MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHai Mặt Một Tình YêuChương 3: Bữa cơm gia đình gượng gạo

Hai Mặt Một Tình Yêu

Chương 3: Bữa cơm gia đình gượng gạo

2,243 từ · ~12 phút đọc

Sau sự kiện ở hành lang trường học, một bầu không khí kỳ lạ bắt đầu bao trùm lên căn hộ cao cấp của gia đình họ Giang. Nó không còn là sự lạnh lẽo đến đóng băng như những ngày đầu, mà là một thứ cảm giác lúng túng, mơ hồ như những sợi tơ nhện giăng mắc trong không gian. Minh An nhận thấy sự thay đổi rõ rệt nhất chính là ở bản thân mình. Mỗi khi nhìn thấy Giang Liễm, thay vì cúi đầu tránh đi hoặc ném về phía anh một cái nhìn đầy phòng bị, cậu lại vô thức quan sát những cử động nhỏ nhất của anh.

Ngày hôm sau, mẹ Minh An trở về sau chuyến đi ngắn ngày. Bà mang theo sự tươi mới và một nguồn năng lượng tích cực, điều mà căn nhà này luôn thiếu hụt. Bà bận rộn trong bếp từ sớm, chuẩn bị một bàn tiệc thịnh soạn để bù đắp cho những ngày hai đứa trẻ phải ăn cơm ngoài. Mùi thơm của cá chẽm hấp xì dầu, sườn xào chua ngọt và canh gà hầm táo đỏ lan tỏa khắp phòng khách, làm dịu đi cái khô khốc của máy điều hòa.

"An An, giúp mẹ gọi anh xuống ăn cơm đi con."

Mẹ cậu vừa lau tay vào tạp dề vừa nói, gương mặt rạng rỡ niềm hạnh phúc giản đơn của một người phụ nữ nội trợ. Minh An khựng lại giữa phòng khách, đôi tay siết nhẹ vào vạt áo. Việc bước đến trước cửa phòng Giang Liễm và cất tiếng gọi vẫn là một thử thách tâm lý không hề nhỏ đối với cậu. Thế nhưng, nhớ lại hình bóng cao lớn đã chắn trước mặt mình ngày hôm qua, cậu hít một hơi sâu rồi chậm rãi bước lên lầu.

Đứng trước cánh cửa gỗ sẫm màu đóng kín, Minh An giơ tay định gõ nhưng rồi lại ngập ngừng. Cậu nghe thấy tiếng nhạc rock loáng thoáng phát ra từ bên trong, mạnh mẽ và cuồng nhiệt, khác hẳn với vẻ ngoài điềm tĩnh thường ngày của chủ nhân căn phòng. Cậu gõ nhẹ ba tiếng.

"Giang Liễm, mẹ bảo xuống ăn cơm."

Tiếng nhạc đột ngột tắt lịm. Một lúc sau, cánh cửa mở ra. Giang Liễm đứng đó, anh đã thay bộ đồng phục bằng một chiếc áo thun xám rộng rãi và quần thể thao đen. Mái tóc anh hơi rối, đôi mắt mang theo vẻ ngái ngủ như vừa mới chợp mắt sau một ngày tập luyện vất vất vả. Khi thấy người đứng trước cửa là Minh An, ánh mắt anh hơi dao động, nhưng rồi nhanh chóng lấy lại vẻ thản nhiên.

"Biết rồi. Xuống ngay đây."

Giọng anh khản đặc, trầm thấp vang lên ngay trên đỉnh đầu Minh An. Cậu khẽ gật đầu rồi quay lưng đi nhanh xuống cầu thang, không dám nán lại để nhìn thêm biểu cảm của anh.

Bữa tối diễn ra dưới ánh đèn vàng ấm áp của phòng ăn. Cha dượng Giang Thành cũng đã về kịp lúc. Ông trông có vẻ hài lòng khi thấy hai đứa con trai ngồi chung một bàn mà không có bất kỳ cuộc tranh cãi nào nổ ra. Ông Giang là người ít nói nhưng uy nghiêm, ông gắp một miếng cá vào bát Minh An, hành động hiếm hoi thể hiện sự quan tâm.

"Nghe nói ở trường dạo này việc học khá bận rộn? Minh An, con đừng quá áp lực, sức khỏe vẫn là quan trọng nhất."

Minh An hơi bất ngờ, cậu lễ phép đáp lại.

"Dạ cảm ơn chú, con vẫn ổn ạ."

Giang Liễm ngồi đối diện, thản nhiên gắp một miếng sườn xào. Anh không nói gì, nhưng đôi tai dường như đang dỏng lên nghe ngóng. Mẹ Minh An thấy không khí có vẻ thuận hòa, liền hào hứng tiếp lời.

"Đúng đó, An An nhà mình học hành chăm chỉ lắm. Nhưng Giang Liễm cũng vất vả không kém, sắp tới có giải bơi lội thành phố rồi phải không con? Mẹ có hầm canh gà cho con bồi bổ đấy."

Từ "mẹ" phát ra từ miệng bà khiến động tác của Giang Liễm hơi khựng lại. Anh đặt đũa xuống, nhìn bát canh gà bốc khói nghi ngút trước mặt. Sự im lặng kéo dài vài giây khiến mẹ Minh An hơi bối rối, bà sợ mình đã lỡ lời chạm vào nỗi đau về người mẹ quá cố của anh. Nhưng rồi, Giang Liễm cầm thìa lên, múc một ngụm canh rồi nói nhỏ.

"Cảm ơn dì. Canh rất ngon."

Câu nói ngắn ngủi ấy như một liều thuốc giải tỏa áp lực cho tất cả mọi người trên bàn ăn. Mẹ Minh An cười hạnh phúc, ông Giang cũng giãn đôi chân mày. Chỉ có Minh An là cảm thấy một sự rung động kỳ lạ trong lòng. Cậu nhận ra Giang Liễm đang cố gắng, theo một cách vụng về và kín đáo nhất, để chấp nhận sự hiện diện của mẹ con cậu.

Sau bữa cơm, Minh An nhận nhiệm vụ rửa bát để mẹ được nghỉ ngơi. Cậu đứng trước bồn rửa, tay thoăn thoắt với những khối bọt xà phòng trắng xóa. Tiếng nước chảy róc rách hòa cùng tiếng tivi từ phòng khách vọng lại tạo nên một nhịp điệu bình yên đến lạ thường. Đột nhiên, một bóng đen cao lớn bao phủ lấy cậu từ phía sau. Giang Liễm cầm theo chiếc ly cà phê của mình bước vào bếp.

Anh không đưa ly cho cậu mà tự mình đứng bên cạnh tráng ly dưới vòi nước. Hai người đứng sát nhau trong không gian hẹp của bồn rửa, cánh tay thỉnh thoảng lại khẽ chạm vào nhau. Minh An cảm thấy hơi thở của mình hơi rối loạn, cậu cố gắng tập trung vào chiếc bát trong tay.

"Cái bút dùng tốt chứ?"

Giang Liễm đột ngột lên tiếng, tông giọng rất thấp, chỉ đủ để hai người nghe thấy. Minh An giật mình, chiếc bát suýt chút nữa tuột khỏi tay. Cậu quay sang nhìn anh, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc. Hóa ra anh đã thừa nhận. Hóa ra người tặng quà thực sự là anh.

"Anh... sao anh biết tôi cần bút?"

Giang Liễm vẫn không nhìn cậu, anh chăm chú lau khô chiếc ly của mình bằng khăn sạch.

"Thấy cậu viết lạch cạch mỗi tối, nghe rất chướng tai. Mua cho cậu để căn nhà này yên tĩnh hơn một chút thôi."

Lời nói vẫn mang theo sự cứng nhắc và chút kiêu ngạo thường thấy, nhưng Minh An không còn cảm thấy tổn thương nữa. Cậu biết đây là cách mà "con sư tử" này thể hiện sự quan tâm. Cậu khẽ mỉm cười, đôi lúm đồng tiền ẩn hiện bên má.

"Cảm ơn anh. Nó viết rất êm."

Giang Liễm hơi liếc mắt nhìn nụ cười của Minh An, rồi nhanh chóng quay đi, vành tai anh hơi ửng đỏ dưới ánh đèn bếp. Anh không nói gì thêm, cầm ly cà phê bước thẳng lên lầu, để lại Minh An với một trái tim đang đập những nhịp điệu không tên.

Tối hôm đó, khi đã yên vị trong phòng, Minh An ngay lập tức mở ứng dụng trò chuyện. Cậu cần phải chia sẻ cảm xúc này với "L".

"L ơi, anh biết không? Người tôi ghét... thực ra anh ta đã tặng quà cho tôi. Tối nay chúng tôi đã nói chuyện với nhau, dù chỉ là vài câu ngắn ngủi nhưng tôi cảm thấy bức tường giữa hai chúng tôi đang sụp đổ."

Ở phòng bên cạnh, Giang Liễm vừa đặt lưng xuống giường đã thấy thông báo tin nhắn. Anh đọc xong, một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp lồng ngực. Anh gõ phím, những dòng chữ mang theo sự chân thành mà anh chưa bao giờ dám nói trực tiếp.

"Chúc mừng cậu, bạn nhỏ. Tôi đã nói mà, ai cũng có những khía cạnh mềm mỏng. Có lẽ anh ta cũng đang cảm thấy rất nhẹ nhõm khi được nói chuyện với cậu. Thế còn cậu, cậu có còn ghét anh ta không?"

Minh An nhìn dòng tin nhắn trên màn hình, suy nghĩ rất lâu. Cậu đặt cây bút gỗ đàn hương lên gối, mùi hương trầm nhẹ nhàng phảng phất.

"Tôi không chắc nữa. Nhưng có lẽ... tôi không còn ghét anh ta như trước. Thậm chí, tôi bắt đầu thấy tò mò về thế giới của anh ta. Tôi muốn biết tại sao anh ta lại luôn tỏ ra lạnh lùng như vậy."

Giang Liễm nhìn chằm chằm vào dòng chữ "muốn biết về thế giới của anh ta", lòng bàn tay anh hơi đổ mồ hôi. Anh muốn nói cho cậu biết tất cả, muốn kể về nỗi cô đơn sau khi mẹ mất, về sự nghiêm khắc đến nghẹt thở của cha, và về việc anh đã sợ hãi thế nào khi thấy một người lạ bước vào ngôi nhà vốn dĩ chỉ thuộc về gia đình ba người của mình. Nhưng anh không thể. Danh tính ảo này là nơi duy nhất anh có thể sống thật, và anh sợ nếu sự thật lộ ra, Minh An sẽ lại rời xa anh.

"Ai cũng có bí mật, bạn nhỏ ạ. Hãy cứ từ từ tìm hiểu, đừng vội vàng. Thời gian sẽ cho cậu câu trả lời."

Cuộc trò chuyện kéo dài đến tận khuya. Họ nói về những bộ phim cũ, về những món ăn đường phố ở thành phố S, và về cả những ước mơ sau khi tốt nghiệp. Minh An cảm thấy "L" giống như một tấm gương phản chiếu tâm hồn mình, còn Giang Liễm lại thấy Minh An như một bến đỗ bình yên sau những giờ luyện tập mệt mỏi dưới làn nước lạnh.

Những ngày sau đó, cuộc sống của họ dần đi vào một quỹ đạo mới. Tại trường học, dù vẫn không đi chung xe và không chào hỏi công khai, nhưng mỗi khi đi ngang qua nhau, họ đều dành cho đối phương một cái gật đầu nhẹ hoặc một ánh nhìn kín đáo. Giang Liễm thỉnh thoảng sẽ để lại một hộp sữa hoặc một thanh năng lượng trên bàn học của Minh An trước khi cậu đến lớp, với lý do "tiện tay mua thừa". Còn Minh An sẽ lặng lẽ ghi chép lại những phần kiến thức trọng tâm của khối 11 và đặt vào ngăn bàn của Giang Liễm, giúp anh có thêm thời gian luyện tập cho giải đấu sắp tới.

Mối quan hệ giữa họ giống như một mầm cây nhỏ đang âm thầm vươn lên từ kẽ đá. Nó không rầm rộ, không ồn ào, nhưng lại vô cùng bền bỉ. Thế nhưng, trong một xã hội đầy rẫy những định kiến và trong một gia đình vốn dĩ đã có nhiều rạn nứt, liệu mầm cây ấy có thể lớn lên khỏe mạnh?

Một buổi chiều thứ Sáu, khi Minh An đang thu dọn sách vở để chuẩn bị về nhà, cậu tình cờ nghe thấy một nhóm nữ sinh lớp 12 đang đứng ở hành lang bàn tán về Giang Liễm.

"Các cậu thấy dạo này đàn anh Giang có gì đó lạ không? Anh ấy ít đi chơi với hội bạn hơn, tan học là về ngay. Có người còn bảo thấy anh ấy đi mua đồ ăn sáng cho ai đó nữa cơ."

"Chắc là có bạn gái rồi chứ gì? Không biết cô nàng nào may mắn thế nhỉ?"

Minh An nghe thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Bạn gái? Phải rồi, một người như Giang Liễm chắc chắn sẽ có rất nhiều người theo đuổi. Một cảm giác chua xót khó hiểu dâng lên trong lòng cậu. Cậu vội vàng đeo cặp lên vai, bước nhanh ra khỏi lớp.

Vừa xuống đến sân trường, cậu bắt gặp Giang Liễm đang đứng tựa lưng vào chiếc mô tô phân khối lớn của mình. Thấy Minh An, anh vẫy tay ra hiệu.

"Lên xe đi, tôi đưa cậu về."

Minh An nhìn chiếc xe, rồi lại nhìn những ánh mắt tò mò xung quanh, cậu lắc đầu.

"Không cần đâu, tôi đi xe buýt được rồi."

Giang Liễm nhíu mày, anh bước tới gần cậu, hạ thấp giọng.

"Đừng bướng bỉnh nữa. Hôm nay mẹ cậu bảo tôi phải đưa cậu về bằng được vì trời sắp mưa to. Lên xe nhanh lên."

Đúng lúc đó, một tia chớp rạch ngang bầu trời, theo sau là tiếng sấm đì đùng. Minh An nhìn lên mây đen đang kéo đến, đành ngậm ngùi đội mũ bảo hiểm rồi leo lên phía sau xe của Giang Liễm. Đây là lần đầu tiên cậu ngồi gần anh đến thế. Khi chiếc xe lao vút đi, gió thổi mạnh khiến Minh An theo bản năng phải bám chặt vào vạt áo của Giang Liễm. Hơi ấm từ cơ thể anh truyền qua lớp áo mỏng, khiến Minh An cảm thấy một sự an toàn kỳ lạ giữa cơn bão đang chực chờ ập xuống.

Dưới màn mưa bắt đầu nặng hạt của thành phố S, chiếc xe chở hai thiếu niên lao nhanh qua những con phố đông đúc. Họ không biết rằng, đây chính là khởi đầu cho những thử thách lớn hơn, nơi mà tình cảm ảo và thực tế sẽ bắt đầu va chạm, buộc họ phải lựa chọn giữa sự thật và sự che giấu.