Kế hoạch hành động đã được lập tức triển khai. Với thông tin từ Tống Ninh Viễn, Thẩm Bách Châu đã sắp xếp một chuyến đi công tác đột xuất ra nước ngoài, tạo vỏ bọc hoàn hảo cho việc bí mật đến căn hộ áp mái của Bạch Chính.
Ninh Viễn không được phép đi cùng. Thẩm Bách Châu chỉ đưa theo hai vệ sĩ đáng tin cậy nhất và đích thân thực hiện cuộc đột nhập.
Trước giờ lên đường hai tiếng, Thẩm Bách Châu gọi Ninh Viễn đến phòng thay đồ.
Căn phòng rộng lớn này chứa đầy sự xa hoa và lạnh lẽo, với những bộ Âu phục đắt tiền được sắp xếp ngăn nắp. Bách Châu đang cài cúc tay áo sơ mi. Vai anh ta đã lành, nhưng sự căng thẳng vẫn hiển hiện rõ trên gương mặt.
"Kế hoạch đã sẵn sàng," Bách Châu nói, không nhìn cậu. "Trong thời gian tôi đi vắng, cậu sẽ ở lại Lãnh Vân Hiên. Tuyệt đối không được bước ra khỏi tầng hai. Trương quản gia sẽ giám sát mọi hành động của cậu."
"Tôi hiểu," Ninh Viễn đáp. "Hãy cẩn thận, Thẩm tổng. Bạch Chính rất cẩn trọng. Nếu hắn ta phát hiện anh đột nhập, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ."
Thẩm Bách Châu quay lại, ánh mắt anh ta sắc bén đến mức gần như xuyên thấu Ninh Viễn. "Cậu đang lo lắng cho tôi?"
"Tôi đang lo lắng cho mạng sống của mình," Ninh Viễn giữ thái độ lạnh nhạt và logic. "Nếu anh thất bại, Lý gia sẽ chiếm đoạt Thẩm thị, và tôi sẽ là con tin vô giá trị nhất của họ."
Thẩm Bách Châu bước chậm rãi về phía cậu. Anh ta biết Ninh Viễn nói dối. Lời khuyên của cậu trong Chương 7 và 8 không phải là sự tự cứu vớt, mà là sự quan tâm nguy hiểm đang len lỏi.
"Đừng cố lừa dối tôi, Tống Ninh Viễn," Bách Châu đứng sát trước mặt cậu, áp lực nặng nề bao trùm. "Tôi đã cho cậu cơ hội can thiệp vào cuộc sống của tôi. Cậu đã cho tôi một manh mối mà tôi đã tìm kiếm suốt mười năm. Cậu nghĩ tôi sẽ trả ơn cậu bằng cách nào?"
Ninh Viễn nuốt khan. Cậu cảm thấy sự nguy hiểm hơn bất kỳ lúc nào. Sự công nhận từ Thẩm Bách Châu luôn đi kèm với một cái giá đắt đỏ, thường là sự xâm chiếm và kiểm soát.
"Tôi không cần sự trả ơn, Thẩm tổng. Tôi chỉ cần sự an toàn."
"An toàn?" Bách Châu cười khẩy. "Trong thế giới này, thứ duy nhất mang lại an toàn là quyền lực của tôi. Và quyền lực đó sẽ luôn giữ cậu bên mình."
Anh ta đột ngột đưa tay lên, nắm lấy gáy Ninh Viễn, kéo cậu lại. Hành động nhanh đến mức Ninh Viễn không kịp phản ứng.
Lần này, nụ hôn không còn là sự giận dữ của nỗi đau, cũng không phải sự kiểm soát lạnh lùng. Nó là sự bùng nổ hỗn loạn của dục vọng, sự thừa nhận bị dồn nén, và một lời khẳng định tuyệt đối về quyền sở hữu trước khi anh ta bước vào trận chiến.
Bách Châu nghiền ép môi cậu, mạnh mẽ, thô bạo, như thể anh ta muốn khắc sâu dấu vết của mình vào tâm hồn cậu. Anh ta muốn cảm nhận hơi ấm và sự sống của cậu trước khi dấn thân vào nơi chết chóc.
Ninh Viễn cảm thấy ý định chiếm đoạt mãnh liệt từ Thẩm Bách Châu, nhưng lần này, cậu không hoàn toàn phản kháng. Sự liều lĩnh của cậu đã khiến anh ta động lòng, và sự đáp trả này là cách duy nhất Bách Châu có thể thể hiện sự tin tưởng không nói nên lời của mình.
Giây phút Bách Châu buông cậu ra, hơi thở của cả hai đều dồn dập. Môi Ninh Viễn hơi sưng đỏ, đôi mắt cậu ướt át nhưng vẫn kiên định.
"Đây là cái giá," Thẩm Bách Châu thì thầm, giọng khàn đặc. "Cái giá cho sự thông minh của cậu. Cậu đã giúp tôi. Giờ thì, cậu là của tôi, sâu hơn bất kỳ hợp đồng nào có thể định nghĩa."
Anh ta buông tay, lùi lại, khôi phục lại vẻ ngoài hoàn hảo, lạnh lùng. Hành động vừa rồi giống như một cơn bão đi qua, để lại sự hỗn loạn trên cảm xúc của Ninh Viễn.
"Hãy nhớ điều này, Tống Ninh Viễn," Bách Châu nói, giọng nói đã trở lại sự uy nghiêm. "Nếu tôi tìm thấy nhật ký, tôi sẽ quay về. Và khi đó, chúng ta sẽ không nói chuyện về các khóa học nghệ thuật nữa."
Ninh Viễn hít một hơi sâu, sự nhẫn nhịn và kiêu hãnh giúp cậu lấy lại bình tĩnh. "Tôi sẽ chờ anh, Thẩm tổng. Hãy mang về sự thật."
Thẩm Bách Châu gật đầu, lần cuối nhìn sâu vào Ninh Viễn, như muốn ghi nhớ hình bóng cậu, rồi xoay người bước ra khỏi phòng, không hề ngoái lại.
Tiếng đóng cửa vang lên. Lãnh Vân Hiên lại chìm vào sự tĩnh lặng áp bức. Tống Ninh Viễn đưa tay chạm lên môi, nơi vẫn còn dư vị của sự cưỡng đoạt đầy phức tạp.
Cậu biết, từ giây phút này, cậu không chỉ là người bị giam cầm. Cậu là một nhân tố trong cuộc chiến sinh tử này. Và cậu đang nắm giữ một con át chủ bài: Sự cô độc của Thẩm Bách Châu.