MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHắc Dạ HộiChương 1: Đêm Đen Bao Phủ

Hắc Dạ Hội

Chương 1: Đêm Đen Bao Phủ

1,306 từ · ~7 phút đọc

Đêm Thượng Hải không bao giờ ngủ.

Những tòa cao ốc chọc trời sáng rực đèn neon, dòng xe hơi xa xỉ nối đuôi nhau trên cầu vượt, tiếng còi xe inh ỏi hòa lẫn với tiếng nhạc điện tử từ các quán bar cao cấp. Nhưng dưới lớp vỏ hào nhoáng ấy, thành phố này còn có một thế giới khác – thế giới ngầm, nơi bóng tối mới thực sự là vua.

Trong một biệt thự cổ kính ẩn mình giữa khu đất riêng biệt ở ngoại ô Pudong, không khí nặng nề đến ngạt thở.

Ông trùm – người mà cả giới hắc bang châu Á gọi là Đại Lão – đang ngồi trên chiếc ghế bành da màu đen, tay cầm ly rượu vang đỏ đã nguội lạnh từ lâu. Đôi mắt ông sâu thẳm, nhưng giờ đây lại lộ rõ vẻ mệt mỏi. Trên cổ tay ông, một vết kim tiêm nhỏ xíu gần như không nhìn thấy, nhưng chính nó đã thay đổi tất cả.

“Độc kỹ thuật số kết hợp virus sinh học,” bác sĩ riêng của ông – một người đàn ông trung niên đeo kính dày cộp – thì thầm, giọng run run. “Chỉ có thể kéo dài thêm tối đa ba tháng. Không có thuốc giải.”

Đại Lão không nói gì. Ông chỉ khẽ gật đầu, rồi đưa tay ra hiệu cho mọi người lui ra. Căn phòng rộng lớn lập tức trống trải, chỉ còn lại ông và bóng tối.

Ngoài cửa sổ, mưa bắt đầu rơi. Từng giọt nặng nề đập vào kính chống đạn, như báo hiệu một cơn bão lớn sắp ập đến.

Tin tức về tình trạng sức khỏe của Đại Lão không thể giấu mãi. Chỉ trong vòng vài giờ, nó đã lan truyền trong nội bộ Hắc Dạ Hội – tổ chức tội phạm lớn nhất châu Á, chuyên nhận hợp đồng ám sát cấp cao, buôn lậu vũ khí công nghệ, rửa tiền qua crypto, thao túng thị trường chứng khoán ngầm. Hắc Dạ Hội không phải một băng đảng thông thường. Nó là một đế chế, được xây dựng trên ba gia tộc lớn:

Gia tộc Lãnh: chuyên chiến lược, lãnh đạo, và đội vệ sĩ elite “Hắc Ảnh”.

Gia tộc Bắc Nguyệt: chuyên tình báo, hacking, thu thập thông tin đen.

Gia tộc Hắc: chuyên hành động, vũ khí, và các phi vụ “bẩn” nhất.

Ba gia tộc này từ lâu đã ngầm tranh giành quyền lực, nhưng sự tồn tại của Đại Lão như một lớp keo dính giữ tất cả lại với nhau. Giờ đây, lớp keo ấy sắp tan biến.

Trong một căn hộ penthouse cao nhất tòa nhà tài chính trung tâm, Lãnh Mộ Vũ đang đứng trước cửa kính lớn, nhìn xuống thành phố đang chìm trong mưa.

Anh mặc áo sơ mi đen bó sát, tay áo xắn cao để lộ cánh tay rắn chắc đầy vết sẹo cũ. Đôi mắt sau cặp kính đen không gọng lạnh lẽo như băng. Trên tai anh là tai nghe không dây, đang nghe báo cáo từ thuộc hạ.

“Đại Lão… chỉ còn ba tháng,” giọng nói ở đầu dây bên kia ngập ngừng.

Lãnh Mộ Vũ không trả lời ngay. Anh chỉ khẽ nhếch môi, một nụ cười không cảm xúc.

“Tôi biết rồi.”

Anh là thủ lĩnh đội “Hắc Ảnh” – đội vệ sĩ tinh nhuệ nhất của Đại Lão, đồng thời cũng là sát thủ số một của Hắc Dạ Hội. Người ta gọi anh là Bóng Ma Không Tên, vì không ai từng thấy rõ mặt anh trong các phi vụ. Luôn đeo mặt nạ điện tử hoặc kính đen, luôn im lặng, luôn chính xác đến mức đáng sợ.

Nhưng ít ai biết, Lãnh Mộ Vũ không phải máu mủ của gia tộc Lãnh. Anh được Đại Lão nhặt về từ một trại huấn luyện địa ngục mười lăm năm trước, cùng với một người khác…

Người mà giờ đây, đang đứng về phía đối lập.

Điện thoại rung lên. Một tin nhắn không tên, chỉ có một biểu tượng cảm xúc: 🌙

Chỉ một biểu tượng trăng khuyết, nhưng Lãnh Mộ Vũ lập tức nhận ra.

Bắc Nguyệt Xương Hà.

Anh em kết nghĩa của anh.

Người từng thề sống thề chết bên anh.

Và giờ đây, theo tin tình báo, đang đứng về phe gia tộc Bắc Nguyệt – phe đang rục rịch tranh quyền mạnh nhất.

Lãnh Mộ Vũ không trả lời tin nhắn. Anh chỉ tắt máy, quay người lại, cầm lấy khẩu súng lục tùy thân và áo khoác da dài màu đen.

“Chuẩn bị xe,” anh nói với thuộc hạ qua bộ đàm. “Tôi đến gặp Đại Lão.”

—

Cùng lúc đó, tại một quán bar ngầm dưới lòng đất ở khu Hongkou.

Bắc Nguyệt Xương Hà đang ngồi ở quầy bar, tay cầm ly whiskey on the rocks, cười cười nói nói với mấy cô gái xung quanh. Anh mặc áo hoodie đen rộng thùng thình, mũ lưỡi trai kéo thấp che nửa khuôn mặt, nhưng vẫn không giấu được vẻ đẹp trai phóng khoáng đến mức gây nghiện. Đôi mắt hẹp dài, khóe môi luôn cong cong như đang trêu ngươi cả thế giới.

Nhưng những người quen biết anh đều biết – nụ cười ấy chỉ là lớp vỏ.

“Xương Hà ca, nghe nói Đại Lão sắp…” một tên thuộc hạ thì thầm bên cạnh.

“Suỵt.” Xương Hà đưa ngón tay lên môi, cười nhếch. “Đừng nói bậy. Đại Lão còn khỏe lắm.”

Nhưng trong lòng anh biết rõ mọi chuyện.

Gia tộc Bắc Nguyệt đã bắt đầu hành động. Cha anh – gia chủ hiện tại – đã bí mật liên lạc với mấy phe khác, chuẩn bị cho một cuộc “thay máu” toàn diện khi Đại Lão qua đời. Và Xương Hà, với tư cách phó thủ lĩnh tình báo trẻ tuổi nhất, bị ép phải đứng về phía gia tộc.

Anh không muốn.

Nhưng anh không còn lựa chọn.

Điện thoại trong túi rung nhẹ. Anh lấy ra xem – tin nhắn đã gửi đi biểu tượng trăng khuyết, nhưng không có phản hồi.

Xương Hà khẽ cười khổ, uống cạn ly rượu.

“Mộ Vũ… mày vẫn lạnh lùng như ngày nào.”

Anh nhớ rõ lần cuối cùng hai người gặp nhau, năm năm trước, sau một phi vụ lớn thất bại. Khi đó Xương Hà đã chọn rời khỏi đội Hắc Ảnh, trở về gia tộc Bắc Nguyệt để “bảo vệ” điều gì đó mà anh không bao giờ nói rõ.

Và Lãnh Mộ Vũ chỉ nhìn anh, không nói một lời, rồi quay lưng đi.

Kể từ đó, họ trở thành hai đường thẳng cắt nhau một lần, rồi mãi mãi không gặp lại.

Cho đến tối nay.

—

Biệt thự của Đại Lão.

Lãnh Mộ Vũ bước vào căn phòng lớn, quỳ một chân xuống trước mặt ông.

“Con đến rồi.”

Đại Lão mỉm cười yếu ớt, đưa tay ra hiệu cho anh đứng lên.

“Mộ Vũ… ta không còn nhiều thời gian. Ta giao cho con một nhiệm vụ cuối cùng.”

Lãnh Mộ Vũ im lặng lắng nghe.

“Bảo vệ ta đến ngày cuối cùng. Và sau đó… bảo vệ Hắc Dạ Hội. Đừng để nó tan vỡ vì tranh quyền.”

“Vâng.”

“Ta biết ba gia tộc đang rục rịch. Đặc biệt là… gia tộc Bắc Nguyệt.”

Tên đó được nhắc đến, Lãnh Mộ Vũ khẽ siết chặt tay.

“Con sẽ xử lý.”

Đại Lão nhìn anh thật sâu, rồi nói thêm một câu khiến Lãnh Mộ Vũ khựng lại:

“Và… nếu có thể, hãy tha thứ cho Xương Hà. Nó không phản bội vì muốn.”

Lãnh Mộ Vũ không trả lời. Anh chỉ cúi đầu, rồi quay người rời đi.

Bên ngoài, mưa càng lúc càng lớn.

Trên bầu trời Thượng Hải, một tia chớp xé ngang, chiếu sáng khuôn mặt lạnh lùng của Lãnh Mộ Vũ trong giây lát.

Anh lấy điện thoại ra, gõ một tin nhắn duy nhất gửi cho số không tên:

“🌑”

Trăng đen.

Không còn ánh sáng.

Hắc Dạ Hội, từ đêm nay, chính thức bước vào thời kỳ hỗn loạn.