MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGửi Tôi Năm 17 hoặc Hẹn Nhau Ở Mùa Hạ Cũ.Chương 15: VẾT RẠN TRÊN ĐÀI HOA

Gửi Tôi Năm 17 hoặc Hẹn Nhau Ở Mùa Hạ Cũ.

Chương 15: VẾT RẠN TRÊN ĐÀI HOA

2,453 từ · ~13 phút đọc

Thành phố Cảng Thiên Hi đón Trịnh Duy và Thanh Dương trở về bằng một buổi chiều nhuộm sắc tím thẫm của hoàng hôn biển. Những con sóng vỗ rì rào vào mạn thuyền, mang theo mùi muối mặn nồng quen thuộc – cái mùi hương của quê nhà mà bấy lâu nay họ phải đánh đổi bằng máu và nước mắt mới có thể tìm lại. Căn biệt thự nhỏ nằm trên đồi cao, nhìn xuống dự án "Khu dân cư Ánh Sáng" đang dần hoàn thiện, là nơi Duy đã dành tâm huyết thiết kế riêng cho hai người. Nó không xa hoa như dinh thự họ Trịnh, cũng không lạnh lẽo như penthouse ở thủ đô; nó mang hơi thở của gỗ hoàng đàn và hơi ấm của sự bình yên sau bão táp.

Thế nhưng, ngay khi bước vào sảnh chính, Duy đã cảm nhận được một bầu không khí nặng nề đang bao trùm. Ông Thanh – bố của Dương – đang ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế mây ngoài ban công, mắt đăm đăm nhìn ra phía chân trời. Trông ông già đi hàng chục tuổi sau những biến cố. Khi thấy hai người bước vào, ông không nở nụ cười nhẹ nhõm như mọi khi, mà chỉ khẽ run tay, khiến chén trà trên bàn khua lên những tiếng lách cách đầy bất an.

"Bố, tụi con về rồi!" Dương lao đến, ôm lấy vai cha, gương mặt rạng rỡ niềm hạnh phúc.

Ông Thanh khẽ vuốt tóc con trai, nhưng ánh mắt ông lại lén nhìn về phía Duy – người đang đứng lặng lẽ ở cửa với xấp tài liệu và chiếc áo khoác đen. Trong ánh mắt đó không có sự biết ơn của một người vừa được cứu thoát khỏi cái chết, mà là một nỗi sợ hãi tột cùng, một sự ghê tởm bị kìm nén.

"Duy, con vào đây. Ta cần nói chuyện với cả hai đứa," giọng ông Thanh khàn đặc, đứt quãng.

Duy linh cảm thấy một điều gì đó chẳng lành. Anh đóng cửa, bước lại gần, bàn tay vô thức siết chặt lấy ghế. Anh đã chuẩn bị cho mọi cuộc chiến tài chính, mọi âm mưu ám sát, nhưng anh chưa bao giờ chuẩn bị cho một cuộc đối đầu tâm lý với người đàn ông mà anh coi là cha vợ của mình.

"Hai đứa... hai đứa định sẽ sống như thế này mãi sao?" ông Thanh bắt đầu, giọng ông run rẩy. "Ta biết Duy đã cứu chúng ta nhiều lần. Ta biết con tài giỏi, con là người họ Trịnh quyền thế. Nhưng sự thật thì không thể thay đổi được. Hai đứa... hai đứa không thể ở bên nhau."

Dương khựng lại, đôi mắt mở to ngơ ngác: "Bố nói gì vậy? Tụi con đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu chuyện, cả cái chết cũng không chia lìa được..."

"VÌ HAI ĐỨA LÀ ANH EM!" ông Thanh bất ngờ gào lên, âm thanh xé toạc sự tĩnh lặng của buổi chiều. Chén trà trên tay ông rơi xuống sàn, vỡ tan tành thành trăm mảnh pha lê sắc lẹm.

Cả căn phòng chìm vào một sự im lặng chết chóc. Duy cảm thấy như có một luồng điện cao thế đánh thẳng vào đại não, khiến mọi suy nghĩ của anh tê liệt. Anh nhìn ông Thanh, rồi nhìn sang Dương – người đang đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu.

"Bố... bố đang đùa đúng không?" Dương thều thào, đôi môi run lên bần bật.

Ông Thanh gục đầu xuống hai bàn tay gầy gò, tiếng khóc nấc nghẹn ngào vang lên: "Ta đã giấu kín bí mật này suốt hai mươi năm. Thanh Hà... mẹ của Dương, bà ấy không chỉ trốn chạy khỏi Volkov. Năm đó, trước khi gặp ta, bà ấy đã có một mối tình vụng trộm với Trịnh Minh – bố của Duy – khi bà ấy sang Việt Nam thực hiện nhiệm vụ điệp viên lần đầu. Hai người họ đã có một đứa con trước khi bà ấy bị đưa lại về Nga. Đó chính là con, Dương ạ."

Dương lùi lại, va phải chiếc bình gốm trên kệ. Cậu lắc đầu điên cuồng: "Không... không thể nào! Con là con của bố! Bố nói dối!"

"Ta là người đã nhận nuôi con khi Thanh Hà quay lại Việt Nam trong sự truy sát của Trịnh Gia," ông Thanh nức nở. "Bà ấy mang con đến cho ta, cầu xin ta hãy coi con như con ruột để che giấu dòng máu họ Trịnh trong người con. Ta yêu bà ấy, ta đã thề sẽ bảo vệ con. Nhưng giờ đây, nhìn hai đứa lún sâu vào mối quan hệ này... ta không thể nhắm mắt xuôi tay được nữa. Duy, con là con chính thống của Trịnh Minh. Dương là đứa con rơi của ông ấy. Hai đứa chung một dòng máu!"

Duy vẫn đứng đó, bất động như một pho tượng đá. Ký ức của hai kiếp người ùa về như một cơn bão. Ở kiếp trước, anh chưa bao giờ biết đến bí mật này vì khi đó anh và Dương chỉ là bạn thân, và Dương đã chết quá sớm. Phải chăng đây là sự trừng phạt của định mệnh dành cho kẻ đã cố tình xoay chuyển bánh xe thời gian? Phải chăng sự "hắc hóa" của anh đã khiến sự thật này lộ ra sớm hơn?

Anh nhìn sang Dương. Cậu đang nhìn anh bằng ánh mắt tuyệt vọng, một sự đổ vỡ hoàn toàn trong tâm hồn. Nếu họ là anh em, thì những nụ hôn, những lần ân ái, những lời thề nguyền nồng cháy bấy lâu nay hóa ra lại là một sự tội lỗi tột cùng sao?

"Duy... nói gì đi..." Dương nghẹn ngào, bàn tay cậu vươn ra nhưng không dám chạm vào anh.

Duy hít một hơi thật sâu, cảm giác như phổi mình đang bị lấp đầy bởi những mảnh kính vỡ. Anh bước lại gần ông Thanh, giọng nói lạnh lùng đến mức đáng sợ: "Ông có bằng chứng gì không? Hay đây chỉ là sự tưởng tượng của một người già muốn chia rẽ chúng tôi?"

Ông Thanh run rẩy lấy từ trong túi áo ra một tờ giấy ố vàng – đó là bức thư tay của bà Thanh Hà để lại trước khi qua đời, cùng một chiếc nhẫn đôi có khắc tên Trịnh Minh và Thanh Hà phía bên trong. Duy cầm lấy bức thư, nét chữ của người phụ nữ trong ảnh ở Moscow hiện lên rõ mồn một. Từng câu, từng chữ như những nhát dao đâm xuyên qua tim anh.

Dương quỵ xuống sàn, tiếng khóc của cậu xé nát tâm can Duy. Cậu gào lên trong đau đớn, một nỗi đau còn lớn hơn cả khi bị trúng độc của Trịnh Bá. Cậu nhìn vào đôi bàn tay mình – đôi bàn tay đã từng vuốt ve gương mặt Duy, giờ đây dường như đang nhuốm đầy sự nhơ nhuốc của sự loạn luân.

Thế nhưng, giữa sự hỗn loạn và tuyệt vọng đó, một luồng ánh sáng tối tăm trỗi dậy trong tâm trí Trịnh Duy. Anh là kẻ trùng sinh. Anh đã từng chết một lần. Với anh, đạo đức của thế gian này vốn dĩ đã sụp đổ từ khi anh nhìn thấy người mình yêu chết trong vũng máu ở kiếp trước.

Duy bước lại gần Dương, mặc kệ sự hiện diện của ông Thanh, anh quỳ xuống, dùng toàn bộ sức lực của mình để ôm chặt lấy cậu vào lòng.

"Duy... buông tớ ra... chúng ta không thể..." Dương vùng vẫy, nước mắt làm ướt đẫm vai áo anh.

"TỚ KHÔNG QUAN TÂM!" Duy gầm lên, giọng anh rung chuyển cả căn phòng. Anh nâng cằm Dương lên, ép cậu nhìn thẳng vào đôi mắt đang rực lửa của mình. "Dù chúng ta có chung dòng máu, dù cả thế giới này có nguyền rủa tớ, tớ cũng sẽ không bao giờ buông tay cậu. Dương, cậu nghe rõ đây, tớ đã chết một lần để có thể quay lại bên cậu. Tớ không chiến đấu với Trịnh Bá, với Volkov chỉ để kết thúc bằng sự hèn nhát này!"

Ông Thanh bàng hoàng đứng dậy: "Duy! Con điên rồi! Đó là em trai con!"

Duy quay lại nhìn ông Thanh, ánh mắt anh đầy sự sát khí khiến người đàn ông già phải lùi lại vì sợ hãi. "Ông Thanh, cảm ơn ông đã nuôi dưỡng cậu ấy. Nhưng từ giờ phút này, ông không còn là bố của cậu ấy nữa. Dương chỉ thuộc về một mình tôi. Nếu ông dám hé môi nói bí mật này với bất cứ ai, tôi sẽ khiến ông biến mất khỏi thế giới này như cách tôi đã làm với Trịnh Gia. Đừng thử thách sự kiên nhẫn của một kẻ không còn gì để mất."

Duy bế bổng Dương lên, mặc kệ cậu đang hoảng loạn, anh đưa cậu vào phòng ngủ và khóa chặt cửa lại. Anh đặt cậu xuống giường, đè lên người cậu bằng một sự chiếm hữu điên cuồng. Anh hôn cậu, một nụ hôn nồng nặc vị mặn của nước mắt và vị chát của sự tuyệt vọng.

"Duy... làm ơn... dừng lại đi..." Dương khóc nấc lên.

"Không bao giờ," Duy thì thầm, bàn tay anh xé toạc chiếc áo sơ mi của Dương. "Nếu là anh em, vậy thì chúng ta sẽ cùng nhau xuống địa ngục. Tớ sẽ là kẻ tội đồ lớn nhất lịch sử, nhưng tớ sẽ có cậu. Dương, đừng nghĩ đến chuyện rời xa tớ, tớ sẽ nhốt cậu lại, tớ sẽ bẻ gãy đôi cánh của cậu nếu cần thiết để cậu không thể bay đi đâu được."

Trong bóng tối của căn phòng, Duy chiếm lấy Dương bằng một sự bạo liệt chưa từng có. Đó không còn là tình yêu đơn thuần, đó là một cuộc xâm lược tâm hồn. Anh muốn dùng nỗi đau xác thịt để khỏa lấp nỗi đau tinh thần của Dương. Cậu rên rỉ dưới thân anh, hơi thở hòa quyện, dòng máu họ Trịnh trong người cả hai đang sôi sục như muốn nổ tung.

Sáng hôm sau, Duy để Dương nằm ngủ mê mệt trên giường với những vết bầm tím trên cơ thể. Anh bước ra ngoài ban công, châm một điếu thuốc – thứ mà anh đã bỏ từ lâu. Anh lấy điện thoại ra, gọi cho Alexei.

"Kiểm tra lại toàn bộ hồ sơ lưu ký ở Moscow về bà Thanh Hà. Tôi muốn biết chính xác kết quả xét nghiệm DNA của đứa con bà ấy để lại. Làm ngay lập tức!"

Trong khi chờ đợi, Duy ngồi xuống bàn làm việc, bắt đầu lập một kế hoạch mới. Anh biết mình đang đi trên một sợi dây mỏng manh giữa sự cứu rỗi và sự diệt vong. Nếu kết quả DNA khẳng định họ là anh em, anh sẽ đưa Dương sang một hòn đảo xa xôi ở Thái Bình Dương, nơi luật pháp và đạo đức con người không thể chạm tới. Anh sẽ giấu cậu đi mãi mãi.

Chiều hôm đó, một tệp tin mật được gửi từ Alexei. Duy run rẩy mở nó ra. Đôi mắt anh quét qua những dòng chữ tiếng Nga khô khốc.

Kết quả: Không trùng khớp.

Duy đứng bật dậy, chiếc ghế đổ nhào ra sau. Anh đọc đi đọc lại bản báo cáo. Hóa ra, đứa con của Trịnh Minh và Thanh Hà đã chết lưu ngay từ trong bụng mẹ vì bà bị ngộ độc phóng xạ trong một lần thực hiện nhiệm vụ. Thanh Dương... thực sự là con ruột của ông Thanh và một người phụ nữ khác mà ông đã qua đời sau khi sinh. Ông Thanh đã tự huyễn hoặc mình hoặc bị bà Thanh Hà lừa dối để bảo vệ Dương khỏi sự truy lùng của Trịnh Gia bằng cách gắn cho cậu một danh phận giả là con của Trịnh Minh.

Duy lao vào phòng, lay Dương dậy. Cậu tỉnh dậy với đôi mắt sưng húp, nhìn anh bằng vẻ sợ hãi và chán ghét. Nhưng khi nghe Duy đọc bản báo cáo, khi nhìn thấy những bằng chứng khoa học không thể chối cãi, Dương bỗng khóc òa lên như một đứa trẻ. Mọi gánh nặng, mọi sự nhơ nhuốc dường như được gột rửa sạch sẽ.

Cậu lao vào vòng tay Duy, ôm anh thật chặt. "Duy... tớ không phải em cậu... tớ không phải..."

Duy hôn lên tóc cậu, hơi thở anh nhẹ nhõm đến mức anh cảm thấy mình như đang bay bổng. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh nhận ra một điều kinh khủng: Ngay cả khi kết quả là có trùng khớp, anh cũng đã định sẵn sẽ không bao giờ buông tay cậu. Sự "hắc hóa" của anh đã đi đến mức không thể quay đầu. Anh yêu cậu bằng một tình yêu của quỷ dữ – chiếm đoạt, điên cuồng và bất chấp tất cả.

Duy dẫn Dương ra phòng khách, đối mặt với ông Thanh đang ngồi ủ rũ. Anh ném bản báo cáo lên bàn.

"Ông Thanh, sự thật đã rõ ràng. Ông đã suýt chút nữa giết chết con trai mình bằng một lời nói dối ngây thơ. Từ nay về sau, tôi sẽ là người duy nhất quyết định vận mệnh của Dương. Ông có thể ở lại đây, nhưng nếu ông còn dám can thiệp vào chuyện của chúng tôi, tôi sẽ không nể tình bố vợ đâu."

Ông Thanh nhìn bản báo cáo, đôi môi run rẩy không nói nên lời. Ông nhận ra mình đã thua cuộc hoàn toàn trước một thiếu niên mười bảy tuổi mang linh hồn của một kẻ tài phiệt tàn nhẫn.

Dưới ánh hoàng hôn của Thiên Hi, Duy nắm tay Dương bước dạo trên bờ cát. Gió biển thổi bay mọi ưu phiền của ngày hôm qua. Duy nhìn người mình yêu, thầm nhủ: Dương, dù cậu là ai, dù thế giới này có xoay chuyển thế nào, cậu cũng mãi mãi là của tớ. Tớ sẽ là kiến trúc sư xây dựng nên thiên đường cho chúng ta, và nếu cần, tớ cũng sẽ là kẻ gác cổng địa ngục để không ai có thể đưa cậu đi.

Bản giao hưởng của sự rạn nứt đã khép lại bằng một nốt cao đầy chiến thắng, nhưng âm hưởng của nó vẫn còn dư vị đắng ngắt. Trịnh Duy đã thắng, nhưng anh cũng nhận ra bóng tối trong mình đã lớn đến mức có thể nuốt chửng cả ánh sáng duy nhất là Thanh Dương.