MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHắc Tuyết Tỏa Thâm CungChương 11: Đấu Trí Trên Bàn Cờ

Hắc Tuyết Tỏa Thâm Cung

Chương 11: Đấu Trí Trên Bàn Cờ

1,007 từ · ~6 phút đọc

Thẩm Bách Châu trở về sau năm ngày. Anh ta bước vào Lãnh Vân Hiên với khí chất lạnh lùng và sự mệt mỏi thể chất, nhưng trong ánh mắt lại ánh lên sự thỏa mãn tàn nhẫn của một kẻ săn mồi đã thành công.

Điều đầu tiên anh ta làm là đến thẳng phòng Ninh Viễn. Cậu đang ngồi bên cửa sổ, đọc sách, trông bình thản như không có chuyện gì xảy ra.

"Không bị thương," Thẩm Bách Châu tuyên bố, không phải câu hỏi.

"Không, nhờ vào sự bảo vệ kịp thời của Thẩm tổng," Ninh Viễn đáp, đặt cuốn sách xuống. "Tôi đã nghĩ anh sẽ giết Lý Hạc Dương."

"Tôi không bao giờ giết con tốt, chỉ giết quân cờ quan trọng," Bách Châu lạnh lùng nói, cởi áo vest. "Tôi đã cắt đứt một tai của hắn ta. Đó là lời cảnh cáo hiệu quả hơn bất kỳ cái chết nào."

Anh ta ném một cuốn sổ tay bọc da cũ kỹ lên bàn. Nhật ký của Bạch Chính.

"Cậu đã đúng," Bách Châu nhìn cậu, ánh mắt phức tạp. "Bạch Chính chính là kẻ đã sắp xếp vụ tai nạn, dưới sự chỉ đạo của Lý lão gia. Đây là bằng chứng."

Ninh Viễn không thể che giấu sự rung động. Mười năm dằn vặt của Bách Châu cuối cùng cũng có lời giải đáp.

"Vậy bây giờ, kế hoạch của anh là gì?" Ninh Viễn hỏi, tập trung hoàn toàn vào cuốn nhật ký.

"Công khai bằng chứng," Bách Châu nói. "Nhưng không phải trực tiếp. Lý gia đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc phản công chính diện. Chúng đang mong chờ tôi nổi điên và hành động thiếu suy nghĩ."

Ninh Viễn lắc đầu. "Không thể công khai. Nếu anh dùng bằng chứng này để kiện Lý gia, họ sẽ dùng tất cả quyền lực còn lại để biến nó thành tài liệu giả mạo. Chúng ta phải hành động trên bàn cờ của chúng."

Bách Châu nhướng mày, tỏ vẻ hứng thú. Anh ta ngồi xuống chiếc ghế đối diện, nhìn chăm chú vào Ninh Viễn, ra hiệu cậu nói tiếp.

"Hợp đồng Cảng biển phía Đông," Ninh Viễn nói, giọng nói sắc bén và logic. "Đó là mục tiêu cuối cùng của Lý gia. Anh phải giả vờ yếu thế, để chúng tin rằng hành động cắt tai Hạc Dương là cơn giận cuối cùng của anh. Sau đó..."

"Sau đó?"

"Chúng ta sẽ để Lý gia thắng đấu thầu. Nhưng ngay sau khi chúng thắng, chúng ta sẽ tung ra bằng chứng về sự cấu kết và tham nhũng của Bạch Chính và Lý gia trong quá trình đấu thầu. Khi đó, không chỉ hợp đồng bị hủy, mà uy tín của Lý gia sẽ sụp đổ hoàn toàn. Cùng lúc đó, anh tung ra bằng chứng về vụ tai nạn năm xưa. Một mũi tên trúng ba đích: quyền lực, kinh tế và thù hận cá nhân."

Kế hoạch này không chỉ tàn nhẫn mà còn vô cùng tỉ mỉ và kiên nhẫn. Nó đòi hỏi Thẩm Bách Châu phải chấp nhận sự sỉ nhục tạm thời của thất bại.

Thẩm Bách Châu dựa lưng vào ghế, im lặng một lúc lâu. Anh ta nhìn Ninh Viễn, không phải như một món đồ chơi, mà như một quân sư nguy hiểm.

"Kế hoạch tốt," Bách Châu cuối cùng cũng công nhận. "Nhưng nếu tôi thua hợp đồng, Thẩm thị sẽ mất một phần lớn quyền lực kinh tế."

"Anh sẽ không thua vĩnh viễn," Ninh Viễn đáp, ánh mắt cậu mang sự lạnh lùng tương tự như anh ta. "Anh chỉ chuyển giao quyền lực tạm thời cho chúng. Để chúng càng hãnh diện, sự sụp đổ sẽ càng đau đớn. Thẩm tổng cần một chiến thắng không chỉ trên thương trường, mà còn trong lòng người. Báo thù cho mẹ anh, đồng thời dọn sạch Lý gia khỏi bản đồ kinh tế. Đó mới là chiến thắng tuyệt đối."

Một nụ cười từ từ xuất hiện trên môi Thẩm Bách Châu, nhưng nó không phải là nụ cười vui vẻ, mà là sự hài lòng của một kẻ quyền lực tìm được đồng đội xứng tầm.

"Rất tốt, quân sư của tôi," Bách Châu nói, giọng nói chứa đựng sự ngưỡng mộ chân thành đầu tiên. "Chúng ta sẽ làm theo. Cậu sẽ là người chuẩn bị hồ sơ phản công. Phải đảm bảo mọi chi tiết đều hoàn hảo."

Anh ta tiến đến gần Ninh Viễn, nhưng lần này, không có sự cưỡng ép. Anh ta nhẹ nhàng đặt tay lên vai cậu, một cử chỉ mang tính đối tác.

"Cậu đã cứu tôi khỏi sự điên cuồng," Thẩm Bách Châu nói, giọng nói trầm thấp và chân thật. "Tôi đã suýt nữa hành động theo cảm xúc. Cảm ơn cậu, Tống Ninh Viễn."

Đây là một lời cảm ơn và sự thừa nhận hoàn toàn khác so với bất kỳ sự trả ơn vật chất nào. Nó là sự ràng buộc về trí tuệ và sinh tử giữa họ.

Ninh Viễn cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. Cậu đã đạt được mục tiêu: trở thành người không thể thiếu.

"Tôi chỉ đang bảo vệ lợi ích của chính mình, Thẩm tổng," Ninh Viễn đáp, mặc dù cậu biết đó không hoàn toàn là sự thật.

"Đúng thế," Bách Châu gật đầu. "Và đó là lý do khiến cậu trở nên vô giá. Cậu không đòi hỏi tình cảm, chỉ đòi hỏi sự an toàn và công bằng. Sự giao dịch của chúng ta... đang trở nên phức tạp hơn bao giờ hết."

Họ bắt đầu làm việc. Trong phòng thư, dưới ánh đèn mờ, hai người đàn ông, một là lãnh đạo tàn nhẫn của đế chế ngầm, một là con tin tinh tế bị bắt ép, cùng nhau ngồi bên bàn, xây dựng kế hoạch lật đổ kẻ thù. Sự ăn ý trí tuệ giữa họ tuyệt vời đến đáng kinh ngạc. Họ không còn là Chủ nhân và vật sở hữu, mà là hai kẻ đồng mưu trong một ván cờ sinh tử.