Sau đêm xảy ra vụ ám sát, bầu không khí trong Lãnh Vân Hiên căng thẳng đến mức ngột ngạt. Bất chấp lời khuyên nghỉ ngơi của Ninh Viễn, Thẩm Bách Châu trở nên cảnh giác và làm việc nhiều hơn. Anh ta như một con thú bị thương, sẵn sàng tấn công bất cứ ai dám lại gần.
Vết thương ở vai không thể làm giảm đi sự uy quyền của anh ta, nhưng sự kiện đó đã thay đổi cách anh ta nhìn nhận Ninh Viễn. Sự tin tưởng miễn cưỡng được xen lẫn với sự chiếm hữu tăng vọt.
Sáng hôm sau, khi Ninh Viễn vừa bước ra khỏi phòng, đã thấy Quản gia Trương đứng chờ sẵn.
"Thẩm tổng đã đưa ra chỉ thị mới, Tống thiếu gia," Trương quản gia nghiêm nghị nói. "Kể từ hôm nay, anh không được phép rời khỏi khu vực tầng hai nếu không có sự cho phép trực tiếp của Thẩm tổng. Mọi sinh hoạt, học tập sẽ diễn ra trong phòng anh hoặc phòng khách riêng."
Ninh Viễn hiểu ngay. Đây là sự trừng phạt cho hành động liều lĩnh đêm qua, và cũng là sự bảo vệ mang tính chất giam cầm. Thẩm Bách Châu không muốn có bất kỳ rủi ro nào nữa.
"Tôi hiểu," Ninh Viễn đáp, giọng nói trầm tĩnh.
Sự kiểm soát này kéo dài suốt ba ngày. Ninh Viễn cảm thấy mình như một đóa hoa bị cắm trong bình sứ quý giá, được chăm sóc tỉ mỉ nhưng hoàn toàn bị tước đi khả năng đón nhận gió sương.
Vào chiều tối ngày thứ tư, Thẩm Bách Châu mới gọi cậu đến thư phòng. Anh ta ngồi sau bàn làm việc, ánh sáng mờ ảo hắt lên khuôn mặt lạnh lùng. Vai anh ta đã được băng bó lại, cử động có vẻ dễ dàng hơn.
"Cậu có vẻ thoải mái với sự giam cầm này," Bách Châu nói, không nhìn lên. Giọng nói mang vẻ dò xét.
"Tôi không thoải mái, Thẩm tổng," Ninh Viễn thẳng thắn đáp. Cậu đứng đối diện, giữ một khoảng cách tôn trọng nhưng kiên định. "Tôi chỉ nhận ra rằng, đây là cách duy nhất anh có thể cảm thấy an toàn."
Thẩm Bách Châu ngước mắt lên, đôi mắt đen sâu như thể có thể xuyên thấu tâm can cậu. "Cậu đang cố gắng lý giải tôi, Tống Ninh Viễn."
"Không. Tôi đang cố gắng sinh tồn," Ninh Viễn phản bác, ánh mắt không hề né tránh. "Tôi đã nói, tôi có thể giúp anh cầm máu. Tôi cũng có thể học cách nhìn nhận kẻ thù của anh. Nhưng tôi không phải một con rối."
Thẩm Bách Châu dựa lưng vào ghế, cười khẩy. "Cậu đang đánh giá quá cao giá trị của mình. Cậu chỉ là người của tôi. Giá trị của cậu là do tôi định đoạt."
Anh ta đứng dậy, bước chậm rãi ra khỏi bàn làm việc. Mỗi bước đi của anh ta đều mang một sức nặng vô hình, áp đặt lên Ninh Viễn.
"Đêm qua," Thẩm Bách Châu tiến sát đến Ninh Viễn, khoảng cách giữa họ chỉ còn một hơi thở. "Cậu đã chạm vào tôi. Không ai, kể cả vệ sĩ thân cận nhất, dám làm điều đó."
Anh ta đưa tay lên, nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ vuốt ve gò má Ninh Viễn. "Cậu đã thấy máu tôi. Cậu đã thấy sự yếu đuối của tôi. Và điều đó, Tống Ninh Viễn, đã tạo ra một ranh giới mới giữa chúng ta."
Ninh Viễn cảm nhận được sự nguy hiểm đang lan tỏa từ anh ta. Đây là sự kết hợp giữa dục vọng và quyền lực, một sự chiếm đoạt mang tính chất tàn bạo.
"Anh muốn gì, Thẩm tổng?" Ninh Viễn thì thầm, cố gắng giữ vững sự bình tĩnh.
"Tôi muốn kiểm tra," Bách Châu nói, giọng nói trầm thấp, đầy gợi cảm và nguy hiểm. "Kiểm tra xem, một món đồ chơi dũng cảm đến thế nào khi đối diện với Chủ nhân của nó."
Anh ta đột ngột cúi xuống, không phải là một nụ hôn lãng mạn, mà là một sự xâm chiếm lạnh lùng và dứt khoát.
Nụ hôn của Thẩm Bách Châu mang theo mùi vị của sự tức giận bị dồn nén, của sự kiểm soát tuyệt đối và một chút máu tanh từ vết thương chưa lành hẳn. Nó không có sự dịu dàng, chỉ có sự đòi hỏi, sự khẳng định rằng cậu là của anh, từ tinh thần đến thể xác.
Ninh Viễn nhắm mắt lại. Cậu không phản kháng, nhưng cũng không đáp lại. Cậu giữ nguyên sự kiêu hãnh và sự chịu đựng của mình.
Khi Bách Châu buông ra, anh ta nhìn sâu vào đôi mắt hơi đỏ hoe của cậu. Ánh mắt Ninh Viễn vẫn không có nước mắt, chỉ có sự phản chiếu lạnh lùng của chính anh ta.
"Tống Ninh Viễn," Thẩm Bách Châu nói, hơi thở nặng nề. "Hãy nhớ, cậu là người của tôi, và thứ duy nhất cậu có thể sở hữu, là sự tồn tại của chính cậu trong thế giới của tôi. Đừng cố gắng tìm kiếm tình cảm. Ở đây, chỉ có giao dịch và nhu cầu."
Anh ta lùi lại, khôi phục lại vẻ lạnh lùng và xa cách thường thấy. Ranh giới băng giá đã được thiết lập lại, nhưng lần này, nó đã bị vết nứt bởi hành động đêm qua và sự cưỡng chiếm vừa rồi.
Ninh Viễn hít một hơi sâu, chỉnh lại cổ áo. "Tôi hiểu rõ giới hạn của mình, Thẩm tổng. Tôi chưa bao giờ tìm kiếm tình cảm."
Cậu nói dối. Cậu không tìm kiếm tình cảm, cậu tìm kiếm chìa khóa để mở ra sự giam cầm này. Và đêm qua, cậu đã thấy, Thẩm Bách Châu cũng cần một người để chia sẻ gánh nặng cô độc đó, dù anh ta có phủ nhận bao nhiêu đi chăng nữa.
Trước khi ra khỏi thư phòng, Ninh Viễn quay lại. "Thẩm tổng, Lý Hạc Dương sẽ không dừng lại ở đó. Vết thương này sẽ cho hắn ta thêm tự tin. Anh cần phải cảnh giác hơn, không chỉ với bên ngoài, mà còn với những kẻ bên trong."
Thẩm Bách Châu nhìn cậu, ánh mắt không còn là sự nghi ngờ, mà là sự phức tạp. Ninh Viễn đã hoàn thành nghĩa vụ của một "món đồ chơi" thông minh và rời đi.
Đêm đó, Bách Châu ngủ một mình, nhưng anh ta không còn hoàn toàn cô độc. Dấu vết của Ninh Viễn vẫn còn vương lại trong tâm trí anh ta, như một vết bỏng lạnh không thể xóa nhòa.