MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHắc Xà Vương Vật Tế Của Riêng TaChương 4

Hắc Xà Vương Vật Tế Của Riêng Ta

Chương 4

522 từ · ~3 phút đọc

Trong không gian tĩnh mịch của cung điện đá quý, hơi thở của Linh Lan trở nên dồn dập và run rẩy. Hắc Dạ không cho phép nàng có lấy một kẽ hở để trốn chạy khỏi sự hiện diện của mình. Hắn vươn tay, những ngón tay lạnh lẽo như băng đá bóp nhẹ lấy cằm nàng, buộc nàng phải ngửa cổ ra phía sau, phô bày ra cần cổ trắng ngần, thanh mảnh như một nhành lan chớm nở dưới ánh trăng.

Đôi mắt đỏ rực của Xà Vương híp lại, đồng tử dựng đứng thành một đường chỉ mảnh đầy nguy hiểm. Hắn không vội vàng chiếm đoạt bằng vũ lực, mà chậm rãi cúi đầu, áp sát gương mặt hoàn mỹ của mình vào hõm cổ nàng. Linh Lan nín thở, toàn thân cứng đờ khi cảm nhận được đầu lưỡi mảnh, dài và mang theo chút gai nhỏ đặc trưng của loài rắn khẽ lướt qua làn da mình. Cảm giác ấy không hề ấm áp, nó vừa nhám nhẹ, vừa mang theo một luồng điện tê dại khiến sống lưng nàng run lên từng đợt.

Lưỡi của hắn liếm láp chậm rãi, từ xương quai xanh trượt dần lên phía sau mang tai, như một kẻ sành ăn đang thưởng thức món lễ vật tuyệt hảo nhất. Hắc Dạ khẽ gầm gừ trong cổ họng, một âm thanh trầm đục đầy thỏa mãn. Đột ngột, cảm giác tê tái biến mất, thay vào đó là một cơn đau nhói như bị kim châm ngay tại vị trí mạch máu đang đập liên hồi trên cổ nàng. Linh Lan thét lên một tiếng nhỏ, nước mắt sinh lý trào ra nơi khóe mắt.

Tại nơi hắn vừa đi qua, một làn khói đen mỏng manh tỏa ra, sau đó ngưng kết lại thành một hình xăm kỳ lạ. Đó là hình một con hắc xà nhỏ bé đang uốn lượn, quấn quanh một đóa hoa lan, đen tuyền và sống động như thể nó đang thực sự bò trườn trên da thịt nàng. Dấu ấn ấy tỏa ra một luồng nhiệt nóng bỏng, trái ngược hoàn toàn với cơ thể lạnh giá của Hắc Dạ, như một chiếc xiềng xích vô hình đóng đinh vào linh hồn nàng.

Hắc Dạ rời khỏi cổ nàng, bàn tay vuốt ve lên dấu ấn còn đang đỏ ửng. Hắn nhìn ngắm "tác phẩm" của mình với ánh mắt chiếm hữu điên cuồng. Dấu ấn này không chỉ là biểu tượng của sự sở hữu, mà còn là một loại khế ước máu. Kể từ khoảnh khắc này, dù nàng có chạy trốn đến chân trời góc bể, hắn vẫn sẽ luôn tìm thấy nàng. Mùi hương của nàng, nhịp đập của nàng, và cả mạng sống của nàng đã hoàn toàn thuộc về vị Thần máu lạnh này. Hắn khẽ liếm đi giọt nước mắt lăn trên má nàng, nụ cười trên môi hắn hiện rõ vẻ tàn nhẫn và hài lòng. Nàng đã chính thức trở thành "vật riêng" của Xà Vương, một đóa hoa bị giam cầm trong bóng tối vĩnh hằng.