, bàn tay anh vẫn không rời khỏi tay Thanh Dương. Một sự cảnh giác thường trực bao trùm lấy anh, đôi mắt sắc lẹm lướt qua từng khuôn mặt trong sảnh chờ. Anh biết, con chip nhỏ bé đang nằm sâu trong lớp lót chiếc áo khoác của mình chính là một quả bom hẹn giờ có thể thổi bay cả những chiếc ghế quyền lực cao nhất tại thủ đô.

Đón họ không phải là chiếc xe của chú Nam, mà là một dàn xe công vụ màu đen sang trọng. Đại tá Trần đứng đó, bên cạnh một người phụ nữ trạc ngũ tuần, mặc bộ áo dài nhung màu xanh thẫm, toát lên vẻ quyền quý và uy nghiêm khó cưỡng. Bà có đôi mắt phượng sắc sảo nhưng lại ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm khi nhìn thấy Thanh Dương.

"Chào mừng các cháu đã trở về an toàn," Đại tá Trần lên tiếng, giọng ông trầm thấp. "Đây là bà Lê Minh Nguyệt, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao. Bà ấy đã đợi các cháu rất lâu rồi."

Bà Minh Nguyệt bước lại gần, bàn tay đeo nhẫn ngọc bích khẽ chạm vào vai Dương. Giọng bà run run: "Giống quá... Cháu thực sự là con trai của Thanh Hà. Hai mươi năm rồi, cuối cùng ta cũng được nhìn thấy cốt nhục của bà ấy."

Duy khẽ nhíu mày, anh bước lên chắn giữa bà Nguyệt và Dương, bản năng bảo vệ trỗi dậy mạnh mẽ. "Thưa Thứ trưởng, tôi nghĩ chúng ta nên tìm một nơi kín đáo hơn để nói chuyện. Sự có mặt của bà ở đây có lẽ đã thu hút quá nhiều sự chú ý."

Bà Nguyệt mỉm cười nhạt, một nụ cười đầy sự thâm trầm của kẻ đã lăn lộn nhiều năm chốn quan trường. "Cậu Trịnh Duy, cậu quả đúng như lời đồn. Rất cẩn trọng. Đi thôi, chúng ta về biệt phủ ở Tây Hồ."

Căn biệt phủ của bà Minh Nguyệt nằm biệt lập giữa một khu vườn rộng lớn, nơi những rặng liễu rủ xuống mặt hồ mờ sương. Bên trong, không gian tĩnh mịch đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng nước sôi trong chiếc ấm trà cổ. Sau khi mọi người đã yên vị, Duy lấy con chip ra, đặt lên bàn đá.

"Dữ liệu trong này đã được giải mã một phần ở Nga," Duy vào thẳng vấn đề. "Nó chứa danh sách những 'con sâu' trong bộ máy tài chính đã cấu kết với 'Hắc Ảnh' để rút ruột ngân sách quốc gia từ những năm 90. Và tôi tin rằng, bà có mặt ở đây không chỉ vì tình bạn với mẹ của Dương."

Bà Minh Nguyệt nhấp một ngụm trà, ánh mắt bà nhìn thẳng vào Duy, không hề né tránh. "Cậu nói đúng. Con chip này là ngòi nổ cho một cuộc thanh tra diện rộng sắp tới. Nhưng có một điều cậu chưa biết: Kẻ đứng đầu danh sách đó, người đã trực tiếp ra lệnh truy sát mẹ của Dương năm xưa để bịt đầu mối, hiện đang giữ một vị trí cực kỳ quan trọng trong kế hoạch quy hoạch lại toàn bộ thành phố Cảng Thiên Hi — nơi cậu đang xây dựng khu dân cư cho người nghèo."

Thanh Dương bàng hoàng, cậu nhìn bà Nguyệt rồi lại nhìn Duy. "Ý bà là... kẻ thù của chúng cháu vẫn đang nhởn nhơ và có quyền lực tối thượng sao?"

"Hắn là Phạm Gia, một con cáo già còn đáng sợ hơn Trịnh Bá hay Volkov gấp bội," bà Nguyệt thở dài. "Hắn không dùng súng đạn, hắn dùng luật pháp và chính sách để giết người không dao. Nếu con chip này được công bố ngay lập tức mà không có sự chuẩn bị, hắn sẽ kích hoạt mạng lưới của mình để đảo chính, lật đổ cả những người đang bảo vệ các cháu."

Duy siết chặt nắm tay. Anh nhận ra mình vừa bước vào một bàn cờ mới, nơi mỗi quân cờ đều mang mặt nạ của sự chính trực. Anh nhìn sang Dương, thấy vẻ mặt lo âu của cậu, lòng anh chợt thắt lại. Anh đã hứa sẽ cho cậu một cuộc sống bình yên, nhưng dường như càng đi sâu, bóng tối càng bao trùm lấy họ.

"Vậy bà muốn tôi làm gì?" Duy hỏi, giọng anh lạnh lẽo.

"Đêm mai có một buổi tiệc gây quỹ từ thiện tại nhà hát lớn. Phạm Gia sẽ có mặt ở đó. Tôi muốn Duy đóng vai một nhà đầu tư trẻ triển vọng, tiếp cận hắn và dùng con chip này như một mồi nhử để hắn lộ ra sơ hở trong việc ký kết các văn bản mật," bà Nguyệt đề nghị. "Còn Dương, cháu sẽ biểu diễn. Âm nhạc của cháu là thứ duy nhất có thể làm dịu đi sự cảnh giác của hắn. Hắn vốn dĩ là một kẻ cuồng si nghệ thuật, giống như Volkov."

Duy lập tức phản đối: "Không! Tôi sẽ không để Dương làm mồi nhử thêm một lần nào nữa!"

"Duy!" Dương nắm lấy tay anh, đôi mắt cậu kiên định lạ thường. "Tớ muốn làm điều này. Mẹ tớ đã hy sinh cả đời để bảo vệ sự thật này. Tớ không thể để bà hy sinh vô ích. Tớ muốn nhìn thấy kẻ đã giết mẹ tớ phải đền tội."

Cuộc tranh luận kéo dài cho đến khi Duy buộc phải thỏa hiệp dưới cái nhìn kiên quyết của Dương. Đêm đó, trong căn phòng dành cho khách tại biệt phủ, Duy ôm chặt Dương vào lòng, hơi thở anh dồn dập và đầy bất an. Anh hôn lên tóc cậu, lên đôi mắt, như muốn khảm sâu hình bóng này vào tâm khảm.

"Dương, nếu có chuyện gì xảy ra, tớ sẽ thiêu rụi cả cái thành phố này để đưa cậu về," Duy thì thầm vào tai cậu, giọng nói mang theo sự cuồng nhiệt và cực đoan vốn có của họ Trịnh.

Sáng hôm sau, Duy bắt đầu chuẩn bị cho "vở kịch" lớn nhất đời mình. Anh không chỉ dùng trí tuệ của một kẻ trùng sinh để chuẩn bị các tài liệu giả, mà còn liên lạc với Alexei ở Nga để yêu cầu một sự hỗ trợ kỹ thuật từ xa. Anh cài đặt một hệ thống giám sát siêu vi mô vào chiếc cài áo của Dương và một thiết bị phá sóng vào chính cây đàn violin.

Buổi tiệc tại Nhà hát Lớn diễn ra trong sự hào nhoáng giả tạo. Những bộ váy dạ hội lộng lẫy, những ly rượu vang đắt tiền và những nụ cười công nghiệp che giấu những âm mưu bẩn thỉu. Phạm Gia xuất hiện như một vị thần quyền năng, bao quanh lão là những vệ sĩ trung thành và những kẻ nịnh bợ. Lão có vẻ ngoài đạo mạo, giọng nói trầm ấm, hoàn toàn trái ngược với những gì Duy hình dung về một kẻ sát nhân.

Duy bước lại gần Phạm Gia, cầm ly rượu vang đỏ, nụ cười trên môi anh vừa đủ kiêu ngạo nhưng cũng đầy bí ẩn. "Thưa ngài Phạm, tôi nghe nói ngài đang quan tâm đến dự án hạ tầng tại phía Nam thành phố Cảng. Tôi có một vài 'số liệu' mà ngài chắc chắn sẽ thấy thú vị hơn cả bản quy hoạch chính thức."

Phạm Gia nheo mắt nhìn Duy, lão nhận ra cái tên Trịnh Duy đang làm mưa làm gió giới tài chính. "Cậu trẻ mà tài cao. Nhưng số liệu của cậu có giá bao nhiêu?"

"Giá của nó là... một lời xin lỗi trước mộ của một người phụ nữ tên Thanh Hà," Duy nói nhỏ, chỉ đủ để hai người nghe thấy.

Sắc mặt Phạm Gia biến đổi trong tích tắc, nhưng lão nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Lão cười khẩy: "Cậu đang đùa với lửa đấy, chàng trai trẻ. Nhưng tôi thích sự liều lĩnh này. Chúng ta sẽ nói chuyện sau buổi biểu diễn của con trai bà ta."

Trên sân khấu, Thanh Dương bước ra dưới ánh đèn spotlight. Cậu không mặc đồ trắng như mọi khi, mà mặc một bộ vest màu đỏ sẫm như màu máu khô. Cậu bắt đầu chơi bản Symphonie Espagnole của Lalo. Tiếng đàn lúc trầm lúc bổng, như tiếng khóc than, như lời nguyền rủa vang vọng từ quá khứ. Dương chơi đàn với một sự phẫn uất mà Duy chưa bao giờ thấy. Mỗi nốt nhạc như một mũi tên lao thẳng về phía Phạm Gia.

Trong lúc đó, Duy bí mật ra hiệu cho Alexei kích hoạt việc xâm nhập vào điện thoại cá nhân của Phạm Gia khi lão đang bị tiếng đàn thôi miên. Dữ liệu bắt đầu được chuyển đi. Nhưng đột nhiên, hệ thống báo động đỏ trên đồng hồ của Duy nhấp nháy.

"Duy! Có kẻ thứ ba đang can thiệp!" Tiếng Alexei hét lên trong tai nghe. "Bà Minh Nguyệt không phải người của cục an ninh! Bà ấy là người của phe đối lập đang muốn mượn tay cậu để diệt Phạm Gia, sau đó sẽ thủ tiêu cả cậu và Dương để chiếm đoạt con chip!"

Duy chết lặng. Một sự phản bội kép. Anh nhìn về phía bà Nguyệt đang mỉm cười điềm nhiên ở hàng ghế danh dự, rồi nhìn về phía Dương trên sân khấu. Anh nhận ra mình đã rơi vào cái bẫy hoàn hảo của những chính trị gia lão luyện.

Phạm Gia dường như cũng nhận ra điều gì đó. Lão đứng dậy, ra hiệu cho đám vệ sĩ áp sát sân khấu. Duy không còn thời gian để suy nghĩ. Anh rút súng điện ra, bắn thẳng vào hệ thống điện của nhà hát.

Đoàng! Một tiếng nổ lớn, toàn bộ nhà hát chìm vào bóng tối.

Duy lao lên sân khấu giữa tiếng la hét hỗn loạn. Anh ôm lấy Dương, che chắn cho cậu khỏi những làn đạn bắt đầu bắn loạn xạ từ phía người của Phạm Gia và cả người của bà Nguyệt.

"Dương! Đi mau!" Duy gào lên, kéo Dương chạy về phía lối thoát hiểm mà anh đã khảo sát từ trước.

"Con chip! Duy, con chip đâu?" Dương hỏi, hơi thở hổn hển.

"Mặc kệ nó! Mạng của cậu quan trọng hơn!"

Họ chạy ra đến bãi đỗ xe phía sau, nơi chiếc xe của chú Nam đang chờ sẵn. Nhưng bà Minh Nguyệt đã đứng đó, họng súng của bà ta nhắm thẳng vào tim Dương. Vẻ mặt từ bi của bà ta biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng của một kẻ cầm quyền không có trái tim.

"Duy, đưa con chip cho ta, ta sẽ để các cháu đi. Ta thực sự yêu quý mẹ cháu, Dương ạ, nhưng quyền lực thì không có bạn bè."

Duy đứng chắn trước mặt Dương, anh mỉm cười, một nụ cười điên dại. Anh lấy con chip ra khỏi túi, nhưng thay vì đưa cho bà ta, anh dùng tay bóp nát nó thành trăm mảnh ngay trước mắt bà ta.

"Bà nghĩ tôi ngây thơ đến mức mang bản gốc theo mình sao?" Duy nói, giọng anh đầy sự khinh bỉ. "Toàn bộ dữ liệu đã được tự động gửi đến văn phòng Chính phủ và tất cả các cơ quan báo chí quốc tế ngay khi đèn tắt. Trong vòng mười phút nữa, cả bà và Phạm Gia sẽ là những kẻ bị truy nã toàn cầu."

Bà Minh Nguyệt sững sờ, họng súng của bà ta run rẩy. Đúng lúc đó, tiếng còi xe cảnh sát của Đại tá Trần vang dội khắp khu vực phố cổ. Lần này, là lực lượng chính nghĩa thực sự.

Duy kéo Dương vào xe, chiếc xe lao vút đi trong đêm tối. Anh ôm chặt lấy Dương, toàn thân anh vẫn còn run lên vì sợ hãi. Nếu anh không cảnh giác, nếu anh không có sự hỗ trợ của Alexei, có lẽ anh đã mất cậu mãi mãi trong tay người phụ nữ mà cậu gọi là "bạn của mẹ".

"Dương... chúng ta thắng rồi," Duy thì thầm, nụ hôn nồng cháy của anh rơi trên đôi môi đang run rẩy của Dương.

Dương gục đầu vào vai Duy, cậu khóc. Cậu khóc cho mẹ mình, khóc cho những năm tháng oan ức, và khóc vì cậu nhận ra rằng trong thế giới đầy rẫy sự phản bội này, chỉ có người đàn ông này là người duy nhất cậu có thể tin tưởng bằng cả mạng sống.

Đêm Hà Nội trôi đi, mang theo sự sụp đổ của những tượng đài quyền lực thối nát. Phạm Gia và bà Minh Nguyệt bị bắt ngay trong đêm. Con chip của mẹ Dương đã hoàn thành sứ mệnh của nó. Nhưng Duy biết, cuộc chiến này chưa bao giờ kết thúc. Anh nhìn ra cửa sổ xe, ánh mắt đăm chiêu.

"Dương, ngày mai chúng ta sẽ về Thiên Hi. Tớ sẽ xây một ngôi nhà thật nhỏ trên đồi, nơi chúng ta có thể nhìn thấy biển mà không cần phải nhìn thấy những chiếc mặt nạ nữa."

Dương ngước lên nhìn anh, nụ cười đã trở lại trên môi. "Ừ, về nhà thôi Duy."

Bản giao hưởng của quyền lực và sự phản bội đã khép lại, nhưng bản giao hưởng của tình yêu giữa Trịnh Duy và Thanh Dương thì chỉ mới bắt đầu những chương nồng nàn nhất. Duy biết, từ nay về sau, anh không chỉ là kiến trúc sư cho những tòa nhà, anh là kiến trúc sư cho hạnh phúc của chính họ, một hạnh phúc được xây dựng trên đống tro tàn của những âm mưu và được bảo vệ bằng một tình yêu cực đoan đến điên dại.