MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHắc Tuyết Tỏa Thâm CungChương 15: Kẻ Thù Công Khai

Hắc Tuyết Tỏa Thâm Cung

Chương 15: Kẻ Thù Công Khai

1,155 từ · ~6 phút đọc

Hai tuần sau sự kiện đấu thầu Cảng biển thất bại, Lý gia tổ chức một buổi tiệc ăn mừng rầm rộ. Sự kiện này được xem là tuyên bố chính thức về việc Lý gia đã thay thế Thẩm thị trở thành thế lực kinh tế hàng đầu thành phố C.

Thẩm Bách Châu và Tống Ninh Viễn đã chuẩn bị kỹ lưỡng. Hồ sơ về việc Bạch Chính và Lý lão gia cấu kết, tham nhũng trong quá trình đấu thầu, cùng với bằng chứng về vụ tai nạn năm xưa, đã được mã hóa và sẵn sàng gửi đi.

Thẩm Bách Châu quyết định tham dự buổi tiệc. Anh ta không xuất hiện với vẻ bại trận, mà với thái độ bình thản, lạnh lùng đến mức khiến người ta khó đoán.

Ninh Viễn mặc một bộ Âu phục trắng tinh tế, đứng bên cạnh anh. Hai người họ, một đen một trắng, một băng giá một ôn hòa, tạo nên một sự tương phản tuyệt vời và thu hút mọi ánh nhìn.

Vừa bước vào đại sảnh, họ đã trở thành tâm điểm của sự soi mói và chế giễu ngầm. Lý Hạc Dương – người có một bên tai bị băng bó – tiếp cận họ trước tiên, ánh mắt hắn ta đầy vẻ đắc thắng và thù hận.

"Ôi, Thẩm tổng. Thật ngạc nhiên khi thấy anh vẫn còn tâm trạng đến dự tiệc của kẻ chiến thắng," Lý Hạc Dương cười khẩy. Hắn ta liếc nhìn Ninh Viễn: "Vật sở hữu mới của anh có vẻ được chăm sóc tốt đấy."

Thẩm Bách Châu không đáp lại lời khiêu khích cá nhân đó. Anh ta nhấp một ngụm rượu champagne, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua vai Lý Hạc Dương.

"Lý tổng có vẻ đang vui mừng hơi sớm," Thẩm Bách Châu nói, giọng nói trầm thấp và nguy hiểm. "Chiến thắng trên bàn đấu thầu chưa phải là kết cục cuối cùng, đặc biệt là khi nó được xây dựng trên sự dối trá."

Lý Hạc Dương nhíu mày, sự đắc thắng hơi sứt mẻ. "Anh đang nói gì vậy, Thẩm tổng? Anh thua cuộc, và giờ anh đang cố gắng bôi nhọ sao?"

Đúng lúc đó, Lý lão gia, người đứng đầu Lý gia và là kẻ thù chính của Thẩm Bách Châu, xuất hiện. Ông ta là một người đàn ông lớn tuổi, xảo quyệt, và đầy kiêu ngạo.

"Thẩm Bách Châu," Lý lão gia nói, giọng nói đầy vẻ chế ngự. "Cậu nên học cách chấp nhận thất bại. Đây là thế giới của những kẻ mạnh, không phải của những kẻ thù dai."

"Thưa Lý lão gia," Ninh Viễn đột nhiên xen vào, giọng nói của cậu ôn hòa nhưng vang vọng rõ ràng. "Trong thế giới của những kẻ mạnh, sự dối trá và tham nhũng lại là tử huyệt lớn nhất."

Tất cả mọi người trong phạm vi gần đều nín thở. Món đồ chơi của Thẩm Bách Châu dám đối đầu trực tiếp với Lý lão gia!

Thẩm Bách Châu đưa tay lên vai Ninh Viễn, một cử chỉ chiếm hữu nhưng cũng là sự cho phép hành động.

"Tống Ninh Viễn nói đúng," Bách Châu tiếp lời, ánh mắt anh ta sắc lạnh như băng. "Lý lão gia, ông có vẻ đã quên mất Bạch Chính, cố vấn cũ của cha tôi. Và có vẻ ông cũng quên rằng, sự hối lộ trong quá trình đấu thầu này sẽ khiến hợp đồng Cảng biển của ông bị hủy bỏ ngay lập tức."

Sự bình tĩnh của Thẩm Bách Châu đã làm Lý lão gia bối rối. Ông ta cố giữ vẻ ngoài kiêu hãnh. "Cậu đang nói gì vậy? Bằng chứng đâu?"

"Bằng chứng đã được gửi đến Ủy ban Kiểm soát và Ban Quản lý Cảng vụ. Hiện tại, họ đang tiến hành điều tra. Và họ sẽ sớm công bố rằng, Lý gia đã thắng bằng sự gian lận." Ninh Viễn nhẹ nhàng nói, cậu đã nhấn nút gửi đi gói dữ liệu cuối cùng từ điện thoại của mình.

Gần như ngay lập tức, điện thoại của hàng trăm khách mời trong sảnh bắt đầu rung lên. Không phải chỉ là tin tức về đấu thầu. Thẩm Bách Châu đã khéo léo lồng ghép bằng chứng về vụ tai nạn năm xưa của mẹ mình, liên kết nó với sự cấu kết của Bạch Chính và Lý lão gia.

Sự kiện bị rò rỉ dưới dạng một báo cáo điều tra mật, lan truyền nhanh chóng trong giới báo chí và truyền thông.

Sự vui mừng trên khuôn mặt Lý lão gia tan biến, thay vào đó là sự kinh hoàng và tức giận. "Mày! Thẩm Bách Châu! Mày dám gài bẫy tao?"

"Không phải tôi gài bẫy, Lý lão gia," Thẩm Bách Châu đáp, vẻ mặt lạnh lùng đến tột cùng. "Tôi chỉ hoàn thành sự thật mười năm trước mà thôi. Ông đã dùng máu của mẹ tôi để xây dựng đế chế. Giờ là lúc đế chế đó sụp đổ."

Lý lão gia ôm ngực, run rẩy, mặt tái mét. Cảnh sát kinh tế, như đã được sắp xếp trước, bất ngờ xuất hiện tại sảnh tiệc.

"Thưa Lý lão gia, chúng tôi có lệnh bắt giữ ông vì tội tham nhũng và cấu kết. Và... chúng tôi cần thẩm vấn ông về vụ tai nạn xe hơi năm xưa."

Toàn bộ đại sảnh chìm trong hỗn loạn và sự kinh ngạc. Lý gia, kẻ vừa chiến thắng, đã sụp đổ ngay trước mắt mọi người. Lý Hạc Dương gầm lên, xông về phía Thẩm Bách Châu.

"Mày! Mày đã làm gì?"

Thẩm Bách Châu không cần hành động. Các vệ sĩ mặc thường phục của anh ta lập tức giữ chặt Lý Hạc Dương.

Anh ta nhìn thẳng vào mắt Lý Hạc Dương, ánh mắt đầy sự tàn nhẫn thỏa mãn. "Tôi đã trả lại mọi thứ cho gia đình tôi. Và điều đó, Lý tổng, đã được thực hiện bởi quân sư của tôi."

Anh ta quay sang Tống Ninh Viễn. Lần này, sự chiếm hữu không chỉ là quyền lực, mà là sự chia sẻ chiến thắng.

Thẩm Bách Châu đặt tay lên eo Ninh Viễn, kéo cậu lại gần. "Đêm nay, chúng ta đã chiến thắng, Tống Ninh Viễn."

"Vâng, Thẩm tổng," Ninh Viễn đáp, trong lòng cậu có một cảm xúc kỳ lạ: sự nhẹ nhõm khi kẻ thù bị trừng phạt, và sự thỏa mãn khi cậu đã giúp anh ta hoàn thành lời thề báo thù.

Không khí xung quanh họ đã thay đổi. Họ không chỉ là Chủ nhân và vật sở hữu. Họ là hai kẻ đồng mưu đã chiến thắng trên bàn cờ sinh tử, mối ràng buộc giữa họ đã được hàn gắn bằng sự tàn nhẫn và trí tuệ.

Họ rời khỏi bữa tiệc trong sự hỗn loạn của cảnh sát và báo chí, Thẩm Bách Châu nắm chặt eo Ninh Viễn, biểu tượng của sự quyền lực và chiến thắng mới.