MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHắc Tuyết Tỏa Thâm CungChương 3: Ánh Mắt Nghi Hoặc

Hắc Tuyết Tỏa Thâm Cung

Chương 3: Ánh Mắt Nghi Hoặc

1,017 từ · ~6 phút đọc

Cuộc sống tại Lãnh Vân Hiên trôi qua trong một sự tĩnh lặng giàu có và áp bức.

Thẩm gia giống như một vương triều nhỏ, mỗi người hầu, mỗi quản gia đều hành động theo những quy tắc cứng nhắc, tuyệt đối tuân thủ mệnh lệnh của Thẩm Bách Châu. Tống Ninh Viễn nhanh chóng nhận ra rằng, đây không chỉ là một ngôi nhà, mà là một pháo đài cô độc được xây dựng xung quanh một người đàn ông duy nhất.

Lịch trình của Ninh Viễn được sắp xếp kín mít: sáng học ngôn ngữ Latinh với gia sư người Pháp, trưa học vẽ thủy mặc, chiều học nghi thức xã giao và quản lý kinh tế cơ bản. Mọi thứ đều nhằm mục đích biến cậu thành một bản thể hoàn hảo nhưng không có linh hồn, một vật trang trí xứng đáng đứng cạnh Thẩm Bách Châu.

Tuy nhiên, Ninh Viễn vốn không phải người dễ dàng bị đồng hóa. Trong những giờ nghỉ hiếm hoi, cậu dùng ánh mắt ôn nhu, tĩnh lặng của mình để quan sát.

Điều kỳ lạ nhất về Thẩm Bách Châu không phải là sự tàn nhẫn công khai, mà là sự vắng mặt và cô độc triệt để của anh ta.

Anh ta hiếm khi ăn tối ở nhà, thường xuyên làm việc đến khuya. Khi anh trở về, phòng làm việc lại sáng đèn đến tận rạng sáng. Đôi khi, Ninh Viễn bắt gặp anh ta đứng lặng lẽ trên ban công tầng ba, đối diện với màn đêm thành phố C rực rỡ nhưng vô tình. Dáng vẻ cao lớn đó, dưới ánh trăng lạnh, lại mang một sự trống rỗng đến khó hiểu.

Hôm nay là ngày thứ bảy Ninh Viễn sống ở Lãnh Vân Hiên. Quản gia Trương thông báo rằng Thẩm tổng muốn cậu chuẩn bị cho bữa ăn tối cùng anh – một sự kiện hiếm có.

"Thẩm tổng rất chú trọng đến nghi thức," Quản gia Trương nhắc nhở. "Cậu không cần phải nói nhiều, chỉ cần lắng nghe và đáp lại đúng mực."

Bữa tối diễn ra trong phòng ăn lớn, nơi chỉ có hai người. Bàn ăn dài, trang trí bằng hoa tươi và nến, khiến khoảng cách giữa họ càng trở nên xa xôi.

Thẩm Bách Châu mặc một chiếc áo sơ mi lụa xám nhạt, tay áo xắn nhẹ, lộ ra cổ tay rắn rỏi. Anh ta ăn rất chậm rãi, tao nhã, không hề phát ra tiếng động. Ninh Viễn ngồi đối diện, cố gắng giữ cho mình bình thản.

"Việc học của cậu thế nào?" Bách Châu đột nhiên hỏi, giọng nói trầm thấp như được lọc qua tầng tầng sương lạnh.

"Rất tốt, Thẩm tổng," Ninh Viễn đáp. "Gia sư đánh giá tôi tiếp thu nhanh."

"Tốt. Tôi không thích những thứ vô dụng." Anh ta cắt một miếng bít tết nhỏ, ánh mắt sắc như dao găm nhìn thẳng vào Ninh Viễn. "Cậu có vẻ thích nhìn người khác."

Ninh Viễn hơi giật mình. Cậu biết sự quan sát của mình quá lộ liễu.

"Vâng. Tôi thích quan sát, Thẩm tổng. Đó là cách duy nhất tôi có thể hòa nhập với môi trường mới."

Thẩm Bách Châu không giận. Anh ta dựa lưng vào ghế, thái độ có phần hứng thú. "Và cậu quan sát được gì từ tôi?"

Đó là một câu hỏi đầy rẫy sự thách thức. Ninh Viễn biết mình phải trả lời trung thực và thông minh, nếu không muốn chuốc lấy phiền phức.

"Tôi quan sát thấy, Thẩm tổng," Ninh Viễn đặt dao nĩa xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu của anh, "rằng căn phòng làm việc của anh có ba ổ khóa kỹ thuật số, và anh chỉ sử dụng một chiếc. Rằng mỗi đêm, anh chỉ uống một cốc trà hoa cúc khô, không đường. Và..."

Ninh Viễn hít một hơi, hạ thấp giọng. "Và tôi quan sát thấy rằng, trong ngôi nhà rộng lớn này, nơi mọi thứ đều được kiểm soát tuyệt đối, anh lại là người cô đơn nhất."

Không khí trong phòng đột nhiên đông đặc. Người hầu đứng sau lưng Bách Châu hơi cúi đầu xuống, sợ hãi.

Mất một lúc lâu, Thẩm Bách Châu mới phá vỡ sự im lặng. Anh ta không tức giận. Không có một chút giận dữ nào. Thay vào đó, một nụ cười nhạt nhẽo, đầy chế giễu xuất hiện trên môi anh ta.

"Cậu có tài năng văn học hơn là tài năng quan sát, Tống Ninh Viễn."

"Tôi nói sự thật," Ninh Viễn kiên trì. "Cô độc không phải là một loại cảm xúc. Nó là một sự thật. Anh không cho phép bất kỳ ai bước vào thế giới của mình."

Thẩm Bách Châu đặt tay lên bàn, gõ nhẹ vào mặt bàn gỗ gụ. "Cậu nên nhớ rằng, tôi mua cậu không phải để nghe cậu phân tích tâm lý. Tôi mua cậu để làm vật sở hữu."

Anh ta đứng dậy. "Đừng cố tìm kiếm những thứ không nên tìm kiếm, Tống Ninh Viễn. Cô độc là sự lựa chọn của tôi. Còn cậu, lựa chọn duy nhất của cậu là ngoan ngoãn."

Nói rồi, anh ta bỏ đi, bữa tối kết thúc đột ngột. Ninh Viễn ở lại một mình, trái tim đập mạnh vì sự căng thẳng vừa xảy ra.

Tuy nhiên, khi Ninh Viễn quay về phòng, cậu phát hiện ra một điều bất ngờ. Trên bàn cạnh giường, ngoài cuốn sách cậu đang đọc dở, còn có một hộp trà hoa cúc mới, loại trà nhập khẩu hiếm có mà cậu đã từng vô tình nhắc đến trong bữa ăn.

Thẩm Bách Châu đã nhìn thấy. Đã nghe thấy. Và đã đáp lại, theo cách riêng của một kẻ thống trị lạnh lùng.

Ninh Viễn nhìn hộp trà, trong lòng dấy lên một cảm giác phức tạp. Cậu nhận ra, người đàn ông này không phải là tảng băng đơn thuần. Chiếc lồng vàng này không chỉ nhốt cậu, mà còn đang giam cầm chính anh ta.

Và có lẽ, đó chính là kẽ hở đầu tiên để cậu bắt đầu cuộc chiến giành lại tự do của mình.