Sự vắng mặt của Thẩm Bách Châu khiến Lãnh Vân Hiên trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ.
Nếu trước đây, sự cô độc là cảm giác riêng tư của Thẩm tổng, thì giờ đây, nó bao trùm toàn bộ dinh thự, tạo ra một cảm giác trống rỗng và dễ tổn thương.
Trương quản gia duy trì sự kiểm soát chặt chẽ theo lệnh của Chủ nhân, nhưng sự xáo trộn bên ngoài đã bắt đầu rò rỉ vào bên trong. Việc Thẩm Bách Châu đột ngột vắng mặt đã khiến giới thượng lưu hoài nghi. Lý gia và các đối thủ khác của Thẩm thị ngay lập tức đánh hơi thấy cơ hội.
Đã ba ngày kể từ khi Thẩm Bách Châu lên đường. Ninh Viễn vẫn tuân thủ lệnh giam lỏng trên tầng hai. Cậu dành thời gian đọc sách và chờ đợi. Cậu biết sự bình yên này chỉ là tạm thời, và đối thủ của Bách Châu sẽ không bỏ qua người duy nhất anh ta trưng bày công khai.
Buổi tối thứ tư, khi Ninh Viễn đang học ngoại ngữ trong phòng khách riêng, cậu nhận thấy một sự thay đổi nhỏ nhưng đáng lo ngại: Quản gia Trương đột nhiên biến mất.
Bình thường, Trương quản gia luôn có mặt ở tầng một hoặc trong văn phòng kế bên. Giờ đây, chỉ còn lại sự im lặng bất thường. Ninh Viễn cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải do không khí, mà là do bản năng cảnh báo.
Cậu nhanh chóng kiểm tra cửa sổ và các thiết bị liên lạc. Mọi đường dây điện thoại đều bị cắt, và hệ thống an ninh nội bộ dường như bị đình trệ.
Kẻ thù đã hành động.
Ninh Viễn không hoảng loạn. Cậu nhớ lại những gì Thẩm Bách Châu đã dạy cậu: Trong khủng hoảng, trật tự là sinh mệnh.
Cậu lập tức tìm một nơi ẩn nấp, mang theo chiếc điện thoại khẩn cấp đã được Bách Châu cài đặt trước đó. Ninh Viễn chưa kịp trốn vào phòng thay đồ kiên cố thì nghe thấy tiếng động lớn từ tầng dưới, tiếp theo là tiếng đổ vỡ thủy tinh và tiếng chân người vội vã.
Bọn chúng đã vào. Không phải là vệ sĩ của Bách Châu.
Ninh Viễn ấn nút gọi khẩn cấp trên điện thoại. Không có âm thanh, chỉ là một tín hiệu đã được gửi đi.
Cậu trốn sau tấm rèm dày của phòng đọc sách, tim đập thình thịch. Ba người đàn ông mặc đồ đen xông vào tầng hai, chúng gọi tên cậu: "Tống Ninh Viễn! Mau ra đây! Đừng phí thời gian!"
Chúng không phải sát thủ chuyên nghiệp như vụ trước, chúng là những kẻ được thuê để bắt giữ hoặc gây áp lực. Điều đó chứng tỏ Lý gia đang muốn uy hiếp Bách Châu, không phải giết người.
"Nếu không ra, chúng tao sẽ phá nát cái nơi này!" Một tên gầm lên.
Chúng bắt đầu đập phá phòng khách phụ, những âm thanh chói tai vang vọng khắp hành lang.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại khẩn cấp trong tay Ninh Viễn rung lên. Đó là một tin nhắn. Chỉ một từ: "Chờ."
Là Thẩm Bách Châu.
Ninh Viễn hít một hơi sâu. Cậu hiểu ý anh. Anh đang ở xa, nhưng đã biết chuyện và đang hành động. Nhiệm vụ của cậu là câu giờ.
Ninh Viễn quyết định ra mặt. Cậu bước ra khỏi nơi ẩn nấp, đối diện với những kẻ đột nhập.
"Các người muốn gì?" Ninh Viễn hỏi, cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh.
Ba tên côn đồ nhìn thấy cậu, cười nham hiểm. "Cuối cùng cũng chịu ra. Chúng tao muốn gặp Thẩm Bách Châu. Hoặc, mày đi theo bọn tao."
"Thẩm tổng đang ở nước ngoài," Ninh Viễn nói, giọng cậu mang chút mỉa mai. "Các người không thể gặp anh ấy. Và tôi không đi đâu cả."
"Mày không có quyền quyết định," Tên cầm đầu tiến lại gần, bàn tay thô bạo vươn về phía Ninh Viễn.
Rắc!
Âm thanh bất ngờ, mạnh mẽ từ cánh cửa chính vang lên, tiếp theo là tiếng la hét kinh hoàng. Cả tòa nhà dường như rung chuyển.
Ba tên côn đồ lập tức quay lại, kinh hãi.
Một giọng nói lạnh lùng, trầm thấp, vang lên qua hệ thống loa ẩn trên trần nhà – giọng của Thẩm Bách Châu.
"Mỗi giây các người chạm vào Tống Ninh Viễn, tôi sẽ cắt đứt một ngón tay của người nhà Lý Hạc Dương. Tôi đã bắt đầu bằng tai của Lý Hạc Dương rồi."
Lời đe dọa không phải là sự hù dọa sáo rỗng. Nó là lời tuyên bố tàn nhẫn và hiệu quả.
Thẩm Bách Châu đang ở nước ngoài, nhưng anh ta đã dự đoán được cuộc tấn công, và phản công trước khi nó xảy ra, dùng chính mạng sống của kẻ thù để bảo vệ Ninh Viễn.
Ba tên côn đồ hoảng loạn. Chúng nhận ra, chúng đang đối phó với một kẻ tàn nhẫn hơn cả tưởng tượng, một kẻ có thể vượt qua mọi khoảng cách địa lý.
"Chạy!" Tên cầm đầu hét lên. Chúng lập tức bỏ chạy khỏi tầng hai, lao xuống cầu thang.
Ninh Viễn đứng đó, run rẩy. Không phải vì sợ hãi, mà vì cảm giác được bảo vệ một cách tàn bạo, tuyệt đối này.
Vài phút sau, cánh cửa chính bật mở. Không phải Thẩm Bách Châu, mà là một đội ngũ vệ sĩ mới, tinh nhuệ và vũ trang hạng nặng. Quản gia Trương cũng xuất hiện, vẻ mặt hốt hoảng.
"Xin lỗi, Tống thiếu gia. Điện thoại tôi bị giật mất, và hệ thống an ninh bị vô hiệu hóa tạm thời. Thẩm tổng đã chỉ thị cho đội dự phòng tiến hành khôi phục," Trương quản gia thở dốc. "Thẩm tổng đã gửi tin nhắn cuối cùng."
Quản gia Trương đưa điện thoại cho Ninh Viễn. Màn hình chỉ hiện một tin nhắn đã được mã hóa:
"Đừng bao giờ nghi ngờ khả năng bảo vệ của tôi. Ngay cả khi tôi không ở đó, ai dám chạm vào cậu, tôi sẽ dùng máu của kẻ thù để rửa sạch bàn tay cậu. Cậu là của tôi."
Ninh Viễn nhìn tin nhắn, cảm thấy sự rùng mình. Thẩm Bách Châu không chỉ là người giam cầm cậu, anh ta là tấm chắn tàn khốc nhất. Mối quan hệ của họ, dựa trên sự chiếm hữu và kiểm soát, giờ đây đã được nhuộm bằng máu và sự bảo vệ tuyệt đối.
Ninh Viễn biết, anh ta không yêu cậu, nhưng anh ta cần cậu như một phần không thể tách rời của quyền lực và sự cô độc.