MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHắc Dạ HộiChương 2: Hắc Ảnh Xuất Hiện

Hắc Dạ Hội

Chương 2: Hắc Ảnh Xuất Hiện

1,896 từ · ~10 phút đọc

Mưa đêm Thượng Hải rơi xối xả, biến những con đường cao tốc thành sông bạc lấp lánh dưới ánh đèn neon. Chiếc Mercedes-Maybach đen bóng lao vút qua cầu vượt, nước bắn tung tóe hai bên bánh xe. Bên trong xe, không khí im lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng mưa đập vào kính chống đạn.

Lãnh Mộ Vũ ngồi ở ghế sau, mắt nhắm nghiền, nhưng đầu óc anh không nghỉ ngơi chút nào. Sau cuộc gặp với Đại Lão, anh đã nhận lệnh rõ ràng: Bảo vệ ông đến ngày cuối cùng, bất chấp mọi giá. Và điều đó có nghĩa là anh sẽ phải đối đầu trực tiếp với tất cả những kẻ đang rục rịch trong bóng tối – kể cả người mà anh từng coi là một nửa linh hồn mình.

Bắc Nguyệt Xương Hà.

Chỉ nghĩ đến cái tên ấy thôi, ngực anh đã nhói lên một cảm giác khó tả. Không phải đau, cũng không hẳn là giận. Là một thứ gì đó sâu hơn, cũ kỹ hơn, đã bị chôn vùi dưới lớp băng lạnh lẽo suốt năm năm qua.

Tai nghe không dây rung nhẹ. Giọng thuộc hạ vang lên:

“Boss, chúng ta đã phát hiện dấu hiệu theo dõi. Hai xe đen không biển số, cách khoảng ba trăm mét, đang bám đuôi từ lúc rời biệt thự.”

Lãnh Mộ Vũ mở mắt. Đôi đồng tử đen láy phản chiếu ánh đèn đường lướt qua.

“Xử lý.”

Chỉ một từ ngắn gọn, nhưng đủ để tài xế và hai vệ sĩ bên cạnh hiểu ý. Chiếc Maybach đột ngột tăng tốc, lao vào làn trong cùng. Đồng thời, từ ghế phụ, một thuộc hạ rút ra laptop, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím.

“Hacking tín hiệu đèn giao thông phía trước,” hắn báo cáo. “Sẽ tạo ra nút tắc giả để cắt đuôi.”

Lãnh Mộ Vũ không nói gì thêm. Anh kéo ngăn kéo dưới ghế, lấy ra khẩu súng lục Glock 19 đã tùy chỉnh – nòng giảm thanh, báng cầm khắc chữ “影” (Ảnh). Anh kiểm tra băng đạn một cách thuần thục, động tác mượt mà như hơi thở.

Đây không phải lần đầu anh bị theo dõi. Là thủ lĩnh Hắc Ảnh, anh đã quen với việc sống trong tầm ngắm. Nhưng lần này khác. Kẻ theo dõi không phải đối thủ bên ngoài, mà rất có thể là người trong nội bộ Hắc Dạ Hội.

Và anh biết rõ, phe đầu tiên ra tay sẽ là gia tộc Bắc Nguyệt.

Xe rẽ đột ngột vào một con đường hầm dài. Ánh sáng neon biến mất, chỉ còn bóng tối và tiếng mưa vọng lại từ xa. Đèn pha hai chiếc xe bám đuôi lóe lên trong gương chiếu hậu.

“Chúng tăng tốc,” tài xế báo.

Lãnh Mộ Vũ nhếch môi.

“Đừng để chúng lại gần hơn trăm mét.”

Thuộc hạ bên laptop cười khẩy: “Đèn đỏ phía trước đã chuyển. Chúng sẽ bị kẹt.”

Quả nhiên, khi ra khỏi đường hầm, cả đoạn đường phía trước đột ngột tắc nghẽn. Hàng chục xe hơi dừng lại vì đèn đỏ kéo dài bất thường. Hai chiếc xe đen cố lách, nhưng không kịp. Chúng bị kẹt cứng giữa dòng xe.

Chiếc Maybach của Lãnh Mộ Vũ lao qua ngã tư đúng lúc đèn vừa chuyển xanh, bỏ lại kẻ bám đuôi trong tiếng còi xe inh ỏi.

“Xử lý sạch sẽ,” anh ra lệnh qua bộ đàm. “Gửi thông điệp.”

Hai phút sau, một vụ nổ nhỏ vang lên từ xa – không đủ lớn để gây chú ý công chúng, nhưng đủ để hai chiếc xe đen bốc cháy, xóa sạch mọi dấu vết.

Hắc Ảnh hành động, luôn luôn sạch sẽ và không khoan nhượng.

—

Cùng lúc đó, tại một căn hộ cao cấp ở khu Lujiazui.

Bắc Nguyệt Xương Hà đang đứng trên ban công, nhìn xuống dòng xe hỗn loạn bên dưới do vụ tắc giả vừa rồi. Mưa làm ướt vai áo hoodie của anh, nhưng anh không quan tâm. Trong tay anh là điện thoại, màn hình vẫn hiển thị biểu tượng trăng đen mà Lãnh Mộ Vũ gửi.

“🌑”

Anh cười khổ, lẩm bẩm một mình:

“Mày vẫn thích chơi trò ú tim thế nhỉ, Mộ Vũ.”

Bên trong phòng, cha anh – gia chủ Bắc Nguyệt – đang ngồi trên ghế sofa da, giọng nói lạnh lùng vang lên:

“Xương Hà, con đã gửi người theo dõi chưa?”

Xương Hà quay lại, nụ cười trên môi vẫn treo đấy, nhưng mắt không cười.

“Đã gửi. Nhưng có lẽ… thất bại rồi.”

Ông Bắc Nguyệt nhíu mày.

“Thất bại? Con dẫn đội tình báo mà cũng không theo dõi nổi một chiếc xe của Lãnh Mộ Vũ?”

Xương Hà nhún vai, bước vào phòng, đóng cửa kính lại.

“Cha à, cha quên rồi sao? Hắc Ảnh không phải đội bình thường. Mộ Vũ… càng không.”

Ông Bắc Nguyệt gõ gõ tay lên thành ghế.

“Chính vì thế mới phải loại bỏ sớm. Đại Lão sắp chết, chúng ta không thể để gia tộc Lãnh nắm quyền. Lãnh Mộ Vũ là con chó trung thành nhất của ông ta. Nếu để nó sống, kế hoạch của chúng ta sẽ gặp rắc rối lớn.”

Xương Hà im lặng một lúc, rồi ngồi xuống ghế đối diện, rót cho mình một ly rượu.

“Con biết. Nhưng… trực tiếp ám sát Mộ Vũ không dễ đâu. Nó là bóng ma. Chưa ai từng sống sót sau khi nhắm vào nó.”

Ông Bắc Nguyệt cười lạnh.

“Vậy thì dùng cách khác. Con và nó từng thân thiết nhất. Dùng tình cũ đi.”

Câu nói ấy khiến Xương Hà siết chặt ly rượu đến mức khớp ngón tay trắng bệch.

“Tình cũ?” Anh lặp lại, giọng trầm xuống. “Cha nghĩ giữa con và nó chỉ là tình anh em bình thường thôi sao?”

Ông Bắc Nguyệt nhìn anh thật sâu.

“Ta không quan tâm nó là gì. Ta chỉ cần kết quả. Nếu con không làm được, ta sẽ cử người khác.”

Xương Hà đứng dậy, đặt ly rượu xuống bàn cái “cạch”.

“Con sẽ làm. Nhưng theo cách của con.”

Anh quay lưng rời khỏi phòng, để lại ông Bắc Nguyệt với nụ cười hài lòng.

Nhưng không ai thấy, khi bước vào thang máy riêng, Xương Hà dựa lưng vào tường, nhắm mắt, hơi thở nặng nề.

“Mộ Vũ… tao xin lỗi.”

—

Flashback – Mười lăm năm trước.

Trại huấn luyện địa ngục nằm sâu trong núi phía Bắc, nơi không có tên trên bản đồ.

Lãnh Mộ Vũ lúc đó mới mười ba tuổi, gầy gò, đôi mắt lạnh lẽo nhưng vẫn còn chút non nớt. Anh là một trong hàng trăm đứa trẻ mồ côi được tuyển vào, huấn luyện thành công cụ giết người cho Hắc Dạ Hội tương lai.

Ngày đầu tiên, anh bị một nhóm lớn hơn đánh hội đồng vì không chịu giao nộp phần cơm ít ỏi.

Chúng đè anh xuống đất bùn lầy, đấm đá túi bụi.

Cho đến khi một cậu bé khác – tóc dài rối bù, mắt hẹp dài đầy vẻ bất cần – lao vào, dùng một thanh gỗ đánh ngã hai tên to con nhất.

“Đụng vào nó, phải hỏi tao trước!”

Cậu bé ấy chính là Bắc Nguyệt Xương Hà, cũng mười hai tuổi, nhưng đã nổi tiếng là “con cáo nhỏ” vì thông minh và lém lỉnh.

Sau khi đánh đuổi đám kia, Xương Hà ngồi xổm xuống bên Mộ Vũ, đưa tay ra.

“Này, mày ổn không? Từ giờ tao che chở cho mày. Nhưng đổi lại, mày phải bảo vệ tao khi tao ngu ngốc nhé.”

Mộ Vũ nhìn bàn tay ấy một lúc lâu, rồi nắm lấy.

Từ đó, hai người trở thành đôi bạn không thể tách rời. Họ cùng chịu đựng những buổi huấn luyện khắc nghiệt: chạy bộ mười cây số dưới mưa tuyết, học bắn súng, học hack hệ thống, học cận chiến, học cách chịu tra tấn mà không khai.

Ban đêm, khi cả trại ngủ, họ thường nằm cạnh nhau trên sàn gỗ lạnh lẽo, thì thầm đủ thứ chuyện.

“Mày sợ chết không?” Xương Hà từng hỏi.

“Không,” Mộ Vũ trả lời ngắn gọn.

“Tao sợ,” Xương Hà cười. “Nhưng nếu có mày bên cạnh thì không sợ nữa.”

Rồi một đêm mưa lớn, khi cả hai vừa hoàn thành bài kiểm tra sinh tồn ba ngày không ăn không ngủ, Xương Hà bị sốt cao. Mộ Vũ cõng cậu ấy về lán, dùng nước mưa lau người, đút từng thìa cháo loãng.

“Đừng chết nhé,” Mộ Vũ thì thầm, giọng khàn đi vì mệt. “Tao chưa cho phép.”

Xương Hà mở mắt yếu ớt, cười.

“Mày lo cho tao à? Lạnh lùng mà cũng biết lo cơ đấy.”

Mộ Vũ không trả lời, chỉ nắm chặt tay cậu ấy hơn.

Từ đó, giữa họ có một thứ gì đó vượt xa tình anh em thông thường. Không ai nói ra, nhưng cả hai đều biết.

Cho đến năm năm trước, khi phi vụ lớn thất bại, Xương Hà đột ngột rời khỏi đội Hắc Ảnh, trở về gia tộc Bắc Nguyệt.

Lãnh Mộ Vũ chỉ nhận được một tin nhắn: “Tao phải đi. Đừng tìm tao.”

Và anh không tìm.

Cho đến hôm nay.

—

Hiện tại.

Chiếc Maybach dừng lại trước một tòa nhà bỏ hoang ở ngoại ô – một hideout bí mật của đội Hắc Ảnh. Lãnh Mộ Vũ bước xuống xe, áo khoác da dài ướt sũng nhưng anh không quan tâm.

Bên trong tòa nhà, đèn huỳnh quang lạnh lẽo chiếu sáng một căn phòng rộng. Các thành viên Hắc Ảnh đang chờ sẵn – khoảng mười người, tất cả đều đeo mặt nạ đen, chỉ lộ đôi mắt.

“Boss,” họ đồng thanh cúi đầu.

Lãnh Mộ Vũ đứng giữa phòng, giọng nói trầm lạnh vang lên:

“Từ hôm nay, chúng ta bước vào chế độ chiến đấu cao nhất. Mục tiêu: Bảo vệ Đại Lão đến ngày cuối cùng. Bất kỳ ai nhắm vào ông ấy – dù là nội bộ hay ngoại bộ – đều bị loại bỏ.”

Một thuộc hạ trẻ tuổi lên tiếng:

“Boss, tin tình báo cho thấy gia tộc Bắc Nguyệt đã cử người theo dõi tối nay. Và… người dẫn đội là Bắc Nguyệt Xương Hà.”

Cả phòng im lặng.

Lãnh Mộ Vũ không biểu cảm gì, chỉ khẽ gật đầu.

“Tôi biết.”

Anh quay sang màn hình lớn trên tường – hiển thị bản đồ thành phố với hàng trăm điểm đỏ nhấp nháy.

“Triển khai đội giám sát toàn thành phố. Hack toàn bộ camera giao thông, hệ thống ngân hàng, điện thoại của các gia chủ. Tôi muốn biết từng bước đi của họ.”

“Vâng!”

Mọi người bắt đầu hành động. Tiếng gõ bàn phím, tiếng bộ đàm vang lên liên tục.

Lãnh Mộ Vũ đứng riêng một góc, lấy điện thoại ra, nhìn lại biểu tượng trăng đen anh vừa gửi.

Rồi anh gõ thêm một tin nhắn mới:

“Gặp nhau đi. Một lần thôi.”

Gửi đi.

Anh không biết Xương Hà có trả lời hay không.

Nhưng anh biết, cuộc chiến thực sự chỉ vừa bắt đầu.

Và lần này, kẻ thù không chỉ là bóng tối bên ngoài.

Mà còn là người từng là ánh trăng duy nhất trong bóng tối của anh.

—

Ở đầu bên kia thành phố.

Điện thoại Bắc Nguyệt Xương Hà rung lên.

Anh mở ra xem tin nhắn mới từ số không tên.

“Gặp nhau đi. Một lần thôi.”

Xương Hà nhìn màn hình thật lâu, rồi cười – nụ cười vừa đắng vừa ngọt.

“Được thôi, Mộ Vũ.”

Anh trả lời bằng một biểu tượng duy nhất:

“🌙”

Trăng khuyết lại sáng lên trong đêm đen.

Nhưng không ai biết, lần gặp lại này sẽ mang đến điều gì.

Huyết mưa, hay ánh sáng le lói?