Kể từ sau buổi tiệc tại Tư gia, Thẩm Bách Châu dường như đã thay đổi thái độ đối với Tống Ninh Viễn. Không phải là sự ấm áp, mà là một sự quan tâm nguy hiểm hơn, một sự kiểm soát sát sao hơn. Anh ta bắt đầu yêu cầu Ninh Viễn tham gia các buổi gặp gỡ riêng tư, những cuộc nói chuyện bí mật mà bình thường không ai được phép có mặt.
Đó là một đêm khuya giữa tuần. Màn mưa lại giăng kín thành phố C, nặng hạt và lạnh buốt.
Ninh Viễn đang đọc sách trong phòng thì nhận được tin nhắn từ Bách Châu: "Xuống phòng khách phụ, ngay lập tức." Không có lời giải thích nào khác.
Khi Ninh Viễn bước xuống, cậu thấy Thẩm Bách Châu đang đứng trước lò sưởi, chỉ mặc một chiếc áo len mỏng và quần tây, trông có vẻ thư giãn nhưng ánh mắt lại cực kỳ sắc bén.
"Ngồi xuống," Bách Châu ra hiệu bằng cằm. "Tôi vừa có một cuộc họp qua điện thoại, kéo dài suốt hai giờ. Tôi không thích ở một mình khi căng thẳng."
Ninh Viễn hiểu ngay. Anh ta không cần bầu bạn; anh ta cần một sự hiện diện yên tĩnh để kiểm soát sự tập trung của mình. Cậu ngồi xuống ghế, không nói lời nào, chỉ lặng lẽ quan sát ngọn lửa nhảy múa trong lò sưởi.
Căn phòng chìm vào sự im lặng. Tiếng mưa đập vào cửa kính, tiếng lửa reo tí tách. Sự bình yên giả tạo này kéo dài khoảng mười phút.
Đột nhiên, Thẩm Bách Châu thay đổi tư thế. Cơ thể anh ta cứng lại, đôi mắt đen hẹp lại như lưỡi dao cạo. Anh ta nhẹ nhàng đưa ngón tay lên ra hiệu cho Ninh Viễn giữ im lặng tuyệt đối.
Cộp!
Một âm thanh khô khốc, sắc lạnh vang lên từ đâu đó trong khu vườn phía Tây. Nó không phải là tiếng cành cây gãy, mà là tiếng kim loại chạm vào đá.
Mọi căng thẳng trong Thẩm Bách Châu bùng nổ. Anh ta nhanh chóng rút ra một khẩu súng lục nhỏ từ thắt lưng (thứ mà Ninh Viễn chưa từng thấy trước đây), hành động nhanh nhẹn và dứt khoát đến kinh ngạc. Anh ta không hề là một thương nhân đơn thuần.
"Ở yên đây," Bách Châu ra lệnh, giọng nói trầm như sấm.
Anh ta lao ra khỏi phòng khách phụ, di chuyển nhẹ nhàng như một con báo săn đêm. Ninh Viễn không thể làm theo, cậu bị đóng băng tại chỗ vì sự kinh hãi và bất ngờ.
Vài giây sau, một loạt tiếng động lớn, dữ dội vang lên từ hành lang chính, kèm theo tiếng đổ vỡ của đồ sứ. Tiếng súng chát chúa vang vọng, xuyên qua màn mưa và tĩnh lặng của dinh thự.
Ninh Viễn không còn là con chim non sợ hãi nữa. Tò mò và bản năng sinh tồn thôi thúc cậu. Cậu nhẹ nhàng rời khỏi ghế, đi về phía hành lang.
Cảnh tượng trước mắt khiến Ninh Viễn lạnh toát sống lưng.
Hai người đàn ông mặc đồ đen, bịt mặt, đang nằm bất động dưới sàn đá cẩm thạch. Máu đỏ tươi chảy lênh láng. Thẩm Bách Châu đứng đó, khẩu súng vẫn còn nóng, tỏa ra khói mờ. Anh ta đã bắn trúng họ một cách chính xác, dứt khoát, không hề do dự.
Khí chất của anh ta lúc này không còn là lãnh đạo tập đoàn nữa. Anh ta là một sát thủ lạnh lùng, một kẻ chinh phục bạo tàn của thế giới ngầm.
Một trong những kẻ đột nhập, dù đang hấp hối, vẫn cố gắng bắn trả. Viên đạn xẹt qua, sượt qua vai Thẩm Bách Châu.
Thẩm Bách Châu nghiến răng, cơ mặt co giật vì đau. Nhưng anh ta không bận tâm đến vết thương, anh ta bóp cò lần cuối để kết liễu tên sát thủ.
Tất cả chỉ diễn ra trong vòng chưa đầy một phút.
Quản gia Trương và vài vệ sĩ xuất hiện ngay sau đó, gương mặt tái mét. Họ nhanh chóng thu dọn hiện trường, một cách chuyên nghiệp đến đáng sợ, như thể chuyện này xảy ra thường xuyên.
Thẩm Bách Châu quay lại. Ánh mắt anh ta chạm vào Ninh Viễn, người đang đứng sững sờ trong bóng tối.
"Sao cậu lại ở đây?" Giọng anh ta gằn lên, đầy nguy hiểm và tức giận.
Ninh Viễn cố gắng lấy lại bình tĩnh, bước đến gần anh ta. Cậu nhìn thấy máu đang thấm qua lớp áo len ở vai anh.
"Anh bị thương rồi, Thẩm tổng," Ninh Viễn nói. Cậu không sợ hãi trước khẩu súng hay máu me, cậu chỉ lo lắng cho vết thương của anh ta.
Bách Châu hạ súng xuống, ánh mắt anh ta đầy hoài nghi và cảnh giác. "Tôi nói cậu ở yên trong phòng khách."
"Nếu tôi làm vậy, tôi đã không thấy anh bị bắn," Ninh Viễn đáp lại, giọng nói hơi run rẩy, nhưng vẫn rõ ràng. Cậu không phải anh hùng, nhưng cậu không thể bỏ mặc anh ta.
Thẩm Bách Châu nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trắng bệch nhưng kiên quyết của cậu. Anh ta thở hắt ra, sự căng thẳng lớn dần trên gương mặt điển trai.
"Trương, đưa cậu ta về phòng."
"Không," Ninh Viễn đột ngột phản kháng. Cậu nhìn vết thương, nhận ra nó cần được xử lý ngay. "Quản gia Trương, nơi này giao cho ông. Tôi sẽ giúp anh ấy băng bó."
Thẩm Bách Châu chuẩn bị phản đối, nhưng một ánh nhìn thẳng thắn và không hề run sợ từ Ninh Viễn đã khiến anh ta ngập ngừng.
Cuối cùng, anh ta gật đầu, sự mệt mỏi và đau đớn đã khiến anh ta buông lỏng sự kiểm soát.
Trong phòng ngủ của Bách Châu, Ninh Viễn thành thạo khử trùng và băng bó vết thương ở vai anh ta. Quá trình này hoàn toàn im lặng. Bách Châu nhìn cậu, ánh mắt phức tạp hơn bao giờ hết. Anh thấy sự tập trung, sự điềm tĩnh không phù hợp với tuổi tác của cậu, và cả sự chân thành trong cử chỉ chăm sóc.
Khi mọi thứ xong xuôi, Ninh Viễn đứng dậy. "Anh nên nghỉ ngơi. Vết thương không sâu, nhưng cần được theo dõi."
Thẩm Bách Châu nắm lấy cổ tay cậu, ngăn cậu rời đi. Sức lực của anh ta mạnh mẽ, ngay cả khi đang bị thương.
"Cậu thấy rồi," Bách Châu nói, giọng khàn khàn. "Cậu đã thấy thế giới thực của tôi. Đáng sợ không?"
"Thẩm tổng," Ninh Viễn nhìn thẳng vào mắt anh ta, hơi thở cậu phả vào không khí lạnh. "Điều đáng sợ nhất không phải là máu, mà là việc anh phải sống đơn độc để chống lại tất cả những điều đó. Tôi đã thấy sự tàn nhẫn của anh. Nhưng tôi cũng thấy, ngay cả anh cũng không thể ngăn chặn được sự bất ngờ."
Đôi mắt của Thẩm Bách Châu chợt lóe lên một cảm xúc khó gọi tên – sự bất ngờ, hay có lẽ là sự lay động. Ninh Viễn đã nhìn thấy không chỉ Ác ma, mà còn là gánh nặng mà Ác ma đang gánh vác.
Ninh Viễn nhẹ nhàng rút tay ra. "Nếu đây là cái giá của việc trở thành người của anh, tôi sẽ chấp nhận. Nhưng đừng bao giờ nghi ngờ lòng trung thành của tôi, Thẩm tổng. Tôi không thể giúp anh giết người, nhưng tôi có thể giúp anh cầm máu."
Sau lời tuyên bố đó, Ninh Viễn quay lưng và rời khỏi phòng, để lại Thẩm Bách Châu một mình trong căn phòng tối, nơi sự uy quyền bị vết thương và sự cô độc làm cho rạn nứt.
Anh ta nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng kín. Tống Ninh Viễn không hề có ý định chạy trốn. Cậu ta đang thâm nhập vào thế giới của anh ta, một cách chậm rãi và không thể ngờ tới.