Thành phố S vào tháng Chín vẫn mang theo cái nóng hầm hập của dư vị mùa hè, hơi đất bốc lên từ những con đường nhựa sau trận mưa rào bất chợt khiến không khí càng thêm phần oi bức. Tại một khu chung cư cao cấp nằm ven quận Bình Hải, nhịp sống dường như chậm lại phía sau những ô cửa kính cách âm. Trong căn căn hộ rộng rãi được trang trí theo phong cách tối giản, sự yên lặng bao trùm lấy mọi ngóc ngách, một sự yên lặng không phải của thái bình mà là của những rạn nứt chưa thể gọi tên.
Minh An đứng trước gương trong phòng tắm, lặng lẽ chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng của bộ đồng phục trường trung học trọng điểm số 1. Cậu nhìn bóng mình trong gương, đôi mắt đen láy nhưng lúc nào cũng phủ một tầng sương mỏng, xa cách và khó gần. Ở tuổi mười bảy, Minh An sở hữu vẻ ngoài thanh tú có phần gầy gò, làn da trắng sứ làm nổi bật khí chất thanh sạch như một nhành lan dại. Thế nhưng, đôi môi mỏng luôn mím chặt của cậu lại tiết lộ một tính cách bướng bỉnh và không dễ dàng thỏa hiệp.
Hôm nay là ngày đầu tiên của học kỳ mới, cũng là tròn nửa năm kể từ khi mẹ cậu tái hôn.
Bước ra khỏi phòng, Minh An nghe thấy tiếng lạch cạch của bát đũa dưới phòng bếp. Cậu chần chừ một chút rồi mới bước xuống cầu thang. Trên bàn ăn, người phụ nữ có gương mặt hiền hậu đang bận rộn sắp xếp các món điểm tâm kiểu Trung truyền thống. Thấy con trai xuất hiện, bà mỉm cười, giọng nói dịu dàng phá tan bầu không khí đặc quánh.
"An An, mau lại ăn sáng đi con. Mẹ có làm sủi cảo nhân tôm mà con thích nhất đấy"
Minh An khẽ gật đầu, kéo ghế ngồi xuống. Đúng lúc đó, tiếng bước chân đều đặn và có phần nặng nề vang lên từ phía cầu thang gỗ đối diện. Không cần ngẩng đầu, cậu cũng biết đó là ai. Giang Liễm, đứa con trai độc nhất của người đàn ông mà mẹ cậu gọi là chồng, cũng là cái gai trong mắt mà cậu buộc phải đối mặt mỗi ngày.
Giang Liễm xuất hiện với chiếc áo khoác đồng phục khoác hờ bên ngoài áo thun đen, mái tóc cắt ngắn gọn gàng để lộ vầng trán cao và đôi lông mày sắc sảo. Anh cao hơn Minh An gần một cái đầu, vóc dáng của một vận động viên bơi lội khiến anh luôn tỏa ra một áp lực vô hình đối với người xung quanh. Gương mặt anh tuấn nhưng lạnh lùng như tạc từ băng, đặc biệt là đôi mắt sắc lạnh mỗi khi chạm phải ánh nhìn của Minh An đều không giấu nổi vẻ chán ghét.
Giang Liễm không chào hỏi ai, anh kéo ghế ngồi xuống đối diện Minh An, thản nhiên cầm lấy ly sữa đậu nành trên bàn. Bầu không khí vốn đã gượng gạo nay lại càng trở nên căng thẳng hơn. Mẹ Minh An nhìn hai đứa trẻ, thở dài một tiếng rồi quay sang phía người đàn ông đang đọc báo ở đầu bàn.
"Ông Giang, hôm nay là ngày khai giảng, ông có thể đưa hai đứa đến trường không?"
Người đàn ông tên Giang Thành đặt tờ báo xuống, ánh mắt nghiêm nghị nhìn con trai mình rồi lại nhìn sang Minh An. Ông trầm giọng nói.
"Lát nữa tôi có cuộc họp cổ đông sớm, tài xế Lý sẽ đưa hai đứa đi. Giang Liễm, con là anh, ở trường phải để ý đến em một chút. Minh An mới chuyển đến khối lớp 11, có gì không hiểu con hãy chỉ bảo em."
Giang Liễm đặt ly sữa xuống bàn phát ra một tiếng động khô khốc. Anh nhếch môi, nụ cười mang theo sự mỉa mai rõ rệt.
"Tôi không có em trai. Và ở trường số 1, ai cũng biết cậu ta là học sinh ưu tú, đâu cần đến một kẻ ngỗ ngược như tôi chỉ bảo."
Bàn tay đang cầm đũa của Minh An hơi run lên, nhưng cậu vẫn giữ nét mặt bình thản như không có chuyện gì xảy ra. Cậu nuốt miếng sủi cảo đã nguội ngắt vào cổ họng, vị thanh ngọt vốn có giờ chỉ còn lại sự đắng chát. Cậu không muốn tranh cãi, càng không muốn nhận sự thương hại hay giúp đỡ từ bất kỳ ai trong căn nhà này, đặc biệt là Giang Liễm.
"Con ăn xong rồi, con xin phép đi trước."
Minh An đứng dậy, đeo chiếc cặp sách lên vai rồi bước thẳng ra cửa mà không nhìn lại phía sau. Cậu thà đi bộ dưới cái nắng gay gắt còn hơn phải ngồi chung một không gian chật hẹp trong xe với con người kia. Sự thù địch giữa họ không phải là điều gì mới mẻ. Nó bắt đầu ngay từ ngày đầu tiên khi mẹ cậu dắt tay cậu vào ngôi biệt thự này, khi Giang Liễm nhìn cậu bằng ánh mắt của một kẻ bị xâm chiếm lãnh thổ, còn cậu nhìn anh như một biểu tượng của sự phản bội đối với người cha quá cố của mình.
Ra đến cổng khu chung cư, gió nóng thổi qua làm tung bay vạt áo sơ mi của Minh An. Cậu bước đi thong thả trên vỉa hè, nhìn những hàng cây ngô đồng dài tít tắp dọc theo con phố. Ở Trung Quốc, những thành phố lớn như thế này luôn tràn ngập sự hối hả, ai cũng vội vàng đuổi theo những mục tiêu riêng mình, chẳng ai bận tâm đến một thiếu niên đang mang trong lòng cả một bầu tâm sự không lời.
Khi đến gần cổng trường trung học số 1, một chiếc xe màu đen sang trọng lướt qua bên cạnh cậu rồi đỗ lại ngay trước cổng chính. Giang Liễm bước xuống xe, lập tức trở thành tâm điểm của đám đông học sinh đang tụ tập. Anh không chỉ nổi tiếng vì vẻ ngoài mà còn vì gia thế và thành tích thể thao đáng nể, dù tính tình có phần khó gần. Minh An đứng cách đó không xa, nhìn bóng lưng cao lớn của anh đi vào sân trường, cảm giác lạc lõng lại trào dâng.
Cậu và Giang Liễm tuy học cùng trường nhưng một người ở khối 11, một người ở khối 12, một người là học sinh gương mẫu nằm trong đội tuyển học sinh giỏi Văn, một người là đội trưởng đội bơi lội thường xuyên vướng vào những vụ ẩu đả nhỏ. Sự khác biệt giữa họ lớn đến mức nếu không sống chung nhà, có lẽ họ sẽ mãi mãi là hai đường thẳng song song.
Buổi lễ khai giảng diễn ra dưới cái nắng chói chang của sân trường. Minh An đứng trong hàng ngũ lớp 11A1, lặng lẽ nghe những bài phát biểu dài dòng của thầy hiệu trưởng. Mồ hôi thấm đẫm lưng áo, khiến cậu cảm thấy khó chịu. Đột nhiên, cậu cảm nhận được một ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào mình từ phía khán đài của khối 12. Cậu ngước lên, bắt gặp Giang Liễm đang đứng trong hàng ngũ ban cán sự hội học sinh. Ánh mắt hai người giao nhau giữa không trung, chỉ trong một giây ngắn ngủi, Giang Liễm đã quay đi, nhưng Minh An vẫn kịp nhận thấy vẻ lạnh lẽo quen thuộc đó.
"Tại sao anh ta lại ghét mình đến thế?" Minh An tự hỏi. Cậu chưa bao giờ làm gì hại đến anh, thậm chí luôn cố gắng tàng hình trong căn nhà đó. Nhưng có lẽ, sự hiện diện của mẹ con cậu chính là cái gai nhức nhối trong lòng Giang Liễm, gợi nhắc về việc người mẹ quá cố của anh đã bị thay thế.
Sau khi buổi lễ kết thúc, Minh An đi thẳng lên thư viện trường thay vì về lớp. Cậu thích sự tĩnh lặng giữa những giá sách cao ngất, nơi cậu có thể tạm thời quên đi thực tại phức tạp. Cậu tìm một góc khuất gần cửa sổ, lấy từ trong cặp ra một cuốn sổ tay nhỏ và chiếc điện thoại đã cũ.
Minh An không có nhiều bạn bè ngoài đời thật. Tính cách trầm mặc và hoàn cảnh gia đình đặc biệt khiến cậu luôn thu mình lại. Thế nhưng, trong thế giới ảo, cậu có một người bạn tâm giao duy nhất. Một người mà cậu chưa từng biết mặt, chưa từng nghe giọng nói, nhưng lại là người hiểu cậu nhất.
Cậu mở một ứng dụng trò chuyện ẩn danh dành cho học sinh và gửi đi một dòng tin nhắn.
"Hôm nay khai giảng, nắng rất gắt, tâm trạng tôi cũng không tốt lắm."
Chỉ vài phút sau, chiếc điện thoại rung lên. Đối phương đã trả lời.
"Bạn nhỏ, sao lại không vui? Có kẻ nào bắt nạt cậu sao? Hay là vì bài phát biểu của hiệu trưởng quá chán?"
Minh An khẽ mỉm cười, đôi môi vốn luôn mím chặt nay dãn ra một chút. Người kia thường gọi cậu là bạn nhỏ, mặc dù cậu đã nói mình mười bảy tuổi. Cách trò chuyện của đối phương luôn mang lại cho cậu cảm giác được che chở, điều mà cậu không thể tìm thấy ở bất kỳ ai trong căn nhà mang tên họ Giang kia.
"Không ai bắt nạt tôi cả, chỉ là cảm thấy thế giới này hơi ngột ngạt thôi. Còn anh thì sao? Ngày đầu học kỳ mới thế nào?"
Bên kia im lặng một lúc lâu. Ở một góc khác của trường, trên sân thượng của tòa nhà khối 12, Giang Liễm đang ngồi dựa lưng vào lan can, tay cầm chiếc điện thoại, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời. Anh không biết người đang trò chuyện với mình là ai, chỉ biết đó là một cậu trai nhỏ có tâm hồn nhạy cảm và đôi khi hơi bi quan. Anh thích cái cách cậu ấy kể về những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống, thích sự chân thành ẩn sau những dòng chữ ngắn ngủi. Nó khác hẳn với thực tế mệt mỏi mà anh phải đối diện hàng ngày: một người cha chỉ biết đến công việc, những kỳ vọng nặng nề về việc kế thừa gia nghiệp, và đặc biệt là sự xuất hiện của hai mẹ con người lạ trong nhà.
"Ngày đầu của tôi cũng chẳng ra gì. Lại phải thấy người mà tôi không muốn thấy nhất. Nhưng nghe cậu nói chuyện, tâm trạng dường như khá hơn một chút. Đừng buồn nữa, chiều nay nếu rảnh, hãy đi ăn một cây kem thật lạnh, nỗi buồn sẽ tan biến theo cái nóng thôi."
Minh An đọc những dòng tin nhắn đó, trái tim dường như dịu lại. Cậu không hề hay biết rằng, người đang gửi cho cậu những lời an ủi dịu dàng nhất lại chính là kẻ vừa mới mỉa mai cậu trên bàn ăn sáng nay. Hai con người sống chung một mái nhà, nhìn nhau bằng ánh mắt thù hằn, nhưng lại vô tình sưởi ấm cho nhau qua những con chữ vô hình.
Tiếng chuông vào lớp vang lên, phá vỡ khoảng không gian riêng tư của cả hai. Minh An cất điện thoại vào cặp, hít một hơi thật sâu rồi bước về phía phòng học. Cậu biết rằng chặng đường phía trước sẽ còn rất nhiều khó khăn, những định kiến xã hội, những mâu thuẫn gia đình và cả sự lạnh lùng của Giang Liễm sẽ là những thử thách lớn. Nhưng vào giây phút đó, một niềm hy vọng nhỏ nhoi len lỏi trong lòng cậu, rằng dù thế giới có khắc nghiệt đến đâu, vẫn có một góc nhỏ bình yên dành cho cậu.
Tan học, Minh An cố tình ở lại phòng tự học muộn hơn một chút để tránh việc phải đi chung xe với Giang Liễm. Khi cậu rời khỏi cổng trường, trời đã bắt đầu hoàng hôn, ráng chiều màu cam đỏ nhuộm thắm một góc trời thành phố S. Cậu đi bộ ra trạm xe buýt, lòng thầm nghĩ về bữa tối sắp tới tại nhà. Một bữa tối sẽ lại diễn ra trong sự im lặng đáng sợ, nơi những tiếng va chạm của bát đũa là âm thanh duy nhất phá tan sự ngột ngạt.
Vừa bước vào cửa nhà, Minh An đã thấy giày của Giang Liễm đặt trên giá. Anh đã về từ lâu. Cậu khẽ khàng đi lên lầu, định bụng sẽ tắm rửa rồi làm bài tập luôn để tránh phải xuống dưới. Thế nhưng, khi đi qua phòng sinh hoạt chung, cậu thấy Giang Liễm đang đứng đó, nhìn chăm chú vào bức ảnh cưới của cha anh và mẹ cậu treo trên tường.
Gương mặt anh trong bóng tối lờ mờ hiện lên sự cô độc đến lạ lùng. Không còn vẻ kiêu ngạo thường ngày, chỉ còn lại một chàng trai mười tám tuổi đang mang gánh nặng của quá khứ. Minh An khựng lại một chút, định nói điều gì đó nhưng rồi lại thôi. Cậu biết, giữa họ lúc này, bất kỳ lời nói nào cũng có thể trở thành mồi lửa cho một cuộc tranh cãi không đáng có.
Giang Liễm đột nhiên quay đầu lại, ánh mắt anh chạm phải Minh An. Hai người đứng đó, nhìn nhau trong không gian hẹp của hành lang. Sự im lặng kéo dài tưởng chừng như vô tận. Cuối cùng, Giang Liễm là người phá vỡ nó trước, nhưng không phải bằng một lời mỉa mai mà là một câu hỏi đầy lạnh lùng.
"Cậu lại đi bộ về sao? Đừng tưởng làm vậy thì cha tôi sẽ thấy thương hại cậu."
Minh An ngước nhìn anh, giọng nói bình thản nhưng kiên định.
"Tôi không cần sự thương hại của ai cả. Tôi đi bộ vì tôi thích, không liên quan đến anh."
Cậu bước vòng qua người anh để về phòng mình, hơi ấm từ cơ thể Giang Liễm thoáng qua khiến Minh An cảm thấy một chút bối rối lạ thường. Cậu đóng cửa phòng lại, tựa lưng vào cánh gỗ, tim đập nhanh hơn một chút. Tại sao cùng một con người mà ngoài đời và trên mạng lại mang đến cho cậu hai cảm giác hoàn toàn trái ngược như vậy?
Đêm đó, dưới ánh đèn bàn ấm áp, Minh An lại mở điện thoại.
"Hôm nay tôi đã gặp người mà tôi ghét nhất. Anh ta thật sự rất đáng ghét, nhưng đôi khi tôi lại thấy anh ta rất cô đơn."
Ở phòng bên cạnh, Giang Liễm nhìn dòng tin nhắn hiện lên, tay khẽ run. Anh gõ phím, những chữ cái hiện lên mang theo sự thâm trầm.
Có lẽ anh ta không đáng ghét như cậu nghĩ đâu. Ai cũng có những nỗi đau giấu kín mà người ngoài không thể hiểu được. Nếu được, hãy thử nhìn anh ta bằng một ánh mắt khác xem sao.
Minh An nhìn dòng tin nhắn, thở dài một tiếng rồi tắt đèn đi ngủ. Cậu không biết rằng, đằng sau bức tường mỏng manh kia, người anh trai kế mà cậu coi là oan gia cũng đang trằn trọc không ngủ được. Mối liên kết kỳ lạ này sẽ dẫn họ đi về đâu, không ai biết trước được. Chỉ biết rằng, giữa những vết trầy xước của thực tại, trái tim họ vẫn đang vô thức tìm về phía nhau, bình dị và thuần khiết như chính lứa tuổi thanh xuân của mình.