Sau khi hợp tác thành công trong việc vạch ra kế hoạch chống lại Lý gia, mối quan hệ giữa Thẩm Bách Châu và Tống Ninh Viễn đã tiến vào một giai đoạn mới: Đồng nghiệp bí mật, người tình bị cưỡng chế, và con tin có giá trị cao.
Thẩm Bách Châu bắt đầu dựa vào Ninh Viễn nhiều hơn. Anh ta chia sẻ những chi tiết nhỏ về hoạt động của Thẩm thị, không phải vì yêu, mà vì anh cần một góc nhìn khách quan, không bị tình cảm chi phối từ cậu.
Tuy nhiên, dù sự tin tưởng về công việc đã được xây dựng, Thẩm Bách Châu vẫn duy trì một ranh giới tâm lý sắt đá.
Ninh Viễn nhận thấy một điều kỳ lạ: Dinh thự Lãnh Vân Hiên, dù rộng lớn và được kiểm soát hoàn toàn, vẫn có một căn phòng luôn bị khóa. Căn phòng nằm ở cuối hành lang khu vực riêng tư của Thẩm Bách Châu, một nơi tối tăm và gần như bị lãng quên. Cánh cửa gỗ sẫm màu, không có tay nắm, chỉ có một ổ khóa kỹ thuật số cũ kỹ.
Trương quản gia nghiêm cấm mọi người lại gần khu vực đó.
Vào một buổi chiều, Thẩm Bách Châu phải tham gia một cuộc họp khẩn cấp tại công ty. Anh ta rời đi vội vã, quên mang theo chiếc đồng hồ thông minh — thiết bị chứa mọi mã số và dữ liệu cá nhân của anh ta.
Ninh Viễn mang đồng hồ xuống tầng một, định nhờ vệ sĩ chuyển phát. Nhưng cậu chợt dừng lại. Đây là cơ hội duy nhất.
Sự tò mò của Ninh Viễn bị kích thích bởi một sự kiện khác: Một tuần trước, cậu đã vô tình thấy Thẩm Bách Châu đứng trước căn phòng đó vào đêm khuya, không làm gì cả, chỉ đứng yên lặng. Ánh mắt anh ta lúc đó chứa đựng một sự đau đớn và hối tiếc sâu sắc mà Ninh Viễn chưa từng thấy.
Ninh Viễn đeo chiếc đồng hồ vào cổ tay, quay lại tầng hai.
Cậu đến trước căn phòng bị khóa. Chiếc đồng hồ thông minh, được đồng bộ hóa với hệ thống an ninh của Lãnh Vân Hiên, lập tức nhấp nháy đèn xanh khi cậu đưa tay lại gần ổ khóa. Ninh Viễn nhấn vào màn hình đồng hồ, mở khóa kỹ thuật số.
Tiếng "bíp" nhỏ vang lên, và ổ khóa xoay.
Ninh Viễn đẩy nhẹ cánh cửa. Một mùi hương cũ kỹ, ấm áp, hoàn toàn tương phản với sự lạnh lẽo của Thẩm Bách Châu, xộc thẳng vào mũi cậu. Mùi của sơn dầu, gỗ khô và thuốc lá cũ.
Căn phòng không phải là phòng ngủ, cũng không phải phòng làm việc. Đó là một studio vẽ.
Ánh sáng mờ ảo từ cửa sổ nhỏ chiếu vào, lộ ra một giá vẽ lớn phủ vải. Xung quanh là những chiếc ghế sofa da cũ, một kệ sách chất đầy album ảnh và sách nghệ thuật. Căn phòng này như một thế giới song song với sự kiểm soát và lạnh lùng bên ngoài.
Ninh Viễn bước vào, nhẹ nhàng nhấc tấm vải phủ trên giá vẽ.
Bức tranh được vẽ bằng sơn dầu, chưa hoàn thành. Đó là bức chân dung của một người phụ nữ – chính là mẹ Thẩm Bách Châu, người đã mỉm cười trong bức ảnh cũ. Nhưng bức tranh này không chỉ sao chép. Nó truyền tải nỗi buồn và sự ám ảnh. Bên cạnh bà, còn có một khuôn mặt thiếu niên đang cúi đầu, ôm một cuốn sách. Đó là hình ảnh Thẩm Bách Châu khi còn trẻ.
Điều khiến Ninh Viễn sững sờ không phải là nội dung bức tranh, mà là kỹ thuật. Nét cọ mạnh mẽ, dứt khoát, đầy cảm xúc. Kỹ năng này không phải là của một người nghiệp dư.
Ninh Viễn đi đến kệ sách. Trong một cuốn sổ tay đóng gáy da thuộc, cậu tìm thấy những bản phác thảo chi tiết về giải phẫu học và cảnh quan. Giữa những bản phác thảo đó là một số đoạn viết tay.
"...Ngày hôm nay, tôi đã hoàn thành một góc của bức tranh, nhưng tôi không thể vẽ tiếp. Màu sắc không đủ để che giấu sự trống rỗng bên trong. Tôi sợ, nếu tôi hoàn thành nó, tôi sẽ không còn lý do để tiếp tục sống sót."
"...Tôi không thể chạm vào những cây cọ nữa. Máu. Mọi thứ đều gợi nhớ đến máu. Tôi chỉ có thể dùng quyền lực để lấp đầy sự trống rỗng này. Quyền lực không bao giờ phản bội."
Ninh Viễn nhận ra. Đây là nơi Thẩm Bách Châu đã từng tìm thấy sự bình yên. Và nó là nơi anh ta đã chết đi. Anh ta không phải là một người lạnh lùng bẩm sinh, anh ta là một nghệ sĩ bị tổn thương, người đã cố ý bóp chết cảm xúc của mình để sinh tồn trong giới thượng lưu tàn khốc.
Căn phòng này là bằng chứng cho thấy Thẩm Bách Châu đã từng là một người khác.
Đột nhiên, tiếng "bíp" vang lên từ cửa. Cánh cửa bắt đầu khóa lại. Thẩm Bách Châu đã trở về.
Ninh Viễn vội vàng đặt cuốn sổ tay về chỗ cũ, đậy tấm vải lên giá vẽ. Cậu lướt qua căn phòng, cố gắng loại bỏ mọi dấu vết về sự hiện diện của mình, rồi nhanh chóng bước ra ngoài, đóng cánh cửa lại đúng lúc ổ khóa kỹ thuật số bật lại.
Cậu chạy nhanh về phòng mình, đặt chiếc đồng hồ lên bàn. Vừa kịp lúc Thẩm Bách Châu bước lên cầu thang.
Bách Châu đi thẳng đến phòng cậu, ánh mắt sắc bén quét qua căn phòng.
"Chiếc đồng hồ của tôi," anh ta nói. Giọng nói không có cảm xúc.
"Vâng, anh đã quên nó," Ninh Viễn đưa chiếc đồng hồ cho anh. Cậu cố gắng giữ cho hơi thở mình bình thường.
Thẩm Bách Châu nhận lấy, ánh mắt anh ta dừng lại trên khuôn mặt Ninh Viễn lâu hơn bình thường, như đang dò xét.
"Lần sau, đừng chạm vào đồ của tôi khi không có sự cho phép," anh ta cảnh cáo.
"Tôi biết," Ninh Viễn đáp, ánh mắt giữ sự bình tĩnh tuyệt đối.
Thẩm Bách Châu gật đầu, quay lưng rời đi. Nhưng trước khi đi, anh ta dừng lại. Anh ta đã đi đến cuối hành lang, và đứng nhìn về phía căn phòng bị khóa.
Ninh Viễn nhìn thấy bóng lưng anh ta cứng lại. Anh ta đã cảm nhận được sự xâm phạm.
Nhưng Thẩm Bách Châu không nói gì thêm. Anh ta chỉ bước vào phòng mình và đóng cửa lại.
Ninh Viễn thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng cậu, sự tò mò và cảm xúc dành cho Thẩm Bách Châu đã sâu sắc hơn. Cậu không chỉ phải giúp anh ta báo thù, mà còn phải cứu vớt người nghệ sĩ đã chết trong căn phòng bị khóa kia.
Căn phòng bị khóa ấy không phải là bí mật, mà là nỗi đau bị giam cầm.