Sự giam cầm lâu ngày trong môi trường ẩm thấp và hàn khí cực độ từ những vách đá ngàn năm bắt đầu bào mòn sức lực của Linh Lan. Làn da nàng từ trắng ngần chuyển sang nhợt nhạt, xanh xao như một cánh hoa tàn héo. Vào một buổi tối khi ánh minh châu trên trần cung điện mờ đi, Linh Lan ngã gục ngay dưới chân giường ngọc. Toàn thân nàng run rẩy dữ dội, nhưng kỳ lạ thay, trán nàng lại nóng như lửa đốt trong khi đôi môi lại tím tái vì lạnh.
Cơ thể con người vốn mỏng manh của nàng không thể chống chọi lại khí lạnh của Xà tộc thêm được nữa. Nàng rơi vào cơn mê sảng, hơi thở đứt quãng, miệng không ngừng lẩm bẩm những từ ngữ vô nghĩa. Khi Hắc Dạ bước vào, hắn ngay lập tức nhận ra sự bất thường. Đôi mắt đỏ rực co rút lại khi nhìn thấy con mồi nhỏ bé của mình đang nằm thoi thóp. Hắn bế xốc nàng lên, nhưng ngay khi chạm vào da thịt nàng, hắn sững sờ. Hơi nóng từ cơ thể nàng đối với một loài máu lạnh như hắn chẳng khác nào một khối than hồng, nhưng hắn cũng cảm nhận được sự sống của nàng đang rò rỉ ra ngoài theo từng hơi thở yếu ớt.
Hắc Dạ hiểu rằng nếu tiếp tục giữ hình dạng bán nhân bán xà, hàn khí từ lớp vảy của hắn sẽ giết chết nàng ngay lập tức. Trong một khoảnh khắc hiếm hoi, sự lo lắng vượt qua cả bản năng chiếm hữu tàn bạo. Hắn vận công, thu hồi hoàn toàn chiếc đuôi rắn khổng lồ, dùng tu vi nghìn năm để ép buộc cơ thể mình chuyển hóa thành dạng người hoàn toàn, tạo ra một chút hơi ấm nhân tạo từ dòng máu đang chảy trong huyết quản.
Hắn leo lên giường, kéo Linh Lan sát vào lòng ngực mình, dùng cả tay chân quấn chặt lấy nàng như muốn truyền hết sức sống sang cho nàng. Đây là lần đầu tiên Hắc Dạ để một sinh vật khác chạm vào phần mềm yếu nhất trên cơ thể người của mình mà không có lớp vảy bảo vệ. Linh Lan trong cơn mê sảng, theo bản năng tìm kiếm nguồn nhiệt, nàng rúc sâu vào cổ hắn, đôi bàn tay nhỏ bé bấu chặt lấy vai hắn như thể sợ rằng hơi ấm này sẽ biến mất.
Suốt cả đêm dài, vị Xà Vương lãnh khốc ấy không hề chợp mắt. Hắn cứ thế ôm chặt lấy nàng, mặc cho mồ hôi của nàng thấm đẫm lồng ngực mình. Cơn sốt của Linh Lan lúc nóng lúc lạnh, khiến hắn phải liên tục điều tiết nội đan để giữ cho nhiệt độ cơ thể không quá thấp. Giữa không gian yên ắng của lồng giam đá quý, tiếng tim đập của hai sinh vật khác biệt hòa vào nhau. Hắc Dạ nhìn gương mặt xanh xao của Linh Lan dưới ánh sáng lờ mờ, đôi bàn tay hắn siết chặt hơn. Hắn nhận ra một sự thật đáng sợ: hắn không chỉ muốn chiếm hữu cơ thể này, mà hắn còn sợ hãi cảm giác nếu một ngày nào đó, hơi ấm nhỏ bé này hoàn toàn nguội lạnh trong tay hắn.