MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHắc Xà Vương Vật Tế Của Riêng TaChương 7

Hắc Xà Vương Vật Tế Của Riêng Ta

Chương 7

552 từ · ~3 phút đọc

Sau đêm cuồng nộ ấy, Linh Lan bị đưa đến một gian phòng biệt lập nằm sâu nhất trong cung điện, nơi mà ngay cả ánh sáng mờ nhạt của minh châu cũng không thể lọt vào. Cánh cửa đá nặng nề khép lại với một tiếng "ầm" khô khốc, chặt đứt mọi liên hệ của nàng với thế giới bên ngoài. Căn phòng hoàn toàn chìm trong bóng tối đặc quánh, một sự im lặng tuyệt đối khiến nàng có thể nghe rõ từng nhịp tim đập loạn xạ và tiếng thở dốc vì hoảng loạn của chính mình.

Trong bóng tối vĩnh hằng ấy, Linh Lan mất đi khái niệm về thời gian. Nàng không biết mình đã ở đó bao lâu, một ngày, một tuần hay chỉ vài tiếng đồng hồ. Sự thiếu hụt giác quan bắt đầu gặm nhấm tâm trí nàng. Nàng co cụm trong góc phòng, đôi tay ôm chặt lấy đầu gối, run rẩy mỗi khi có tiếng sột soạt mơ hồ vang lên từ những kẽ đá. Nỗi sợ hãi bóng tối và sự cô độc dần biến thành một thứ áp lực nghẹt thở, bóp nghẹt mọi ý chí phản kháng còn sót lại.

Chỉ duy nhất một lần trong ngày, hoặc có lẽ là theo ý thích của hắn, cánh cửa đá mới chậm rãi mở ra. Mỗi khi luồng sáng duy nhất từ hành lang hắt vào, nó luôn đi kèm với bóng dáng cao lớn và áp đảo của Hắc Dạ. Hắn là người duy nhất mang đến cho nàng thức ăn – những loại quả lạ lẫm ngọt lịm hoặc thứ nước suối thanh khiết có khả năng giữ cho nàng tỉnh táo. Nhưng cái giá của sự sống ấy là nàng phải bò đến dưới chân hắn, đón nhận sự ban phát của hắn như một kẻ tôi tớ thực thụ.

Hắc Dạ thường ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế đá đối diện, đôi mắt đỏ rực quan sát nàng ăn trong bóng tối mờ ảo. Hắn không nói gì, nhưng sự hiện diện của hắn lúc này đối với Linh Lan lại trở thành một loại cứu cánh bệnh hoạn. Nàng bắt đầu sợ hãi bóng tối hơn là sợ hãi hắn. Khi hắn đứng dậy định rời đi, theo bản năng, nàng đã vô thức nắm lấy vạt áo bào lạnh lẽo của hắn, khóc nức nở cầu xin hắn đừng đóng cửa, đừng để nàng lại một mình trong sự im lặng đáng sợ kia.

Hắn khẽ nhếch môi, bàn tay băng giá vuốt ve mái tóc rối bời của nàng. Hắn hiểu rằng, khi một con người bị tước đoạt hết mọi nhu cầu cơ bản, họ sẽ tự khắc bám víu lấy kẻ duy nhất đang nắm giữ quyền sinh quyền sát trong tay. Linh Lan giờ đây như một đóa hoa héo úa, chỉ có thể nở rộ dưới sự tưới tắm bằng hơi lạnh của hắn. Sự chiếm hữu của Hắc Dạ đã bước sang một giai đoạn mới: không chỉ là xiềng xích trên da thịt, mà là sự lệ thuộc hoàn toàn về linh hồn. Nàng cần hắn để thấy ánh sáng, cần hắn để được ăn, và quan trọng hơn cả, nàng cần hắn để cảm thấy mình vẫn còn tồn tại.