Sự căng thẳng tích tụ trong Lãnh Vân Hiên không chỉ đến từ mối đe dọa bên ngoài mà còn từ bí mật thầm kín mà Tống Ninh Viễn đã vô tình khám phá. Sau vụ đột nhập vào căn phòng bị khóa, Ninh Viễn chờ đợi cơn giận dữ, sự trừng phạt, hoặc ít nhất là một câu chất vấn lạnh lùng từ Thẩm Bách Châu. Nhưng tất cả chỉ là sự im lặng.
Thẩm Bách Châu giữ khoảng cách vật lý, nhưng lại kéo Ninh Viễn vào công việc sâu hơn. Việc chuẩn bị cho cuộc đối đầu đấu thầu Cảng biển phía Đông đang ở giai đoạn quyết định. Những đêm thức trắng đã trở thành quy luật.
Vào một đêm đã gần 2 giờ sáng. Ninh Viễn đang ở trong thư phòng của Bách Châu, hoàn thiện bản phân tích tài chính về các khoản nợ ngầm của Lý gia. Cậu mệt mỏi, mắt kính trễ xuống sống mũi, những con số phức tạp dần làm mi mắt cậu nặng trĩu. Cuối cùng, cậu gục đầu xuống bàn, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ chập chờn.
Thẩm Bách Châu bước vào thư phòng, mùi sương lạnh và thuốc lá thoang thoảng còn vương trên chiếc áo khoác da. Anh ta vừa kết thúc một cuộc họp bí mật với các cổ đông ngầm, và sự căng thẳng đã đạt đến đỉnh điểm.
Anh ta nhìn thấy Tống Ninh Viễn. Cậu ngồi nghiêng, tay vẫn nắm chặt chiếc bút, gương mặt thanh tú bị che khuất một phần bởi mái tóc. Anh bước lại gần, ánh mắt dừng lại ở bản phân tích trước mặt cậu: hoàn hảo, không có một lỗi sai nào.
Đáng lẽ anh phải tức giận. Đáng lẽ anh phải trừng phạt cậu vì tội xâm phạm quyền riêng tư. Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ mệt mỏi đó, nhìn thấy sự tin tưởng tuyệt đối vào khả năng giữ bí mật của cậu đã bị lộ tẩy, cơn giận trong anh lại biến thành một sự bối rối phức tạp.
Ninh Viễn không phải là người thứ ba đã bước vào căn phòng bí mật đó. Ninh Viễn là người đầu tiên chạm vào nghệ sĩ đã chết trong anh.
Thẩm Bách Châu đưa tay ra. Động tác của anh ta rất chậm, tỉ mỉ, hoàn toàn khác với sự vội vã thô bạo thường thấy. Anh ta nhẹ nhàng tháo cặp kính gọng kim loại trên mặt Ninh Viễn ra, đặt nó lên bản nháp. Sau đó, anh ta lấy chiếc chăn mỏng được gấp gọn trên chiếc ghế sofa, cẩn thận đắp lên vai và lưng cậu.
Hơi ấm lan tỏa. Hành động này không mang tính chiếm hữu, không mang tính hợp đồng, mà là một sự quan tâm chân thành, hiếm hoi đến mức nguy hiểm.
Bách Châu đứng yên, nhìn chằm chằm vào Ninh Viễn. Khuôn mặt cậu lúc ngủ trở nên hoàn toàn vô hại, loại bỏ mọi sự sắc bén và sự kiên định mà cậu thể hiện khi thức.
"Ngu ngốc," Thẩm Bách Châu thì thầm, giọng nói chỉ đủ cho anh ta nghe thấy. "Sao cậu lại liều lĩnh đến thế? Sao cậu không lợi dụng tôi?"
Ninh Viễn không lợi dụng. Cậu chỉ dùng bí mật đó để nhìn sâu hơn vào nỗi đau của anh.
Bách Châu đưa ngón tay lên, nhẹ nhàng lướt qua sợi tóc đen mềm mại trên trán Ninh Viễn. Cử chỉ này là sự đầu hàng đầu tiên của anh ta trước cảm xúc. Anh ta đã quyết định tin tưởng cậu, một cách vô điều kiện, vào nơi sâu thẳm nhất của tâm hồn mình.
Anh ta cúi người xuống, không phải là một nụ hôn chiếm đoạt, mà là một cái chạm nhẹ vào đỉnh đầu cậu. Một cái chạm mang ý nghĩa bảo vệ và ràng buộc đầy ẩn ý.
Ninh Viễn, trong giấc ngủ sâu, khẽ cựa quậy, dựa đầu vào cánh tay đang đặt trên bàn. Hành động vô thức đó khiến Bách Châu cứng người, nhưng sau đó anh ta lại thả lỏng, đứng yên lặng để cậu dựa vào.
Thẩm Bách Châu ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, lặng lẽ quan sát. Anh không bật đèn, để thư phòng chìm trong ánh sáng yếu ớt của màn đêm và chiếc đèn bàn hắt vào tập tài liệu.
Đó là khoảnh khắc cô độc của anh ta được chia sẻ một cách không lời. Anh không còn đơn độc chống lại thế giới nữa; anh đã có một đồng phạm của sự cô độc đó.
Nửa giờ sau, Ninh Viễn tỉnh giấc. Đầu cậu hơi nặng. Cậu nhận ra chiếc chăn đang đắp trên vai mình, và cảm nhận được sự hiện diện vững chắc của Thẩm Bách Châu ngay bên cạnh.
"Tỉnh rồi sao?" Bách Châu hỏi, giọng nói trầm tĩnh, không có chút bất ngờ nào.
"Vâng, Thẩm tổng," Ninh Viễn ngồi thẳng dậy, hơi bối rối. "Tôi... tôi xin lỗi vì đã ngủ quên."
"Không cần xin lỗi. Cậu làm việc quá sức," Bách Châu nói. Anh ta không thừa nhận đã đắp chăn cho cậu. "Phân tích đã xong chưa?"
"Đã xong," Ninh Viễn đáp.
Thẩm Bách Châu đứng dậy. "Tôi sẽ đưa cậu về phòng. Đừng làm việc khuya nữa."
Anh ta đưa tay ra, nhưng lần này, anh ta chỉ đơn giản là chờ đợi. Không cưỡng ép, không ra lệnh.
Ninh Viễn đặt tay mình vào tay anh. Bàn tay anh vẫn mạnh mẽ, nhưng không còn lạnh lẽo như ngày đầu.
Cả hai cùng nhau đi qua hành lang tối. Ninh Viễn cảm nhận được sức nặng của bàn tay anh, đó không phải là sự kiểm soát, mà là sự dựa dẫm hiếm hoi và nguy hiểm.
Ninh Viễn biết, sự ấm áp này là một cái bẫy. Nó đặt lên cậu một gánh nặng tâm lý lớn hơn bất kỳ hợp đồng nào. Nó là lời thừa nhận rằng: Anh ta tin tưởng cậu, và vì vậy, anh ta sẽ không bao giờ để cậu rời đi.
"Ngủ ngon," Thẩm Bách Châu nói khi họ đến cửa phòng cậu.
"Ngủ ngon, Thẩm tổng," Ninh Viễn đáp.
Cậu bước vào phòng, tựa lưng vào cánh cửa đã đóng. Cậu không chỉ là con tin. Cậu đã trở thành liều thuốc giảm đau và sự ám ảnh của Thẩm Bách Châu. Và liều thuốc đó luôn nguy hiểm đối với cả người dùng và người mang đến nó.