Dù đã có khoảnh khắc dịu dàng hiếm hoi, Thẩm Bách Châu vẫn không bao giờ đề cập đến căn phòng bị khóa hay chiếc đồng hồ bị bỏ quên. Anh ta chấp nhận sự xâm phạm đó như một phần của giao dịch mới: Ninh Viễn có quyền nhìn thấu, miễn là cậu không lợi dụng.
Ba ngày sau, việc đấu thầu Cảng biển phía Đông diễn ra. Theo kế hoạch của Ninh Viễn, Thẩm Bách Châu đã cố tình thất bại.
Buổi tối, không khí trong Lãnh Vân Hiên nặng trĩu. Tin tức lan truyền như cháy rừng: Thẩm Bách Châu đã thua Lý gia. Giới thượng lưu xôn xao, các đối thủ vui mừng. Họ tin rằng "Ác ma" cuối cùng cũng đã bị đánh bại.
Quản gia Trương và các vệ sĩ đều tỏ ra lo lắng sâu sắc. Họ không biết về kế hoạch ngầm.
Thẩm Bách Châu ngồi một mình trong thư phòng, rượu mạnh đặt trên bàn, không phải trà hoa cúc. Ninh Viễn biết đây là lúc anh ta phải đối mặt với nỗi sỉ nhục công khai và sự ngờ vực từ chính cấp dưới của mình.
Ninh Viễn quyết định bước vào. Cậu mang theo một ly nước lọc thay vì rượu.
"Thẩm tổng," Ninh Viễn đặt ly nước lên bàn, bên cạnh ly rượu mạnh. "Anh đang uống quá nhiều."
Thẩm Bách Châu ngước lên, đôi mắt đỏ ngầu vì rượu và thiếu ngủ. Anh ta mặc áo sơ mi trắng, cài cúc hờ hững.
"Cậu đến để nhìn thấy sự sỉ nhục của tôi?" Bách Châu hỏi, giọng nói khàn khàn, mang theo sự tức giận bị kiềm chế.
"Không. Tôi đến để xác nhận rằng anh vẫn đang thực hiện đúng kế hoạch," Ninh Viễn đáp, đứng thẳng. "Chúng ta đã đồng ý rằng anh sẽ thất bại. Đây là sự khởi đầu của chiến thắng."
Bách Châu bật cười, một tiếng cười khô khốc, không có chút vui vẻ nào. "Chiến thắng? Cậu biết cảm giác của việc bị giẫm đạp lên không? Hàng ngàn con mắt đang cười nhạo tôi. Sự kiêu ngạo của tôi bị đập nát công khai."
Anh ta ném mạnh ly rượu vào lò sưởi, tiếng thủy tinh vỡ tan thành nhiều mảnh. Sự giận dữ của anh ta là thật. Thất bại, dù là giả vờ, vẫn là một vết thương đối với lòng tự trọng của một kẻ thống trị.
"Vậy thì hãy sử dụng cơn giận đó!" Ninh Viễn đột nhiên tiến đến gần, nhìn thẳng vào mắt anh ta. "Anh phải chịu đựng sự sỉ nhục này, để chúng tin rằng chúng đã thắng. Nếu anh không thể chịu đựng được một thất bại nhỏ, làm sao anh có thể lật đổ cả một đế chế?"
Bách Châu nắm lấy cổ tay Ninh Viễn, kéo cậu lại. Lực tay mạnh mẽ, đầy sự đau đớn và dằn vặt.
"Cậu không hiểu đâu," Bách Châu nghiến răng. "Tôi không sợ thất bại. Tôi sợ..."
Anh ta dừng lại, ánh mắt anh ta lướt qua sự phòng thủ, chạm đến một nơi rất xa xôi, rất tối tăm.
"Tôi sợ sự cô độc," anh ta nói. Lời thú nhận bất ngờ, không phải là sự chiếm hữu, mà là sự bộc lộ nỗi sợ hãi cốt lõi của mình.
Ninh Viễn lặng người. Trong khoảnh khắc đó, Thẩm Bách Châu không phải là Ác ma quyền lực, mà là một cậu bé bị bỏ lại trong một thế giới đầy rẫy âm mưu.
"Mẹ tôi đã chết. Cha tôi đã chết. Họ tin rằng tôi quá nhỏ để biết. Nhưng tôi đã thấy. Tôi đã thấy sự phản bội, sự tàn nhẫn và sự tham lam của những người xung quanh," Bách Châu tiếp tục, giọng nói đột nhiên trở nên nhỏ và tuyệt vọng. "Kể từ đó, tôi đã xây dựng bức tường này. Để tôi có thể sống sót, tôi phải loại bỏ mọi cảm xúc, mọi sự phụ thuộc. Tôi phải tự mình chống lại tất cả."
Anh ta buông tay Ninh Viễn ra, nhìn vào ly nước lọc trên bàn.
"Tôi đã mua cậu, Tống Ninh Viễn, không chỉ để trưng bày," Thẩm Bách Châu thú nhận, giọng anh ta chứa đầy sự mệt mỏi cùng cực. "Tôi đã mua cậu để chứng minh rằng tôi có thể kiểm soát mọi thứ, bao gồm cả một sinh mệnh. Tôi đã mua cậu để tôi không cần phải cảm thấy cô độc khi chiến đấu, nhưng vẫn có thể đảm bảo rằng cậu sẽ không bao giờ phản bội."
"Tôi sẽ không phản bội anh," Ninh Viễn đáp, giọng cậu ôn hòa, hoàn toàn không có sự giả tạo. "Vì Lý gia là kẻ thù của cả hai chúng ta."
"Nhưng cậu đã chạm vào căn phòng đó," Bách Châu nhìn thẳng vào mắt cậu, ánh mắt đầy sự cầu xin không lời. "Cậu đã thấy tôi từng là ai. Cậu có thể... cậu có thể thấy tôi không chỉ là quyền lực, mà còn là một gánh nặng không thể mang vác."
Ninh Viễn nhẹ nhàng tiến lại gần, không sợ hãi. Cậu không chạm vào anh ta. Cậu chỉ đứng đó, như một cái neo vững chắc trong cơn bão cảm xúc của Bách Châu.
"Anh không phải gánh nặng," Ninh Viễn nói. "Anh là một người đàn ông đã sống sót trong địa ngục, Thẩm tổng. Và nghệ sĩ trong anh... anh không cần phải giết chết anh ta. Anh chỉ cần chấp nhận rằng sự sống sót không nhất thiết phải cô độc."
Lời thú nhận của Thẩm Bách Châu đã tạo ra một sự ràng buộc mạnh mẽ hơn bất kỳ hợp đồng nào. Ninh Viễn đã nhìn thấy sự thật: Anh ta không đáng sợ, anh ta chỉ bị tổn thương sâu sắc.
Thẩm Bách Châu không trả lời. Anh ta chỉ lặng lẽ gật đầu, đưa tay lên dụi mắt. Cử chỉ đó quá con người, quá yếu đuối.
"Bây giờ," Ninh Viễn nói, thay đổi chủ đề, đưa mọi thứ trở lại quỹ đạo logic. "Chúng ta cần tập trung. Lý gia sẽ vui mừng. Họ sẽ tổ chức tiệc ăn mừng. Đó là lúc chúng ta sẽ hành động."
Bách Châu gật đầu. "Đúng thế. Cậu nói đúng. Chúng ta sẽ làm điều đó. Cậu... cậu hãy ở lại đây đêm nay. Tôi không muốn ở một mình."
Đây không phải là một yêu cầu về mặt thể xác. Đây là một lời thỉnh cầu về sự hiện diện tinh thần.
"Vâng, Thẩm tổng," Ninh Viễn đáp. Cậu không hỏi lý do, không đòi hỏi một sự giải thích nào nữa.
Đêm đó, Tống Ninh Viễn ngồi trên chiếc ghế da trong thư phòng, Thẩm Bách Châu ngồi sau bàn làm việc, cả hai đều im lặng. Nhưng sự cô độc đã được chia sẻ. Ranh giới giữa Chủ nhân và vật sở hữu đã trở nên mờ nhạt, thay thế bằng sự đồng hành trong bóng tối.