Cái lạnh buốt giá từ lớp vảy cứng rắn truyền qua lớp y phục mỏng manh khiến Linh Lan rùng mình run rẩy. Nàng cảm nhận được cơ thể mình đang bị kéo đi trong bóng tối, tiếng ma sát của lớp da bò sát trên nền đá nghe sột soạt, đều đặn như nhịp thở của tử thần. Hang động này rộng lớn đến mức tiếng gió rít từ miệng vực vọng vào chỉ còn là những âm thanh u uẩn, xa xăm.
Khi đôi mắt đã dần thích nghi với bóng tối, Linh Lan bàng hoàng nhận ra mình không còn ở trên mặt đất. Nàng đang được đặt nằm trên một khối đá thạch anh bằng phẳng, tỏa ra thứ ánh sáng mờ ảo màu tím nhạt. Đứng trước mặt nàng lúc này là một hình hài vừa mang vẻ đẹp thoát tục của thần tiên, vừa mang hơi thở quỷ dị của tà ma. Một nam nhân với bờ vai rộng, lồng ngực rắn chắc trần trụi lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt, nhưng từ thắt lưng trở xuống lại là một chiếc đuôi rắn khổng lồ, đen bóng và dài hun hút, đang uốn lượn đầy uy lực.
Hắn tiến lại gần, mỗi chuyển động của chiếc đuôi đều tạo ra một áp lực vô hình khiến không khí trong hang như đặc quánh lại. Gương mặt hắn tinh xảo như được tạc từ băng, mái tóc đen dài rũ xuống che khuất một phần đôi mắt đỏ rực đang dán chặt vào con mồi nhỏ bé trước mặt. Linh Lan muốn lùi lại, nhưng chiếc đuôi to lớn ấy đã nhanh hơn một bước, nó nhẹ nhàng nhưng dứt khoát quấn vòng quanh cổ chân nàng, rồi từ từ trườn lên, siết chặt lấy vòng eo mảnh mai, nhấc bổng thân hình nàng lên cao để đối diện trực tiếp với hắn.
Linh Lan hoảng loạn, đôi tay nhỏ bé bấu chặt vào lớp vảy lạnh lẽo, miệng ú ớ những âm thanh không rõ chữ vì miếng vải vẫn còn bịt kín. Hắn nheo mắt nhìn nàng, một bàn tay với những móng tay sắc nhọn khẽ vuốt ve gò má đang tái nhợt vì sợ hãi của nàng. Ngón tay hắn lạnh như băng, lướt qua làn da mịn màng rồi dừng lại ở dải lụa bịt miệng. Chỉ với một động tác khẽ khàng, dải lụa đứt tung. Nàng hít lấy hít để không khí, nhưng ngay lập tức bị nghẹn lại bởi hơi thở nam tính nồng đậm khi hắn ghé sát tai nàng.
Hắn không mở miệng, nhưng giọng nói trầm thấp, mang theo sự rung động kỳ lạ vang lên thẳng trong tâm trí nàng như một lời tuyên bố chủ quyền độc đoán. Hắn nói rằng hắn đã chờ đợi một vật tế hoàn hảo như nàng từ rất lâu, một kẻ có dòng máu tinh khiết đủ để xoa dịu cơn khát nghìn năm. Linh Lan run rẩy nhìn vào đôi đồng tử dựng đứng của hắn, nàng chờ đợi một cơn đau xé thịt, chờ đợi những chiếc răng nanh cắm sâu vào cổ mình. Thế nhưng, Xà Vương không hề có ý định ăn thịt nàng. Chiếc đuôi khổng lồ càng lúc càng siết chặt hơn, kéo sát cơ thể nàng vào lòng ngực băng giá của hắn, như thể muốn khảm nàng vào da thịt mình, khiến nàng vĩnh viễn không thể thoát khỏi vòng vây đen đặc này.