MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHắc Tuyết Tỏa Thâm CungChương 7: Mặt Nạ Rạn Nứt

Hắc Tuyết Tỏa Thâm Cung

Chương 7: Mặt Nạ Rạn Nứt

1,233 từ · ~7 phút đọc

Sau sự kiện ám sát và sự cưỡng chiếm đầy lạnh lùng trong thư phòng, Thẩm Bách Châu lại trở nên xa cách. Anh ta tránh mặt Ninh Viễn, vùi đầu vào công việc, dường như muốn dùng áp lực quyền lực để xóa đi sự giao thoa cảm xúc nguy hiểm vừa xảy ra.

Ninh Viễn, bị giam lỏng trên tầng hai, không phản kháng. Cậu dùng khoảng thời gian này để nghiên cứu. Không chỉ học những kiến thức Quản gia Trương sắp xếp, cậu còn lặng lẽ tìm hiểu về lịch sử Thẩm gia, đặc biệt là những năm tháng Thẩm Bách Châu lên nắm quyền.

Sự tỉ mỉ của Ninh Viễn cuối cùng cũng mang lại kết quả. Trong một tài liệu báo chí cũ, cậu tìm thấy một bức ảnh: Thẩm Bách Châu thuở còn trẻ, đứng cạnh một người phụ nữ xinh đẹp, dịu dàng—mẹ anh ta. Bà đã qua đời mười năm trước trong một tai nạn xe hơi được cho là bất ngờ.

Đó là một bức ảnh hiếm hoi, và điều đáng chú ý là: trong bức ảnh đó, Thẩm Bách Châu đang cười — một nụ cười chân thật, không hề có sự phòng bị.

Tối thứ sáu, Ninh Viễn được thông báo xuống dùng bữa tối cùng Bách Châu. Lần này, không phải ở phòng ăn lớn mà là trong căn phòng trà nhỏ, hướng ra khu vườn đá. Không khí có phần bớt trang trọng, nhưng vẫn căng thẳng.

Thẩm Bách Châu ngồi trầm ngâm, tay cầm một ly rượu vang đỏ. Vết thương đã được cắt chỉ, nhưng anh ta vẫn có vẻ mệt mỏi và u ám.

"Cậu có vẻ ít nói hơn," Bách Châu mở lời, giọng nói mang theo chút men say.

"Tôi không tìm thấy chủ đề nào phù hợp để nói," Ninh Viễn đáp. "Nếu anh muốn một cuộc trò chuyện vô vị, tôi có thể nói về thời tiết hoặc thị trường chứng khoán."

Thẩm Bách Châu khẽ nhếch mép. "Sự chân thật của cậu đôi khi khiến tôi thấy phiền phức."

"Và đôi khi, sự im lặng của tôi cũng khiến anh thấy phiền phức," Ninh Viễn ôn tồn nói. "Anh đã gọi tôi xuống đây, Thẩm tổng. Điều đó có nghĩa là anh cần một sự hiện diện."

Thẩm Bách Châu không phủ nhận. Anh ta quay sang cửa sổ, nhìn vào khu vườn tối mịt.

"Hôm nay là kỷ niệm ngày mất của mẹ tôi," anh ta đột ngột nói, giọng nói trầm xuống, mang theo một tầng cảm xúc mà Ninh Viễn chưa từng nghe thấy. "Mười năm rồi."

Ninh Viễn lặng im. Cậu không nói lời an ủi sáo rỗng. Cậu biết, trong thế giới của Thẩm Bách Châu, sự yếu đuối không được phép tồn tại.

"Cha tôi... đã chết ngay sau đó. Gia tộc cố gắng che đậy vụ tai nạn, nhưng tôi biết," Bách Châu nhấp một ngụm rượu. "Nó không phải là tai nạn. Nó là một sự tính toán tàn nhẫn."

Anh ta không nhìn Ninh Viễn, nhưng lại tiếp tục nói, như thể đang nói với chính mình: "Sau ngày đó, tôi đã thề sẽ không bao giờ để bất kỳ ai có cơ hội chạm vào những gì tôi coi trọng. Hay đúng hơn, sẽ không bao giờ coi trọng bất kỳ ai nữa."

Đó là lý do cho bức tường băng giá của anh ta. Mối quan hệ giữa anh và Ninh Viễn không phải chỉ là sự chiếm hữu, mà còn là một sự thử nghiệm: liệu anh có thể sở hữu một thứ mà không cần yêu thương, để tránh bị tổn thương hay không.

Ninh Viễn nhận thấy đây là khoảnh khắc then chốt. Cậu nhẹ nhàng đứng dậy, đi đến chiếc kệ sách và lấy xuống một cuốn album ảnh cũ mà cậu đã vô tình thấy ở đó.

Cậu mở trang có bức ảnh về mẹ anh. Ninh Viễn đặt cuốn album xuống bàn, lật mở ngay trước mặt Thẩm Bách Châu.

"Tôi đã tìm thấy bức ảnh này," Ninh Viễn nói, giọng cậu dịu dàng và không có bất kỳ sự phán xét nào. "Bức ảnh chụp anh và bà ấy, tại khu vườn này, mười năm trước."

Thẩm Bách Châu nhìn vào bức ảnh. Ngón tay anh ta siết chặt ly rượu. Khuôn mặt anh ta lập tức cứng lại, nhưng ánh mắt lại lộ ra sự dao động mãnh liệt.

"Anh đã từng có thể cười như thế này," Ninh Viễn tiếp tục, chậm rãi, tỉ mỉ. "Bức tường anh xây dựng, nó không bảo vệ anh khỏi thế giới bên ngoài. Nó đang nhốt anh lại cùng với nỗi đau và sự nghi kỵ của chính anh."

Thẩm Bách Châu đột nhiên đứng phắt dậy. Anh ta giận dữ, nhưng không phải vì bị chạm trúng. Đó là sự giận dữ vì bị phơi bày.

"Câm miệng! Cậu không có quyền phân tích tôi!" Anh ta đập tay xuống bàn, tiếng động lớn làm rung chuyển ly rượu.

"Tôi có quyền, vì tôi đang ở đây!" Ninh Viễn không lùi bước, ánh mắt kiên định đối diện với cơn thịnh nộ của anh. "Anh có thể giết tôi bất cứ lúc nào, Thẩm tổng. Nhưng ít nhất, trước khi chết, tôi có quyền nói ra sự thật mình nhìn thấy. Anh không phải là tảng băng. Anh chỉ là một người đang run rẩy sau một vết thương quá lớn."

Mặt Bách Châu tái đi. Hơi thở anh ta dồn dập. Không một ai dám nói với anh ta những lời này. Mọi người đều quỳ gối, sợ hãi hoặc nịnh bợ.

Thẩm Bách Châu bất ngờ tiến tới, nắm lấy cánh tay Ninh Viễn, lực siết mạnh đến mức khiến cậu đau đớn.

"Tôi sẽ chứng minh cho cậu thấy, tôi không run rẩy!"

Anh ta kéo Ninh Viễn về phía mình, nụ hôn lần này không còn là sự kiểm soát lạnh lùng, mà là sự bùng nổ của cảm xúc bị dồn nén—sự giận dữ, nỗi đau, và khao khát thoát khỏi sự cô độc.

Nó mạnh mẽ, dữ dội và đầy tuyệt vọng. Ninh Viễn bị cuốn vào cơn bão đó. Cậu cảm nhận được sự tuyệt vọng ẩn sau vẻ ngoài sắt đá của anh. Lần này, thay vì giữ sự tĩnh lặng, Ninh Viễn nhẹ nhàng đưa tay ôm lấy eo anh, không phải đáp lại dục vọng, mà là ôm lấy nỗi đau của anh ta.

Hành động nhỏ bé đó có sức mạnh lớn hơn ngàn lời nói.

Bách Châu đột nhiên buông cậu ra, như bị bỏng. Anh ta lùi lại vài bước, quay lưng về phía Ninh Viễn, tay nắm chặt lại.

"Rời khỏi đây," anh ta ra lệnh, giọng nói khàn đặc và kiệt sức.

Ninh Viễn không nói thêm. Cậu nhẹ nhàng gập cuốn album ảnh lại, đặt nó về chỗ cũ, rồi lặng lẽ rời khỏi phòng.

Mối quan hệ không dựa trên tình yêu hay dục vọng. Nó dựa trên sự đồng cảm một chiều mà Ninh Viễn đã thành công đặt vào trái tim băng giá của Thẩm Bách Châu.

Đêm đó, Bách Châu đã không ngủ. Anh ta đứng nhìn bức ảnh. Nụ cười xưa cũ đối lập với khuôn mặt lạnh lùng hiện tại.

Ninh Viễn đã làm được. Cậu đã tạo ra vết rạn đầu tiên trên chiếc mặt nạ. Và Bách Châu biết, sự cô độc của mình đã bị xâm phạm một cách không thể cứu vãn.