Sự kiện ở phòng trà đã tạo nên một khoảng lặng kỳ lạ giữa Thẩm Bách Châu và Tống Ninh Viễn. Anh ta không trừng phạt cậu, nhưng cũng không thể cư xử như trước. Sự giận dữ, sự phức tạp, và cả một chút lệ thuộc vô hình đã thay thế cho sự kiểm soát tuyệt đối.
Ninh Viễn biết rằng, để sống sót và thoát khỏi thân phận "vật sở hữu", cậu phải trở thành người cần thiết đối với Thẩm Bách Châu. Và cách tốt nhất để làm điều đó là giúp anh ta chiến đấu với những bóng ma trong quá khứ.
Tận dụng sự lỏng lẻo tạm thời trong sự kiểm soát của Trương quản gia, Ninh Viễn bắt đầu một cuộc điều tra bí mật, sử dụng mạng lưới thông tin hạn hẹp mà cậu có được từ những khóa học kinh tế và xã giao gần đây.
Mục tiêu của cậu là hồ sơ vụ tai nạn xe hơi mười năm trước của mẹ Thẩm Bách Châu.
Ninh Viễn tiếp cận Thẩm tổng một cách gián tiếp. Cậu để ý thấy Thẩm Bách Châu thường xuyên bị chứng mất ngủ và có xu hướng nghiền ngẫm những tài liệu cũ vào đêm khuya.
Vào một đêm mưa nặng hạt khác, Ninh Viễn chuẩn bị một tách trà hoa cúc ấm (chính loại trà anh ta thích, nhưng lần này cậu tự pha) và mang đến thư phòng. Cậu gõ cửa, chờ đợi sự cho phép.
Bách Châu đang ngồi trước máy tính, tập trung cao độ. Căn phòng ngập trong mùi cà phê đậm đặc và sự căng thẳng.
"Trà hoa cúc," Ninh Viễn đặt cốc trà xuống bàn. "Nó giúp anh thư giãn, Thẩm tổng. Cà phê không phải là giải pháp tốt vào lúc này."
Thẩm Bách Châu nhìn cậu, ánh mắt mệt mỏi nhưng sắc bén. "Tôi không cần sự chăm sóc của cậu."
"Tôi biết. Nhưng tôi cần ngủ ngon. Nếu anh thức cả đêm, tôi có nguy cơ bị gọi dậy bất cứ lúc nào," Ninh Viễn nói một cách khéo léo, biến sự quan tâm thành một lý do ích kỷ.
Bách Châu nhếch mép, dường như chấp nhận sự biện minh đó. Anh ta nhấp một ngụm trà. "Cậu muốn gì?"
"Tôi muốn giúp anh," Ninh Viễn nói thẳng. Cậu nhìn vào màn hình máy tính, nơi những báo cáo tài chính về quỹ đen của Thẩm gia đang mở. "Anh đang tìm kiếm nguồn tiền của Lý gia, đúng không? Muốn tìm bằng chứng về sự cấu kết mười năm trước?"
Thẩm Bách Châu lạnh lùng nhìn cậu: "Cậu đang can thiệp vào chuyện không nên can thiệp."
"Nếu kẻ thù của anh không bị tiêu diệt, tôi sẽ gặp nguy hiểm. Đó là lý do chính đáng để tôi can thiệp," Ninh Viễn nhấn mạnh vào logic thay vì tình cảm. "Lý gia là người hưởng lợi trực tiếp sau sự kiện của mẹ anh. Nhưng còn một người nữa, người đã bị quên lãng."
Ninh Viễn bước đến gần, chỉ tay vào một biểu đồ cổ phần phức tạp trên màn hình. "Đây, Thẩm tổng. Mười năm trước, sau cái chết của mẹ anh, một lượng lớn cổ phần nhỏ lẻ đã được chuyển nhượng cho Bạch Chính – cánh tay phải cũ của cha anh, người đã rời khỏi Thẩm thị ba năm trước và hiện là cố vấn tài chính của Lý gia."
Thông tin này không mới đối với Bách Châu, nhưng cách Ninh Viễn xâu chuỗi nó lại gây chú ý.
"Bạch Chính là người đã tổ chức bữa tiệc sinh nhật cho mẹ anh năm đó. Người duy nhất biết lộ trình chính xác của bà ấy. Anh nghi ngờ hắn ta, nhưng không có bằng chứng trực tiếp." Ninh Viễn hít một hơi, hạ thấp giọng. "Bạch Chính có một thói quen cố hữu: ghi lại mọi thứ vào nhật ký cá nhân. Hắn ta luôn tự hào về sự cẩn thận của mình."
Thẩm Bách Châu nhìn Ninh Viễn, ánh mắt đã thay đổi hoàn toàn. Giờ đây, đó là sự đánh giá nghiêm túc về trí tuệ của cậu. "Làm sao cậu biết điều đó?"
"Trong một tài liệu học cũ về nghệ thuật quản lý, tôi đã tìm thấy một bài phỏng vấn với Bạch Chính. Hắn ta nói: 'Kẻ chiến thắng là kẻ lưu giữ được chi tiết nhỏ nhất.' Đó là ám chỉ về nhật ký cá nhân."
Ninh Viễn đưa ra một chiếc USB nhỏ, mới lấy ra từ trong túi áo. "Tôi đã theo dõi thói quen đi lại của Bạch Chính thông qua hồ sơ an ninh mà tôi được phép tiếp cận trên hệ thống học tập nội bộ. Hắn ta thường xuyên đến một địa điểm: Một căn hộ áp mái cũ ở khu ổ chuột, nơi không có ai biết hắn ta sở hữu. Tôi nghĩ, đó là nơi hắn cất giữ những bí mật quan trọng nhất."
Thẩm Bách Châu cầm lấy chiếc USB. Lòng bàn tay anh ta nóng rực. Anh ta không hỏi Ninh Viễn làm thế nào cậu lấy được thông tin đó, vì câu trả lời đã nằm trong sự khôn ngoan và liều lĩnh của cậu.
"Cậu muốn tôi làm gì?" Bách Châu hỏi. Đây là lần đầu tiên anh ta hỏi ý kiến cậu trong một vấn đề sinh tử.
"Chúng ta không thể tấn công trực tiếp. Phải lấy được nhật ký một cách hợp pháp nhất. Nếu Bạch Chính là người đứng sau vụ tai nạn, nhật ký đó chính là chìa khóa để lật đổ hắn ta và Lý gia," Ninh Viễn nói. "Và... chúng ta cần một lý do để anh rời khỏi thành phố C một cách bí mật. Anh quá nổi tiếng."
Thẩm Bách Châu nhìn vào chiếc USB, rồi nhìn vào khuôn mặt thanh tú của Ninh Viễn. Sự thông minh của cậu không còn là sự phiền phức nữa, mà là một vũ khí sắc bén.
"Được rồi, Tống Ninh Viễn," Bách Châu lạnh lùng nói. "Nếu đây là cạm bẫy, cậu sẽ phải trả giá bằng mạng sống của cả gia tộc Tống. Nhưng nếu cậu đúng..."
Anh ta không nói hết câu, nhưng Ninh Viễn hiểu. Nếu cậu đúng, cậu sẽ không còn là một vật sở hữu, mà là một đồng minh không thể thiếu.
Ninh Viễn cúi đầu, sự kiên định hiện rõ trong mắt. "Tôi không đặt cược bằng mạng sống của mình cho một sự phỏng đoán, Thẩm tổng. Tôi đặt cược vào sự thật."
Thẩm Bách Châu mỉm cười nhạt. Một nụ cười tàn khốc, nhưng chứa đựng sự tin tưởng. Anh ta đã chính thức đồng ý tham gia vào cuộc chơi do Ninh Viễn sắp đặt