Tiếng sấm rền vang rung chuyển cả bầu trời đêm đen đặc, rạch những đường chớp trắng xóa xuống đỉnh núi Đầu Xà. Mưa xối xả như muốn gột rửa đi tội lỗi của những kẻ đang đứng trên vách đá kia. Giữa màn mưa mù mịt, một cỗ xe hoa màu đỏ tươi hiện lên đầy lạc lõng và quỷ dị. Nó không mang theo niềm vui của tân hôn, mà chỉ chở theo sự sợ hãi cùng cực và cái chết đang cận kề.
Linh Lan bị trói chặt chân tay bằng những sợi dây thừng thô ráp, miệng bị nhét vải để ngăn những tiếng gào khóc vô vọng. Đôi mắt nàng đỏ hoe, long lanh nước, nhìn trân trân vào những gương mặt quen thuộc của dân làng. Những người mà nàng từng gọi là chú, là bác, giờ đây chỉ còn là những cái bóng đen vô hồn với đôi mắt lạnh lẽo. Đối với họ, mạng sống của nàng là cái giá rẻ mạt để đổi lấy sự bình an của ngôi làng trước cơn thịnh nộ của Thần Rắn. Lời tiên tri của lão thầy cúng vang lên bên tai nàng như một lời tuyên án tử, rằng Xà Vương đang đói, và ông ta cần một nữ nhân thuần khiết làm vật tế để đổi lấy những cơn mưa cho mùa màng khô hạn.
Một gã đàn ông lực lưỡng bước ra, bàn tay thô bạo đẩy mạnh cỗ xe hoa về phía mép vực. Tiếng bánh xe nghiến lên sỏi đá khô khốc nghe chói tai, như tiếng đếm ngược thời gian của một sinh mạng sắp lụi tàn. Linh Lan cảm nhận được sự chông chênh khi hai bánh xe trước đã rời khỏi mặt đất. Nàng nhắm nghiền mắt lại, hơi thở dồn dập, trái tim trong lồng ngực đập liên hồi như muốn vỡ tung.
Trong khoảnh khắc cỗ xe hoàn toàn rời khỏi vách đá và rơi tự do vào vực sâu thăm thẳm, một tia sét lớn rạch ngang trời, soi sáng cả vùng thung lũng chết chóc. Linh Lan cảm thấy trọng lực kéo tuột mình xuống, gió tạt mạnh vào mặt khiến nàng đau rát. Sự im lặng đáng sợ của vực thẳm nuốt chửng lấy tiếng mưa rào và tiếng gào thét câm lặng trong cổ họng nàng. Nàng nghĩ mình sẽ chết, sẽ tan xương nát thịt dưới đáy vực lạnh lẽo kia.
Nhưng không, khi cỗ xe hoa vỡ tan thành từng mảnh bởi lực tác động mạnh mẽ, Linh Lan không rơi xuống nền đá cứng. Một cảm giác mát lạnh, trơn nhẵn và vô cùng to lớn đột ngột quấn lấy vòng eo nhỏ nhắn của nàng, giữ chặt nàng giữa không trung. Một mùi hương nồng đậm của gỗ mục và máu tươi xộc vào mũi. Giữa bóng tối dày đặc của hang động phía dưới vực sâu, Linh Lan từ từ mở mắt và đối diện với một thứ khiến linh hồn nàng run rẩy. Hai đốm lửa đỏ rực như hai hòn than đang cháy cháy lên trong bóng tối, nhìn nàng với sự thích thú và thèm khát tột độ. Đó không phải là đôi mắt của con người. Vị Thần mà dân làng tôn thờ và khiếp sợ không phải là một pho tượng đá vô tri, mà là một thực thể sống đầy quyền năng và tàn bạo đang hiện hữu ngay lúc này, giữ lấy nàng trong vòng vây của lớp vảy lạnh lẽo.