Ánh nắng mặt trời sáng sớm xuyên qua khung cửa sổ lớn của phòng làm việc trên tầng ba, nhưng không thể xua tan được sự lạnh lẽo mang tính chất kim loại toát ra từ căn phòng. Đây là lãnh địa riêng của Thẩm Bách Châu – một không gian tối giản, tuyệt đối trật tự và không có bất kỳ dấu vết cảm xúc nào.
Tống Ninh Viễn ngồi trên chiếc ghế da đối diện bàn làm việc. Trên bàn, ngoài chiếc máy tính bảng và một tập tài liệu, còn có một tờ giấy A4 được in ấn cẩn thận, mang tiêu đề: "Bản Phụ Lục Giao Dịch Dưỡng Sinh".
Quản gia Trương – một người đàn ông trung niên với vẻ ngoài cứng nhắc – đứng bên cạnh, trầm giọng đọc to từng điều khoản:
"Điều 1: Người được cung cấp (Tống Ninh Viễn) sẽ cư trú tại Lãnh Vân Hiên, chịu sự quản lý toàn diện về sinh hoạt, lịch trình và các mối quan hệ xã hội."
"Điều 2: Người được cung cấp cam kết tuyệt đối phục tùng mọi yêu cầu từ Chủ nhân (Thẩm Bách Châu), bao gồm cả các nhu cầu cá nhân. Không được phép từ chối hoặc chất vấn."
"Điều 3: Người được cung cấp không được phép liên lạc với gia đình Tống dưới bất kỳ hình thức nào. Mọi tin tức về thế giới bên ngoài sẽ được Chủ nhân sàng lọc và quyết định."
"Điều 4: Người được cung cấp không được phép chủ động can thiệp vào công việc, đời sống cá nhân, hay bất kỳ âm mưu nào liên quan đến Chủ nhân. Giữ im lặng tuyệt đối là nghĩa vụ hàng đầu."
"Điều 5: Nếu Người được cung cấp vi phạm bất kỳ điều khoản nào, Chủ nhân có quyền hủy bỏ giao dịch, và toàn bộ số nợ của gia tộc Tống sẽ được truy thu ngay lập tức, cùng với lãi suất tính theo giờ."
Giọng Trương quản gia không hề lên xuống, giống như đang đọc một danh sách hàng hóa. Tống Ninh Viễn lắng nghe, không khí nghẹn lại nơi lồng ngực. Đây không phải là một hợp đồng chung sống; đây là một bản khắc chế sự tự do, một lời tuyên bố về việc cậu đã trở thành một nô lệ cao cấp.
Ninh Viễn ngước nhìn Thẩm Bách Châu. Anh đang dựa lưng vào ghế, tay phải đặt trên thành ghế, ngón trỏ khẽ gõ nhẹ. Động tác đó rất nhỏ, nhưng lại mang một sự kiên nhẫn đáng sợ, như thể anh biết rằng con mồi đã nằm gọn trong tay, không cần phải vội vàng.
"Điều 6," Trương quản gia tiếp tục, giọng càng lúc càng khô khan. "Mục đích chính của giao dịch này là để Người được cung cấp thỏa mãn những yêu cầu về mặt tinh thần và thể chất của Chủ nhân, bất cứ lúc nào và ở bất cứ đâu. Sự phản kháng được xem là sự vi phạm điều khoản 5."
Tống Ninh Viễn nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý từ đêm qua, nhưng nghe những điều khoản này được đọc to, rõ ràng và trần trụi, vẫn khiến lòng tự trọng của cậu bị bóp nát. Cậu hít sâu, cố gắng điều chỉnh lại hơi thở.
"Thẩm tổng," Ninh Viễn lên tiếng, giọng nói hơi run nhưng kiên định. "Tôi muốn hỏi một điều, ngoài những điều khoản này, tôi còn có quyền gì không?"
Thẩm Bách Châu cuối cùng cũng mở miệng. Anh không trả lời trực tiếp, mà nhẹ nhàng nhấc chiếc cốc sứ trắng lên, nhấp một ngụm trà. Động tác ung dung đến mức gần như tàn nhẫn.
"Quyền lợi của cậu," Thẩm Bách Châu đặt cốc xuống, âm thanh 'cạch' nhẹ vang lên như một tiếng chuông cảnh báo. "Nằm trong phạm vi cho phép của tôi. Cậu có quyền được sống. Cậu có quyền được ăn những món ngon nhất, được mặc những bộ đồ đắt nhất. Và cậu có quyền... không phải lo lắng về mạng sống của gia đình cậu."
Anh nhướn mày, ánh mắt sắc lạnh như băng tuyết nhìn thẳng vào Ninh Viễn. "Đó là sự xa xỉ lớn nhất mà cậu có thể có được, Tống Ninh Viễn. Đừng tham lam."
Ánh mắt ấy quá sắc, khiến Ninh Viễn không thể nhìn lâu. Cậu cúi đầu. Anh ta nói đúng. Trong thế giới của anh ta, sống sót và được bảo vệ đã là một đặc ân đắt giá.
"Tôi hiểu rồi," Ninh Viễn đáp.
"Rất tốt." Thẩm Bách Châu nghiêng người về phía trước một chút. "Bắt đầu từ hôm nay, cậu sẽ theo học những khóa học tôi sắp xếp: ngôn ngữ, nghệ thuật, đấu kiếm... Những thứ đó sẽ giúp cậu trở thành một món đồ chơi thú vị hơn. Và cậu có mười lăm phút để chuẩn bị. Chiều nay, chúng ta sẽ tham dự một buổi đấu giá từ thiện."
"Buổi đấu giá?" Ninh Viễn ngạc nhiên. Cậu đã nghĩ mình sẽ bị giấu kín.
"Tất nhiên. Tôi không mua cậu về để cất trong kho." Thẩm Bách Châu nhếch môi, nụ cười thoáng qua mang đầy ý vị khiêu khích. "Tôi mua cậu, Tống Ninh Viễn, để trưng bày. Để cho cả thành phố C này thấy rằng, Thẩm Bách Châu tôi muốn gì thì sẽ có được nấy."
Đó là một sự sỉ nhục trần trụi nhất. Cậu không phải người tình. Cậu là biểu tượng cho quyền lực và sự chiếm hữu của anh ta.
Ninh Viễn từ từ đứng dậy, giữ cho lưng thẳng, không cho phép bản thân lộ ra bất kỳ sự yếu đuối nào. "Tôi đã rõ, Thẩm tổng. Tôi sẽ chuẩn bị."
Trong khoảnh khắc cậu quay đi, Bách Châu nhìn chằm chằm vào bóng lưng thanh mảnh của cậu. Anh thấy được sự cố gắng giữ vững sự kiêu hãnh của cậu. Khuôn mặt anh vẫn vô cảm, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đen như vực thẳm ấy, có một tia hứng thú mong manh vừa lóe lên.
Một con chim biết giữ xương sống khi bị nhốt trong lồng.
Thẩm Bách Châu khẽ nhếch môi. Cuộc sống mới ở Lãnh Vân Hiên, với sự xuất hiện của Tống Ninh Viễn, có lẽ sẽ không nhàm chán như anh nghĩ. Anh đã mua được một món đồ chơi... có cá tính.