Sáng hôm sau, Thượng Hải đón bình minh trong lớp sương mù dày đặc. Những tòa cao ốc vẫn sáng rực như thường lệ, nhưng trong thế giới ngầm, tin tức đã lan truyền như lửa cháy rừng.
“Đại Lão chỉ còn ba tháng.”
“Gia tộc Bắc Nguyệt đã bắt đầu hành động.”
“Phó thủ lĩnh tình báo Bắc Nguyệt Xương Hà đích thân dẫn đội theo dõi Hắc Ảnh tối qua – và thất bại thảm hại.”
“Có vẻ như… cậu ta đang muốn loại bỏ Lãnh Mộ Vũ trước khi Đại Lão chết.”
Những lời thì thầm ấy vang lên trong mọi hang ổ đen tối: từ quán bar ngầm, sàn đấu trường dưới lòng đất, đến các phòng chat mã hóa trên dark web. Không ai dám nói to, nhưng ai cũng biết – Hắc Dạ Hội đang đứng trước bờ vực tan vỡ.
Tại hideout của đội Hắc Ảnh.
Lãnh Mộ Vũ ngồi trước dãy màn hình lớn, mắt không rời khỏi hàng loạt dữ liệu đang cuồn cuộn trôi qua. Anh đã thức trắng đêm, chỉ huy đội hacker quét toàn bộ hệ thống giám sát thành phố. Trên bàn là ly cà phê đen đã nguội lạnh từ lâu, bên cạnh là khẩu súng luôn sẵn sàng.
Một thuộc hạ trẻ – biệt danh “Tiểu Hắc” vì lúc nào cũng mặc đồ đen từ đầu đến chân – bước vào, giọng hơi ngập ngừng:
“Boss… tin đồn trên mạng ngầm đang lan rất nhanh. Họ nói Bắc Nguyệt Xương Hà… là kẻ phản bội đầu tiên.”
Lãnh Mộ Vũ không ngẩng đầu, chỉ khẽ “ừ” một tiếng.
Tiểu Hắc do dự một lúc, rồi nói tiếp:
“Có cần em dẹp mấy tin đồn đó không? Chỉ cần hack vài diễn đàn là xong.”
“Không cần,” Mộ Vũ lạnh lùng đáp. “Cứ để chúng lan truyền. Kẻ nào đứng sau sẽ tự lộ diện.”
Tiểu Hắc gật đầu, nhưng vẫn không nhịn được hỏi thêm:
“Boss… anh và Xương Hà ca ngày xưa thân lắm mà. Có thật là cậu ấy phản bội không?”
Câu hỏi ấy khiến cả phòng im bặt. Mấy thành viên khác giả vờ bận rộn, nhưng tai đều dựng lên.
Lãnh Mộ Vũ cuối cùng cũng ngẩng đầu. Đôi mắt sau kính đen sâu thẳm, không lộ chút cảm xúc.
“Thân hay không, giờ không còn quan trọng. Nếu cậu ta nhắm vào Đại Lão, tôi sẽ xử lý.”
Không ai dám hỏi thêm.
Nhưng trong lòng Mộ Vũ, cơn sóng ngầm đang cuồn cuộn.
Anh mở một thư mục cũ trên máy tính cá nhân – thư mục được mã hóa ba lớp, chỉ anh mới truy cập được. Bên trong là hàng trăm bức ảnh và video từ thời trại huấn luyện.
Một bức ảnh cũ: Hai cậu thiếu niên đứng cạnh nhau dưới tuyết rơi, Xương Hà cười toe toét khoác tay qua vai Mộ Vũ, còn Mộ Vũ thì mặt lạnh nhưng khóe môi khẽ cong.
Một video ngắn: Xương Hà đang tập bắn súng, bắn trượt liên tục, rồi quay sang troll Mộ Vũ: “Này đồ lạnh lùng, mày bắn hộ tao phát đi, không là tao chết đói mất!”
Mộ Vũ trong video lặng lẽ bước tới, cầm tay cậu ấy chỉnh tư thế, giọng trầm trầm: “Ngốc. Tập trung đi.”
Anh xem đi xem lại đoạn ấy mấy lần, rồi đột ngột tắt máy.
Không phải vì yếu lòng.
Mà vì anh cần nhắc nhở bản thân: Quá khứ là quá khứ. Giờ đây, nếu Xương Hà thực sự phản bội, anh sẽ không do dự.
—
Cùng lúc đó, tại trụ sở gia tộc Bắc Nguyệt – một tòa nhà văn phòng trá hình ở trung tâm tài chính.
Bắc Nguyệt Xương Hà đang ngồi trong phòng họp lớn, đối diện là cha anh và mấy trưởng lão gia tộc. Không khí nặng nề như có tảng đá đè lên ngực.
“Thất bại tối qua là do con sơ suất,” ông Bắc Nguyệt lạnh lùng nói. “Hai xe theo dõi bị thiêu rụi, thuộc hạ chết hết. Lãnh Mộ Vũ gửi thông điệp rất rõ ràng rồi.”
Xương Hà dựa lưng vào ghế, cười nhếch mép.
“Thông điệp gì? Chỉ là cảnh cáo nhỏ thôi. Nếu nó muốn giết thật, đã không để lại xác.”
Một trưởng lão khác chen vào:
“Cậu còn bênh vực nó? Tin đồn giờ cả giới ngầm đều biết – cậu dẫn đội theo dõi, nghĩa là gia tộc chúng ta đã chính thức khai chiến với Hắc Ảnh!”
Xương Hà ngừng cười. Ánh mắt anh lạnh đi.
“Tin đồn? Ai tung ra?”
Ông Bắc Nguyệt nhíu mày.
“Chưa rõ. Nhưng dù sao cũng có lợi cho chúng ta. Càng làm Lãnh Mộ Vũ phân tâm, càng tốt.”
Xương Hà siết chặt tay dưới gầm bàn.
Phân tâm?
Nếu Mộ Vũ tin tin đồn ấy, anh ấy sẽ làm gì?
Anh đột ngột đứng dậy.
“Con ra ngoài một lát.”
Không chờ ai đồng ý, anh rời phòng họp, đi thẳng lên sân thượng.
Gió lạnh thổi mạnh, mưa tàn từ đêm qua vẫn lất phất. Xương Hà lấy điện thoại ra, mở tin nhắn cuối cùng với Mộ Vũ.
“Gặp nhau đi. Một lần thôi.”
Và anh đã trả lời bằng trăng khuyết.
Nhưng từ đó đến giờ, không thêm tin nhắn nào nữa.
Anh gõ một dòng mới:
“Tin đồn kia không phải tao tung. Mày tin tao không?”
Ngón tay lưỡng lự trên nút gửi.
Cuối cùng, anh xóa đi, thay vào đó là một dòng khác:
“9 giờ tối nay, gara ngầm tầng B3 tòa Thiên Thịnh. Một mình.”
Gửi.
Chỉ vài giây sau, phản hồi đến:
“Được.”
Chỉ một từ. Lạnh lùng như tính cách của Lãnh Mộ Vũ.
Xương Hà cười khổ, tựa người vào lan can.
“Mày vẫn đến… dù có thể là bẫy.”
—
Flashback – Bảy năm trước.
Khi cả hai đã rời trại huấn luyện, gia nhập đội Hắc Ảnh chính thức.
Một phi vụ lớn đầu tiên: Ám sát một ông trùm đối thủ ở Hồng Kông.
Kế hoạch hoàn hảo, nhưng cuối cùng bị phản bội từ nội bộ. Đội Hắc Ảnh rơi vào vòng vây, thương vong nặng.
Lãnh Mộ Vũ và Bắc Nguyệt Xương Hà bị kẹt lại trong một nhà kho bỏ hoang, đối mặt với hơn hai mươi tay súng.
“Chạy đi,” Mộ Vũ nói, đẩy Xương Hà về phía cửa sau. “Tao cản chúng.”
Xương Hà quay lại, mắt đỏ hoe vì khói lửa.
“Mày điên à? Tao bỏ mày lại kiểu gì được!”
Anh lao ngược trở lại, cùng Mộ Vũ chiến đấu lưng kề lưng.
Hàng loạt phát súng vang lên. Xương Hà trúng đạn vào vai, máu chảy đầm đìa.
Mộ Vũ ôm lấy anh, che chắn bằng thân mình, bắn trả điên cuồng.
Khi viện binh đến, cả hai đều kiệt sức nằm trên nền bê tông đầy máu.
Xương Hà yếu ớt nắm tay Mộ Vũ.
“Nếu chết… cũng chết cùng mày. Nhớ nhé.”
Mộ Vũ không nói gì, chỉ siết chặt tay lại.
Họ sống sót. Và từ đó, lời thề ngầm giữa hai người càng sâu sắc hơn.
—
Hiện tại, 8 giờ 45 phút tối.
Gara ngầm tầng B3 tòa Thiên Thịnh – một tòa nhà văn phòng cao cấp, giờ này gần như vắng tanh.
Bắc Nguyệt Xương Hà đến trước, mặc áo hoodie đen, mũ lưỡi trai kéo thấp, tay đút túi quần. Anh dựa vào một cây cột bê tông, hút điếu thuốc lá cuối cùng để bình tĩnh.
Tiếng động cơ xe vang lên từ xa.
Chiếc xe đen quen thuộc lướt vào, dừng lại cách anh mười mét.
Cửa xe mở ra.
Lãnh Mộ Vũ bước xuống, áo khoác da dài tung bay trong gió lạnh từ quạt thông gió. Kính đen che nửa khuôn mặt, nhưng khí thế lạnh lẽo tỏa ra khiến không khí như đóng băng.
Anh đi thẳng đến trước mặt Xương Hà, dừng lại cách chỉ hai bước chân.
Không ai nói trước.
Xương Hà cười nhếch, lên tiếng đầu tiên:
“Lâu rồi không gặp, đồ lạnh lùng.”
Mộ Vũ nhìn anh thật sâu.
“Năm năm ba tháng mười bảy ngày.”
Xương Hà khựng lại. Không ngờ anh ấy nhớ chính xác đến thế.
“Ừ… lâu thật.”
Im lặng một lúc.
Rồi Mộ Vũ hỏi thẳng:
“Tối qua, mày dẫn đội theo dõi tao?”
Xương Hà không chối.
“Ừ. Lệnh của gia tộc.”
“Vì sao?”
Xương Hà nhìn thẳng vào mắt anh.
“Vì Đại Lão sắp chết. Gia tộc tao muốn nắm quyền trước khi mọi thứ hỗn loạn.”
Mộ Vũ siết chặt tay trong túi áo khoác.
“Vậy mày định giết tao?”
Xương Hà cười khổ.
“Nếu tao muốn giết mày, tối qua đã không để mày thoát dễ thế.”
Mộ Vũ bước gần hơn một bước. Giờ chỉ còn cách nhau nửa mét.
“Tin đồn nói mày là kẻ phản bội đầu tiên.”
“Tin đồn thôi,” Xương Hà nhún vai. “Tao không tung. Nhưng… có lẽ gia tộc tao muốn dùng nó để gây áp lực lên mày.”
Mộ Vũ nhìn anh thật lâu, như muốn đọc hết mọi suy nghĩ trong đầu đối phương.
Rồi anh bất ngờ đưa tay ra, nắm lấy cổ áo hoodie của Xương Hà, kéo mạnh về phía mình.
Hai khuôn mặt chỉ cách nhau vài centimet.
“Mày thay đổi rồi,” Mộ Vũ thì thầm, giọng trầm đến mức nguy hiểm.
Xương Hà không kháng cự, chỉ cười nhẹ.
“Mày thì vẫn thế. Vẫn thích kéo cổ áo người ta để nói chuyện.”
Mộ Vũ không buông.
“Nếu mày thực sự phản bội Đại Lão… tao sẽ tự tay giết mày.”
Xương Hà nhìn sâu vào mắt anh.
“Vậy thì giết đi. Nhưng trước khi giết, nghe tao nói hết đã.”
Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng gỡ tay Mộ Vũ ra, nhưng không đẩy xa, mà giữ nguyên ở đó.
“Tao không muốn phản bội. Nhưng gia tộc tao có thứ tao phải bảo vệ. Tao… không còn lựa chọn.”
Mộ Vũ im lặng.
Đột nhiên, từ xa vang lên tiếng động cơ xe lạ.
Cả hai cùng quay đầu.
Ba chiếc xe đen không biển số lao vào gara, phanh gấp, cửa xe mở ra tuồn tuột hơn chục tay súng đeo mặt nạ.
Chúng không nói lời nào, giơ súng lên nhắm thẳng vào cả hai.
Xương Hà chửi thề một tiếng.
“Đệt! Gia tộc Hắc! Chúng muốn diệt khẩu cả hai luôn!”
Mộ Vũ lập tức kéo Xương Hà ra sau lưng mình, rút súng.
“Đứng sau tao.”
Xương Hà cũng rút súng ra, đứng sát bên cạnh.
“Lại lưng kề lưng à? Như ngày xưa nhỉ?”
Tiếng súng đầu tiên vang lên.
Cuộc chiến gara ngầm bắt đầu.
Và trong khói lửa, hai người từng thề sống thề chết bên nhau giờ lại chiến đấu cùng nhau lần nữa – dù chỉ là tạm thời.
Kẻ phản bội thực sự vẫn đang ẩn trong bóng tối.