Ánh nắng ban mai của ngày thứ hai sau lễ khai giảng lách qua khe hở của tấm rèm cửa màu xám tro, rọi thẳng vào gương mặt còn ngái ngủ của Minh An. Cậu khẽ nheo mắt, đưa tay quờ quạng tìm chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường. Theo thói quen, việc đầu tiên cậu làm không phải là kiểm tra thông báo lớp học mà là mở ứng dụng màu xanh nhạt có biểu tượng hai vòng tròn lồng vào nhau. Đó là một ứng dụng trò chuyện ẩn danh đang thịnh hành trong giới học sinh thành phố S, nơi mọi người có thể kết nối dựa trên sở thích mà không cần để lộ danh tính thực sự.
Dòng tin nhắn cuối cùng từ người bạn có biệt danh "L" vẫn nằm đó. "Hãy thử nhìn anh ta bằng một ánh mắt khác xem sao." Minh An khẽ mím môi, ngón tay thanh mảnh lướt trên màn hình cảm ứng nhưng không phản hồi. Cậu ngồi dậy, cảm nhận sự lạnh lẽo của sàn nhà dưới chân. Những lời của người bạn ảo khiến cậu phải suy nghĩ. Nhìn Giang Liễm bằng một ánh mắt khác? Đó dường như là một nhiệm vụ bất khả thi khi mà mỗi khi chạm mặt, anh ta luôn dùng sự cao ngạo để đẩy cậu ra xa.
Minh An vệ sinh cá nhân nhanh chóng rồi xuống lầu. Hôm nay ngôi nhà có vẻ vắng lặng hơn. Cha dượng Giang Thành đã đi công tác sớm, mẹ cậu cũng đã ra ngoài mua sắm chuẩn bị cho bữa tối đón tiếp một vài người bạn cũ. Chỉ có Giang Liễm đang ngồi ở bàn ăn, tay cầm chiếc máy tính bảng theo dõi tin tức tài chính, bên cạnh là một đĩa bánh mì nướng và tách cà phê đen không đường.
Cậu bước tới tủ lạnh lấy một hộp sữa giấy, cố gắng không gây ra tiếng động lớn. Thế nhưng, ngay khi cậu vừa định quay lưng đi, giọng nói trầm thấp của Giang Liễm vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch.
"Tối nay tôi không về ăn cơm. Đừng để mẹ cậu chuẩn bị phần của tôi."
Minh An dừng bước, quay lại nhìn bóng lưng thẳng tắp của anh. Cậu hít một hơi thật sâu, nhớ lại lời khuyên của "L", cố gắng giữ giọng điệu bình hòa nhất có thể.
"Được, tôi sẽ nói với mẹ. Anh định đi tập bơi sao?"
Giang Liễm hơi khựng lại. Đây là lần đầu tiên sau nửa năm sống chung, Minh An chủ động hỏi về lịch trình của anh bằng một thái độ không phải là đối phó. Anh xoay người lại, đôi mắt sắc sảo nhìn xoáy vào cậu như muốn tìm kiếm một dụng ý khác.
"Liên quan gì đến cậu?"
Sự dịu dàng nhen nhóm trong lòng Minh An lập tức bị dập tắt bởi gáo nước lạnh này. Cậu siết chặt hộp sữa trong tay, ánh mắt lại trở về vẻ lạnh lùng vốn có.
"Không có gì. Tôi chỉ hỏi để mẹ khỏi thắc mắc thôi."
Nói xong, cậu thẳng bước ra cửa, không thèm liếc nhìn anh thêm một lần nào nữa. Giang Liễm nhìn theo bóng dáng gầy gò của cậu em kế khuất sau cánh cửa lớn, đôi lông mày khẽ nhíu lại. Anh cảm thấy bản thân mình dường như đã quá khắt khe, nhưng thói quen tự vệ bấy lâu nay khiến anh không thể nói ra những lời tử tế hơn. Anh thở hắt ra một hơi, quăng chiếc máy tính bảng sang một bên rồi vò mái tóc ngắn đầy phiền muộn.
Đến trường, Minh An chìm đắm vào những con số và định lý của tiết Toán đầu giờ. Trường trung học số 1 vốn nổi tiếng với áp lực học tập nặng nề, nhưng đối với Minh An, việc giải quyết các bài toán hóc búa vẫn dễ dàng hơn nhiều so với việc giải quyết các mối quan hệ xã hội. Cậu là người thông minh, luôn đứng trong top 5 của khối, nhưng cậu chưa bao giờ cảm thấy mình thực sự thuộc về nơi này.
Trong giờ ra chơi, khi các học sinh khác ùa xuống sân vận động hoặc căn tin, Minh An lại chọn một góc vắng vẻ dưới gốc cây ngô đồng phía sau thư viện. Cậu mở ứng dụng kết đôi lên. Một thông báo mới hiện ra: "L đã gửi cho bạn một hình ảnh."
Cậu nhấn vào. Đó là tấm ảnh chụp một góc bể bơi xanh ngắt dưới ánh nắng rực rỡ, mặt nước phẳng lặng như gương. Kèm theo đó là dòng tin nhắn: "Nơi này giúp tôi bình tĩnh lại. Còn cậu, nơi trú ẩn của cậu là đâu?"
Minh An nhìn tấm ảnh hồi lâu. Cảm giác quen thuộc dâng lên trong lòng. Bể bơi này... trông rất giống bể bơi của trường mình. Nhưng rồi cậu lại tự gạt đi ý nghĩ đó. Trường số 1 có hàng ngàn học sinh, biết bao nhiêu người có thể tham gia câu lạc bộ bơi lội cơ chứ. Cậu gõ câu trả lời.
"Nơi trú ẩn của tôi là những con chữ và những góc khuất không ai để ý. Hình như anh là vận động viên?"
"Cũng có thể coi là vậy. Sắp tới có giải đấu thành phố, tôi phải luyện tập khá nhiều. Cảm giác đắm mình trong nước khiến tôi thấy mình không phải đối mặt với thực tại phức tạp."
"Tôi hiểu. Đôi khi tôi cũng ước mình có thể biến mất vào một khoảng không nào đó. Anh... người mà anh không muốn gặp nhất, hôm nay hai người có tiến triển gì không?"
Giang Liễm ngồi trên băng ghế đá cạnh hồ bơi, mồ hôi còn lấm tấm trên trán. Anh đọc tin nhắn của "Bạn nhỏ" và khẽ mỉm cười khổ sở. Anh nhớ lại cảnh tượng sáng nay ở bàn ăn.
"Có lẽ là tệ hơn. Tôi lại vừa đẩy cậu ấy ra xa. Tôi không biết phải làm sao để gỡ bỏ lớp vỏ bọc này. Có lẽ vì tôi sợ, nếu mình mềm mỏng, những ký ức cũ sẽ lại ùa về đau đớn hơn."
Minh An đọc những dòng này, lòng bỗng nhiên thắt lại. Cậu cảm thấy dường như mình đang đọc được những tâm sự sâu kín nhất của chính con người đang ngồi đối diện mình mỗi ngày, dù cậu vẫn tin chắc "L" là một người xa lạ nào đó ở một ngôi trường khác.
"Đừng quá khắt khe với bản thân. Đôi khi chỉ cần một hành động nhỏ thôi cũng đủ để thay đổi tất cả. Anh thử mua cho người đó một thứ gì đó họ thích xem sao?"
Lời gợi ý của Minh An khiến Giang Liễm suy nghĩ suốt cả buổi chiều. Trên đường từ câu lạc bộ bơi lội về, anh ghé vào một tiệm văn phòng phẩm lớn gần phố đi bộ. Anh nhớ có lần thấy Minh An dùng một cây bút máy đã cũ, ngòi bút dường như đã bị mòn khiến cậu phải viết rất chậm. Sau một hồi cân nhắc, anh chọn mua một cây bút máy thương hiệu thủ công tinh xảo, vỏ bằng gỗ đàn hương thơm nhẹ, được đóng gói trong một chiếc hộp nhung màu xanh đậm.
Khi Giang Liễm về đến nhà, đồng hồ đã điểm mười giờ tối. Ngôi nhà tối om, chỉ còn ánh đèn ngủ leo lét ở hành lang tầng hai. Anh đi ngang qua phòng Minh An, thấy khe cửa vẫn còn lọt ra ánh sáng vàng nhạt. Cậu vẫn còn thức để học bài.
Anh đứng trước cửa phòng cậu, tay cầm hộp quà, tim đập nhanh một cách lạ thường. Đây là lần đầu tiên anh chủ động làm một việc như thế này. Anh định gõ cửa, nhưng rồi lại rụt tay lại. Tính kiêu ngạo của đại thiếu gia nhà họ Giang không cho phép anh làm điều đó một cách trực diện. Cuối cùng, anh lặng lẽ đặt hộp quà xuống thảm ngay trước cửa phòng Minh An, rồi nhanh chóng quay về phòng mình như sợ bị bắt gặp.
Minh An lúc này đang ngồi trước bàn học, đầu óc cậu trống rỗng dù cuốn sách Ngữ văn đang mở sẵn. Cậu đang nghĩ về "L". Cuộc trò chuyện giữa hai người dường như đã trở thành một phần không thể thiếu trong ngày của cậu. Cậu cảm thấy mình đang yêu một cái bóng, một người chỉ tồn tại qua những dòng tin nhắn xanh xanh trắng trắng trên màn hình.
Cậu đứng dậy đi lấy nước, và ngay khi mở cửa, cậu suýt chút nữa đã giẫm phải chiếc hộp nhung. Minh An ngẩn người, cúi xuống nhặt nó lên. Không có thiệp, không có tên người gửi, nhưng trong căn nhà này, ngoài mẹ cậu ra thì còn ai vào đây nữa? Nhưng mẹ cậu vừa đi du lịch ngắn ngày với bạn từ chiều nay cơ mà.
Cậu mang hộp quà vào phòng, cẩn thận mở ra. Cây bút gỗ đàn hương nằm trang trọng trên lớp lót nhung. Minh An chạm tay vào lớp vỏ gỗ mát lạnh, mùi hương trầm mặc tỏa ra khiến tâm hồn cậu dịu lại. Cậu thầm nghĩ, chẳng lẽ là cha dượng mua sao? Hay là...
Cậu lắc đầu, xua đi ý nghĩ điên rồ rằng Giang Liễm đã tặng nó. Người như anh ta làm sao có thể tinh tế đến mức nhận ra cậu cần một cây bút mới?
Minh An cầm điện thoại lên, nhắn cho "L".
"Hôm nay tôi nhận được một món quà vô danh. Một cây bút máy rất đẹp. Tôi đang tự hỏi ai đã gửi nó cho mình."
Bên kia trả lời ngay lập tức.
"Có lẽ người đó bắt đầu nhận ra giá trị của cậu rồi đấy. Chúc mừng nhé, bạn nhỏ."
Giang Liễm nằm trên giường, nhìn dòng tin nhắn của Minh An mà cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy qua tim. Anh không ngờ việc tặng quà lại mang lại cảm giác thành tựu hơn cả việc giành được huy chương vàng bơi lội. Anh bắt đầu cảm thấy tò mò, không biết nếu Minh An biết người tặng là anh, cậu sẽ có biểu cảm gì? Sẽ là kinh ngạc, hay là càng thêm chán ghét?
Ngày hôm sau ở trường, bầu không khí giữa hai người vẫn không có gì thay đổi bề ngoài. Nhưng trong lòng mỗi người đều đã có những gợn sóng lăn tăn. Minh An dùng cây bút mới để ghi chép, cảm giác nét chữ trơn tru khiến tâm trạng cậu tốt hơn hẳn. Trong khi đó, Giang Liễm đôi lúc lại cố tình đi ngang qua lớp của Minh An, chỉ để lén nhìn xem cậu có đang sử dụng món quà của mình hay không.
Vào giờ nghỉ trưa, một sự cố nhỏ đã xảy ra. Một nhóm học sinh cá biệt khối 12 đang tụ tập ở cầu thang, cố tình chặn đường Minh An khi cậu đang ôm chồng sách từ thư viện về lớp.
"Này, học sinh giỏi, nghe nói cậu mới chuyển đến nhà họ Giang à? Làm sao mà mẹ cậu quyến rũ được đại gia hay thế, dạy cho chúng tôi vài chiêu với?"
Tên cầm đầu cười hố hố, cố tình huých vai Minh An khiến chồng sách trên tay cậu rơi xuống sàn, tán loạn. Minh An tái mặt, đôi mắt ngập tràn sự giận dữ nhưng cậu vẫn cố giữ bình tĩnh để nhặt sách lên.
"Tránh ra." Cậu nói giọng lạnh băng.
"Ồ, cũng có cá tính đấy chứ? Để xem cậu làm gì được chúng tôi nào."
Tên kia định giơ tay túm lấy cổ áo Minh An thì đột nhiên một bàn tay to khỏe tóm chặt lấy cổ tay hắn, lực bóp mạnh đến mức nghe thấy tiếng xương khớp kêu răng rắc.
"Mày định làm gì cậu ta?"
Giọng nói trầm đục chứa đựng sự đe dọa cực độ vang lên. Đám đông lập tức dạt ra. Giang Liễm đứng đó, gương mặt tối sầm lại, đôi mắt hừng hực lửa giận như một con sư tử bị xâm phạm lãnh thổ. Anh đứng chắn trước mặt Minh An, vóc dáng cao lớn che hoàn toàn ánh nắng phía sau, tạo nên một bóng râm bảo bọc lấy thiếu niên phía dưới.
"Giang... Giang thiếu, chúng tôi chỉ đùa chút thôi mà." Tên kia lắp bắp, mặt cắt không còn giọt máu.
"Cút. Trước khi tôi đổi ý và tống mày vào phòng y tế."
Đám học sinh cá biệt chạy bán sống bán chết. Hành lang chỉ còn lại hai người. Minh An đứng dậy, phủi bụi trên bìa sách, lòng bàn tay cậu vẫn còn hơi run. Cậu ngước nhìn Giang Liễm, lần đầu tiên trong ánh mắt không còn sự thù địch.
"Cảm ơn anh."
Giang Liễm hừ lạnh một tiếng, quay mặt đi chỗ khác để che giấu sự bối rối của mình.
"Đừng hiểu lầm. Cậu dù sao cũng đang mang danh nghĩa người nhà họ Giang, để kẻ khác bắt nạt cậu thì mặt mũi tôi để đâu?"
Nói xong, anh quay lưng đi thẳng, bước chân có phần vội vã. Minh An nhìn theo bóng lưng anh, trong đầu bỗng vang lên lời của người bạn ảo: "Ai cũng có những nỗi đau giấu kín... Hãy thử nhìn anh ta bằng một ánh mắt khác."
Chiều hôm đó, ứng dụng kết đôi lại sáng đèn.
"L, hôm nay người mà tôi ghét đã cứu tôi một bàn thua trông thấy. Có vẻ như anh ta không hoàn toàn là người xấu."
Giang Liễm đọc tin nhắn khi đang ngồi trong phòng thay đồ của bể bơi. Anh mỉm cười, một nụ cười thực sự nhẹ nhõm.
"Vậy sao? Thế thì cậu định trả ơn người ta thế nào?"
"Tôi cũng chưa biết nữa. Có lẽ tôi nên nấu một bữa tối thật ngon cho anh ta?"
"Ý kiến hay đấy. Tôi dám cá là anh ta sẽ rất cảm động."
Định mệnh giống như một sợi chỉ đỏ mỏng manh, bắt đầu luồn lách qua những hiểu lầm và định kiến, âm thầm đan dệt nên một mối quan hệ mà cả hai đều chưa từng dám mơ tới. Dưới mái nhà ấy, hai người lạ từng coi nhau như kẻ thù đang dần dần mở lòng mình ra, dù chỉ là qua những tín hiệu điện tử không màu sắc. Thế nhưng, sự thật luôn có cách của nó để lộ diện, và khi bức màn ấy hạ xuống, liệu tình cảm này có đủ lớn để vượt qua những rào cản của thực tế?
Cơn gió cuối ngày thổi qua thành phố S, mang theo hương thơm của hoa mộc lan dịu nhẹ. Minh An đứng bên cửa sổ phòng mình, tay vân vê cây bút gỗ đàn hương, ánh mắt nhìn sang phòng bên cạnh, nơi ánh đèn vẫn còn sáng. Cậu khẽ nói thầm với chính mình: "Giang Liễm, thực ra anh cũng không đáng ghét đến thế."