MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHắc Xà Vương Vật Tế Của Riêng TaChương 5

Hắc Xà Vương Vật Tế Của Riêng Ta

Chương 5

618 từ · ~4 phút đọc

Những ngày tiếp theo đối với Linh Lan là một chuỗi dài của sự mơ hồ và sợ hãi. Cung điện dưới lòng đất không có khái niệm về thời gian, chỉ có ánh sáng bất biến của những viên minh châu và sự hiện diện áp đảo của Hắc Dạ. Nàng luôn nung nấu ý định bỏ trốn, bởi nàng hiểu rằng sự sủng ái dị biệt này thực chất chỉ là một sợi dây thừng bằng lụa đang thắt chặt dần quanh cổ mình.

Cơ hội cuối cùng cũng đến khi Hắc Dạ chìm vào giấc ngủ sâu sau một buổi lễ hiến tế nội đan định kỳ. Hắn nằm trên chiếc giường đá, đôi mắt nhắm nghiền, những sợi tóc đen dài trải lụa trên gối ngọc. Khí lạnh tỏa ra từ cơ thể hắn lúc này có phần dịu xuống, hơi thở đều đặn nhưng vẫn mang theo áp lực của một bậc quân chủ. Linh Lan nín thở, nàng nhẹ nhàng gỡ bỏ bàn tay lạnh lẽo của hắn đang đặt trên eo mình, từng chút một lùi ra xa. Trái tim nàng đập loạn nhịp, tiếng máu chảy trong huyết quản như tiếng trống thúc giục nàng phải chạy thật nhanh.

Nàng chân trần bước trên nền đá lạnh buốt, men theo những hành lang tối tăm mà nàng đã âm thầm ghi nhớ trong những ngày qua. Mỗi bước đi là một sự đánh cược với số phận. Khi luồng gió mang theo mùi ẩm ướt của đất và cỏ dại tạt vào mặt, Linh Lan mừng rỡ nhận ra mình đã gần đến cửa hang. Ánh trăng yếu ớt từ đỉnh vực rọi xuống như một lối thoát thiên đường ngay trước mắt.

Thế nhưng, ngay khi đôi chân nàng vừa chạm đến ranh giới giữa bóng tối và ánh sáng, một âm thanh rợn người vang lên. Tiếng sột soạt ma sát đồng thanh từ hàng vạn sinh vật trườn bò trên đá đá khiến da gà nàng nổi lên từng lớp. Từ trong những kẽ đá, từ dưới lớp lá mục và trên những vách hang cao vút, hàng ngàn, hàng vạn con rắn nhỏ với đủ loại màu sắc bắt đầu bò ra. Chúng như một tấm thảm sống khổng lồ, đen đặc và uốn lượn, chắn kín mọi lối ra duy nhất.

Linh Lan kinh hoàng lùi lại, nhưng phía sau nàng, lũ rắn cũng đang khép vòng vây. Những chiếc lưỡi nhỏ xíu, đỏ rực thè ra liên tục, phát ra tiếng rít ghê người. Chúng không tấn công, không cắn xé, mà chỉ dùng thân thể nhầy nhụa, lạnh lẽo của mình quấn chặt lấy cổ chân và bắp chân nàng, kéo ngược nàng trở lại vào sâu trong lòng hang. Linh Lan ngã xuống, tay chân quờ quạng trong vô vọng giữa một rừng rắn đang lúc nhúc.

Giữa đám đông lúc nhúc ấy, một bóng đen cao lớn dần hiện ra. Hắc Dạ đứng đó, gương mặt chìm trong bóng tối nhưng đôi mắt đỏ rực lại sáng quắc như hai ngọn đuốc tử thần. Hắn không hề tức giận gào thét, chỉ chậm rãi bước tới, mỗi bước chân của hắn khiến lũ rắn nhỏ sợ hãi dạt ra hai bên. Hắn cúi xuống nhìn Linh Lan đang run rẩy giữa bầy rắn, bàn tay lạnh lẽo nắm lấy cằm nàng, nâng lên một cách thô bạo. Một nụ cười nửa miệng đầy tàn nhẫn hiện lên, hắn thì thầm bằng chất giọng trầm đục rằng vạn vật trong vùng đất này đều là tai mắt của hắn, và nàng – đóa hoa bé nhỏ của hắn – mãi mãi không có tư cách rời đi.