Thẩm Bách Châu giữ lời hứa. Ba ngày sau buổi ăn tối căng thẳng, Ninh Viễn được chuẩn bị cho sự kiện đầu tiên – buổi tiệc xã giao tại dinh thự Tư gia, một nơi nổi tiếng với sự xa hoa và những lời đàm tiếu sắc như dao cạo.
Trương quản gia đích thân giám sát mọi thứ. Ninh Viễn mặc bộ Âu phục màu đen khói, chất liệu lụa Ý mềm mại ôm sát lấy vóc dáng thanh mảnh của cậu. Sự tinh tế trong trang phục, kết hợp với vẻ ngoài ôn hòa và khí chất dịu dàng, tạo nên một sự tương phản tuyệt vời với vẻ lạnh lùng, áp bức của Thẩm Bách Châu.
"Ghi nhớ, Tống thiếu gia," Trương quản gia chỉnh lại ve áo cho cậu, giọng điệu mang sự nghiêm nghị thường thấy. "Cậu là bộ mặt của Thẩm tổng đêm nay. Mọi hành động của cậu đều đại diện cho uy tín của Thẩm gia. Không được phép sai sót."
Ninh Viễn gật đầu. Cậu biết rõ, cậu không phải là người tình, cậu là một vật phẩm có giá trị, được trưng bày để khẳng định quyền lực của Chủ nhân.
Chiếc xe Maybach màu đen lướt êm ru trên con đường lát đá dẫn vào Tư gia. Khi chiếc xe dừng lại, Ninh Viễn nhìn thấy Thẩm Bách Châu đang đứng chờ ở sảnh. Anh ta mặc bộ vest ba mảnh màu xanh thẫm, lạnh lùng và uy nghiêm như một vị thần quyền lực. Sự hiện diện của anh ta tự động tạo ra một khoảng trống tĩnh lặng xung quanh.
"Đừng quá căng thẳng," Bách Châu nói, ánh mắt lướt qua Ninh Viễn một cách đánh giá. "Cậu đang nhìn rất ổn."
"Cảm ơn sự đánh giá của Thẩm tổng," Ninh Viễn đáp.
Thẩm Bách Châu đưa tay ra. Đó không phải là một lời mời thân mật, mà là một mệnh lệnh không thể chối từ. Ninh Viễn đặt tay mình vào tay anh. Da thịt anh ấm áp một cách bất ngờ, nhưng sự nắm giữ lại cứng rắn và không khoan nhượng.
Vừa bước vào đại sảnh, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía họ. Âm thanh nhạc Jazz đột nhiên nhỏ lại. Thẩm Bách Châu, người hiếm khi tham gia các buổi tiệc xã giao, lại xuất hiện công khai cùng một người đẹp lạ mặt. Điều này lập tức trở thành tâm điểm.
Thẩm Bách Châu không quan tâm đến những cái nhìn tò mò, anh nắm tay Ninh Viễn đi thẳng vào trung tâm. Sự tự tin của anh gần như bóp nghẹt không gian.
"Đêm nay, cậu sẽ gặp vài người," Bách Châu nói nhỏ vào tai Ninh Viễn, hơi thở ấm nóng tạo ra một cảm giác khó chịu. "Tôi không cần cậu làm quen, chỉ cần đứng im lặng, quan sát. Tôi muốn cậu biết, ai là bạn, ai là kẻ thù, và giá trị của việc cậu ở bên cạnh tôi."
Anh ta đưa Ninh Viễn đi qua một nhóm các ông trùm lớn tuổi. Họ cúi đầu chào Thẩm Bách Châu với sự kính trọng pha lẫn e dè.
"Thẩm tổng, lâu quá không gặp. Người này là...?" Một người đàn ông béo mập hỏi, ánh mắt đầy thăm dò nhìn Ninh Viễn.
"Cậu ấy," Bách Châu đáp, giọng điệu dứt khoát. "Là người của tôi. Tống Ninh Viễn."
Chỉ một câu nói đơn giản, nhưng mang đầy đủ sự áp đặt. Đó là một lời cảnh báo: Đừng chạm vào, đừng dò hỏi, và phải tôn trọng.
Ninh Viễn cúi đầu chào nhẹ nhàng theo đúng nghi thức. Trong những cái bắt tay xã giao lạnh nhạt, cậu cảm nhận được những ánh mắt ghen tị từ các quý cô, và sự đánh giá khắt khe từ các đối thủ của Thẩm gia.
Trong một khoảnh khắc, Bách Châu phải rời đi để nói chuyện riêng với một nhân vật chính trị quan trọng. Ninh Viễn được tạm thời đứng một mình bên quầy rượu.
"Cậu chính là Tống Ninh Viễn?"
Một giọng nói lạnh lùng vang lên. Ninh Viễn quay lại. Trước mặt cậu là một người đàn ông trẻ tuổi, mặc vest trắng, gương mặt đẹp trai nhưng ánh mắt đầy vẻ khinh thường.
"Tôi là Lý Hạc Dương, đại diện tập đoàn Lý thị," người đó nói. "Tôi nghe nói Thẩm tổng đã dùng một số tiền không nhỏ để mua cậu từ Tống gia nợ nần. Vóc dáng quả thật không tệ."
Ninh Viễn mỉm cười lịch thiệp, nhưng trong nụ cười đó ẩn chứa sự lạnh nhạt. "Chào Lý tổng. Tôi nghĩ Lý tổng có đủ thông minh để biết, ở nơi này, không có thứ gì rẻ."
Lý Hạc Dương hơi khựng lại. Hắn ta không ngờ một món đồ chơi lại dám đáp trả. "Ồ, sắc sảo đấy. Nhưng cậu có biết không, đồ chơi dù có đắt đến mấy, khi Thẩm Bách Châu chán, anh ta sẽ vứt đi không thương tiếc. Những người từng ở vị trí của cậu, kết cục đều không mấy tốt đẹp."
Hắn ta cố tình nhấn mạnh, nhằm phá vỡ tâm lý của Ninh Viễn. Logic của hắn ta rất tàn khốc: sự bảo vệ của Thẩm Bách Châu luôn đi kèm với sự hủy diệt.
Ninh Viễn vẫn giữ nụ cười. Cậu nhẹ nhàng cầm ly rượu vang trên tay, lắc nhẹ, ánh mắt nhìn thẳng vào Lý Hạc Dương.
"Vậy thì, tôi nghĩ tôi phải sống sao cho xứng đáng với cái giá mà Thẩm tổng đã bỏ ra," Ninh Viễn đáp, giọng điệu mềm mại nhưng ẩn chứa một sự thách thức. "Hơn nữa, Lý tổng nên cẩn thận khi đứng quá gần tôi. Bởi vì bất kỳ thứ gì Thẩm tổng coi trọng, ngay cả khi nó là một món đồ, cũng có thể mang theo mầm mống nguy hiểm."
Câu trả lời này không chỉ bảo vệ bản thân mà còn gián tiếp nhắc nhở Lý Hạc Dương về mối quan hệ quyền lực. Lý Hạc Dương tức giận, vừa định nói tiếp, bỗng giọng nói của Thẩm Bách Châu vang lên ngay sau lưng Ninh Viễn.
"Có chuyện gì vui sao, Lý tổng?"
Giọng nói ấy không mang chút biểu cảm nào, nhưng hàn khí lập tức bao trùm.
Lý Hạc Dương tái mặt. "Không... không có gì, Thẩm tổng. Tôi chỉ đang hỏi thăm Tống tiên sinh vài câu."
Thẩm Bách Châu nhẹ nhàng đặt tay lên vai Ninh Viễn, bàn tay ấm nóng, lực nắm vừa đủ để khẳng định sự sở hữu tuyệt đối. Anh ta không nhìn Lý Hạc Dương, mà chỉ chăm chú vào ly rượu của mình.
"Đừng làm cậu ấy mệt," Bách Châu lạnh lùng nói. "Cậu ấy cần phải giữ sức. Nếu cậu muốn nói chuyện, hãy nói chuyện với tôi."
Lý Hạc Dương hiểu rõ ý tứ. Hắn ta lập tức cáo lui với vẻ mặt bối rối.
Khi Lý Hạc Dương đi khuất, Thẩm Bách Châu không buông Ninh Viễn ra. Anh nhìn cậu. "Cậu biết hắn ta là ai không?"
"Lý Hạc Dương. Là cháu trai của Lý lão gia, người đang cạnh tranh hợp đồng Cảng biển phía Đông với tập đoàn Thẩm thị." Ninh Viễn trả lời nhanh chóng, ánh mắt sáng lên.
Thẩm Bách Châu gật đầu, ánh mắt thoáng qua một tia tán thưởng khó nhận ra. "Tốt. Ít nhất cậu không phải là một bình hoa ngu ngốc. Nhưng đừng quên, đây là thế giới của tôi. Những lời đe dọa của hắn ta, đều là sự thật."
"Tôi hiểu," Ninh Viễn khẽ nói. "Tôi không sợ làm đồ chơi. Tôi sợ bị coi thường. Và tôi nhận ra, giá trị của tôi hiện tại không chỉ là để phục tùng, mà còn là một lá chắn, một sợi dây ràng buộc mà anh dùng để kiềm chế đối thủ."
Thẩm Bách Châu đột nhiên bật cười. Tiếng cười trầm thấp, hiếm hoi, vang vọng một cách ma mị. Anh nhìn cậu sâu hơn, như thể đang nhìn thấy một thứ gì đó hoàn toàn mới mẻ.
"Tống Ninh Viễn," anh ta thì thầm, sát bên tai cậu. "Sự tỉnh táo của cậu, thật sự rất nguy hiểm."
Đêm đó, Ninh Viễn đứng bên cạnh Thẩm Bách Châu, nhận ra rằng: Thẩm Bách Châu trưng bày cậu là để tuyên bố quyền lực, nhưng cậu cũng đang dùng chính thân phận bị giam cầm này để học cách sinh tồn và quan sát sự yếu đuối của anh ta.
Chiếc lồng vàng này, đồng thời cũng là nơi rèn luyện sự sắc bén của cậu.