Không gian trong hang động đột ngột trở nên loãng đi, áp lực từ uy nghiêm của một vị vua loài bò sát khiến lồng ngực Linh Lan thắt chặt, hô hấp khó khăn. Hắc Dạ không nói một lời nào, nhưng không khí xung quanh dường như đông cứng lại theo từng nhịp bước chân của hắn. Hắn túm lấy eo nàng, nhấc bổng cơ thể đang run rẩy ấy lên vai như một món đồ chơi không có trọng lượng, mặc cho nàng ra sức đấm vào tấm lưng trần rắn chắc của hắn.
Hắn ném nàng xuống chiếc giường ngọc trong cung điện chính, một cú ném không quá mạnh nhưng đủ để Linh Lan cảm thấy choáng váng. Trước khi nàng kịp bò dậy, bóng đen khổng lồ đã đổ ụp xuống, ghim chặt hai cổ tay nàng lên đỉnh đầu bằng một bàn tay duy nhất. Đôi mắt đỏ rực của Hắc Dạ giờ đây không còn sự điềm tĩnh thường ngày, mà rực cháy một cơn cuồng nộ nguyên thủy. Hắn nhìn nàng, hàm răng nghiến chặt, hơi thở mang theo mùi sương giá tạt thẳng vào mặt nàng.
Hắn gằn giọng, từng chữ thốt ra như băng mỏng cứa vào lòng bàn tay nàng, hỏi rằng liệu có phải sự dung túng bấy lâu nay đã khiến nàng quên mất mình là ai. Hắn chưa từng cho phép bất cứ thứ gì thuộc về mình được phép có ý định rời bỏ. Đôi bàn tay lạnh lẽo của hắn bắt đầu thô bạo xé toạc lớp y phục màu đỏ tân nương vốn đã rách nát sau cuộc chạy trốn. Tiếng vải vóc lìa nhau xoèn xoẹt vang lên chói tai trong không gian tĩnh mịch, để lại làn da trắng ngần của Linh Lan phơi bày trước ánh mắt tham lam và giận dữ của hắn.
Hắc Dạ cúi xuống, không còn là những cái liếm láp trêu đùa như lần trước, hắn cắn mạnh vào bả vai nàng cho đến khi vị máu tanh nồng lan tỏa trong khoang miệng. Linh Lan hét lên một tiếng đau đớn, nước mắt giàn dụa, nhưng sự phản kháng của nàng chỉ càng làm bùng cháy thêm bản năng thú tính trong hắn. Chiếc đuôi rắn đen bóng đột ngột hiện ra, quấn chặt lấy hai chân nàng, tách rộng ra một cách tàn nhẫn. Sự lạnh lẽo của lớp vảy ma sát trực tiếp vào da thịt nhạy cảm khiến nàng rùng mình, một cảm giác nhục nhã và sợ hãi bao trùm lấy tâm trí.
Hắn dùng sức mạnh áp đảo để cưỡng ép nàng phải đón nhận sự giận dữ của mình. Những nụ hôn mang tính trừng phạt rơi xuống môi, cổ và ngực nàng, mạnh bạo như muốn khảm sâu hình bóng hắn vào tận xương tủy nàng. Trong cơn cuồng nộ của sự chiếm hữu, Hắc Dạ không còn quan tâm đến việc nàng có đau đớn hay không, hắn chỉ muốn khắc cốt ghi tâm cho nàng một bài học duy nhất: Nàng là vật tế, là thuộc quyền sở hữu của hắn, và dù là sự sống hay cái chết của nàng, cũng chỉ có hắn mới có quyền quyết định. Đêm đó, cung điện đá quý không còn là nơi trú ẩn, mà thực sự đã trở thành một địa ngục trần gian đầy dục vọng và nước mắt.