Mưa mùa đông ở thành phố C luôn mang theo một thứ hơi lạnh sắc bén, thấm đẫm vào từng góc phố, từng khung cửa kính. Nhưng không có gì lạnh lẽo bằng không khí trong phòng khách xa hoa của Lãnh Vân Hiên – dinh thự riêng của gia chủ Thẩm thị.
Tống Ninh Viễn ngồi đó, trên chiếc ghế sô pha bọc da thuộc Ý đắt tiền, mềm mại đến mức khiến người ta cảm thấy có lỗi khi ngồi lên. Cậu mặc một chiếc áo len mỏng màu xám nhạt, màu sắc duy nhất không chói lòa trong căn phòng dát vàng và cẩm thạch. Chiếc cốc sứ trắng đặt trên bàn trước mặt đã nguội lạnh.
Đối diện cậu là Tống Hạo Càn – cha ruột cậu, người vừa đẩy cậu vào tận cùng vực thẳm. Khuôn mặt gã căng thẳng, mồ hôi lấm tấm trên trán, ánh mắt liên tục liếc về phía cửa chính, nơi mà Ác ma sắp bước vào.
"Ninh Viễn, con phải hiểu cho ta," Tống Hạo Càn nói, giọng khản đặc vì lo lắng. "Đây là cách duy nhất để cứu gia tộc Tống. Con... con chỉ cần ngoan ngoãn. Thẩm tổng sẽ không bạc đãi con."
Ninh Viễn khẽ lắc đầu, mái tóc đen mềm rũ xuống che đi nửa khuôn mặt thanh tú. Cậu không nói. Cậu đã quá mệt mỏi để tranh cãi về khái niệm "cứu gia tộc" hay "không bạc đãi" của gã. Trong thế giới của những người có tiền, "không bạc đãi" chẳng qua là một cách nói mỹ miều cho việc trở thành món đồ chơi đắt giá.
Mười phút trôi qua tựa như một thế kỷ. Đúng 8 giờ tối, không sớm hơn, không muộn hơn một giây, cánh cửa gỗ chạm khắc nặng nề mở ra.
Một bóng hình cao lớn, được bao bọc trong bộ suit đen cắt may hoàn hảo, bước vào. Thẩm Bách Châu.
Cả căn phòng dường như chìm vào một trạng thái tĩnh lặng áp bức. Anh ta mang theo khí chất của một lãnh chúa, lạnh lùng, mạnh mẽ và tuyệt đối nguy hiểm. Đôi mắt sâu thẳm, đen như mực tàu, chỉ liếc qua Tống Hạo Càn một cái, khiến gã lập tức co rúm lại trên ghế.
Ánh mắt ấy dừng lại trên người Tống Ninh Viễn.
Ninh Viễn ngước nhìn. Cậu đã chuẩn bị tinh thần để đối diện với sự khinh miệt hay thô lỗ, nhưng đôi mắt của Thẩm Bách Châu lại trống rỗng đến kinh ngạc. Nó không mang theo dục vọng, cũng không có hứng thú, chỉ có sự lạnh lẽo vô tận của một kẻ đang định giá một vật phẩm.
"Thẩm tổng," Tống Hạo Càn run rẩy đứng dậy. "Đây là Ninh Viễn. Mọi giấy tờ giao dịch... đã hoàn tất."
Thẩm Bách Châu không đáp lời. Anh bước chậm rãi về phía Ninh Viễn, mỗi bước chân đều như tiếng gõ vào lồng ngực cậu. Anh đứng cách cậu một bước chân, cúi xuống một chút. Ninh Viễn có thể ngửi thấy mùi gỗ đàn hương sang trọng và thoáng chút hương thuốc lá thoang thoảng từ anh.
"Tống Ninh Viễn," giọng nói trầm thấp, vang vọng như tiếng chuông đồng. Nó không hỏi, mà là một lời tuyên bố.
"Vâng." Ninh Viễn đáp, giữ cho giọng mình bình tĩnh nhất có thể.
Bách Châu đưa tay lên. Đầu ngón tay lạnh buốt của anh nhẹ nhàng chạm vào cằm cậu, nhấc khuôn mặt thanh tú ấy lên để quan sát dưới ánh đèn pha lê rực rỡ. Hành động đó không có vẻ ve vãn, mà là một sự kiểm tra nghiêm ngặt.
"Ngoan ngoãn là tốt," anh nói, âm điệu không chút ấm áp. "Hợp đồng đã ký, cậu thuộc về tôi. Tống gia đã dùng cậu để đổi lấy mạng sống. Đừng bao giờ quên điều đó."
Anh buông tay. Cảm giác lạnh lẽo lập tức biến mất, nhưng sự áp bức vẫn còn nguyên vẹn.
"Thẩm tổng," Ninh Viễn cắn nhẹ môi, lần đầu tiên chủ động lên tiếng. "Tôi biết rõ thân phận của mình. Nhưng xin Thẩm tổng cho tôi một câu trả lời. Tôi... tôi sẽ phải làm gì?"
Thẩm Bách Châu mỉm cười nhạt, nụ cười không hề chạm tới đáy mắt. "Làm gì à? Cậu sẽ sống trong dinh thự này, không được rời đi nếu không có sự cho phép. Cậu sẽ phục tùng mọi yêu cầu của tôi. Và quan trọng nhất..."
Anh tiến lại gần hơn, cúi xuống tai Ninh Viễn, giọng nói nhỏ lại, chứa đầy sự đe dọa không thể nhầm lẫn.
"...Cậu phải học cách chấp nhận sự cô độc. Bởi vì trong chiếc lồng vàng này, ngoài tôi ra, cậu sẽ không có ai khác."
Anh đứng thẳng dậy, quay lưng về phía Tống Hạo Càn. "Mang hành lý của cậu ta lên lầu. Phòng Mộc Lan."
Không một lời từ biệt, không một cái liếc mắt lại. Tống Ninh Viễn cứ thế bị định đoạt. Cậu nhìn theo bóng lưng uy quyền đang khuất dần, rồi nhìn về phía Tống Hạo Càn – cha cậu, người đã thở phào nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng hàng núi.
Một giao dịch sinh tử đã hoàn thành.
Sau đó, Ninh Viễn được một quản gia dẫn lên lầu. Căn phòng Mộc Lan rộng lớn, nội thất cổ điển, ban công nhìn ra vườn tuyết rơi. Nó đẹp đẽ, xa hoa đến mức ngộp thở.
Đêm đó, trong chiếc giường rộng lớn và cô đơn, Tống Ninh Viễn nằm nghiêng, đưa tay chạm vào cửa sổ kính. Ngoài kia, tuyết vẫn rơi. Cậu cảm thấy mình như một con chim non bị nhốt trong lồng, đang đối diện với một tương lai mịt mù.
Cậu không sợ hãi sự tàn nhẫn công khai. Cậu sợ hãi sự lạnh lẽo vô tận toát ra từ Thẩm Bách Châu.
Cậu nhắm mắt lại. Nếu đã bị đẩy vào vực sâu, vậy thì cậu sẽ chiến đấu. Cậu sẽ không trở thành món đồ chơi dễ dàng bị phá hủy. Cậu sẽ tìm hiểu xem, người đàn ông đó, rốt cuộc đang che giấu điều gì đằng sau chiếc mặt nạ sắt đá ấy.
Đó là khoảnh khắc Tống Ninh Viễn chính thức bước vào Thâm Cung của Thẩm Bách Châu.