MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHắc Xà Vương Vật Tế Của Riêng TaChương 3

Hắc Xà Vương Vật Tế Của Riêng Ta

Chương 3

527 từ · ~3 phút đọc

Hắc Dạ không để Linh Lan có cơ hội định thần, chiếc đuôi khổng lồ của hắn siết nhẹ lấy cơ thể nàng rồi bắt đầu di chuyển sâu vào lòng núi. Càng đi vào trong, không gian càng mở rộng ra một cách choáng ngợp. Đây không còn là một hang động ẩm thấp thông thường, mà là một tòa cung điện vĩ đại được đục đẽo trực tiếp từ những khối đá cẩm thạch và thạch anh tinh khiết. Ánh sáng từ những viên minh châu gắn trên trần cao tỏa xuống, phản chiếu qua những vách tường đầy đá quý, tạo nên một thứ ánh sáng huyền ảo, lộng lẫy nhưng vô cùng cô độc.

Linh Lan bị đặt xuống một chiếc giường lớn được phủ bằng những lớp da thú mềm mại và lụa là quý hiếm. Nàng co cụm lại một góc, đôi mắt đầy vẻ cảnh giác nhìn quanh. Cung điện này đẹp đến mê hồn, nhưng cái đẹp ấy lại mang theo một sự lạnh lẽo thấu xương. Không có hơi ấm của ánh mặt trời, không có tiếng chim hót hay tiếng gió lùa qua kẽ lá, chỉ có tiếng nước chảy róc rách từ những con suối ngầm và tiếng vảy rắn ma sát trên nền đá nghe lạnh lùng đến sởn gai ốc.

Vị Xà Vương chậm rãi hóa hình hoàn toàn thành một nam nhân. Hắn đứng đó, cao lớn và uy nghiêm trong bộ trường bào màu đen thêu chỉ bạc lấp lánh như vảy rắn. Hắn bước lại gần giường, mỗi bước chân đều khiến Linh Lan cảm thấy tim mình như thắt lại. Khi hắn ngồi xuống cạnh nàng, một luồng hàn khí cực mạnh tỏa ra, bao trùm lấy không gian xung quanh. Linh Lan run cầm cập, không chỉ vì sợ hãi mà còn vì nhiệt độ cơ thể của hắn thấp đến mức đáng sợ.

Hắn đưa bàn tay thon dài, trắng nhợt chạm vào cần cổ mảnh mai của nàng. Linh Lan rùng mình, cảm giác như một thanh kiếm bằng băng vừa áp vào da thịt. Hắn nhìn nàng bằng ánh mắt chứa đựng sự chiếm hữu điên cuồng, như thể nàng là món bảo vật duy nhất mà hắn tìm thấy sau hàng vạn năm cô độc. Nàng định mở miệng cầu xin, nhưng trước cái nhìn thâm trầm và đầy áp lực ấy, thanh âm của nàng hoàn toàn biến mất trong cổ họng. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ dùng quyền năng của mình để khiến nàng không thể rời khỏi chiếc giường này, biến nơi lộng lẫy này thành một cái lồng giam không lối thoát.

Đêm đầu tiên trong cung điện dưới lòng đất, Linh Lan nhận ra rằng mình không chỉ bị giam cầm về thể xác, mà ngay cả hơi thở và nhịp tim của nàng cũng bắt đầu bị sự lạnh lẽo của Xà Vương thao túng. Nàng là vật tế của hắn, là đóa hoa duy nhất nở rộ giữa cõi u tối này, và hắn tuyệt đối sẽ không để bất kỳ ai chạm vào, dù chỉ là một ý nghĩ.