Cơn mưa rào trút xuống thành phố S nhanh đến mức không ai kịp trở tay. Chỉ trong chớp mắt, những con phố rực rỡ ánh đèn của quận Bình Hải đã nhòa đi trong làn nước trắng xóa. Chiếc xe mô tô của Giang Liễm xé toạc màn mưa, lao về phía khu chung cư. Minh An ngồi phía sau, hai tay siết chặt lấy vạt áo khoác của anh, đầu hơi tựa vào tấm lưng rộng lớn để tránh những hạt mưa tạt thẳng vào mặt. Cậu có thể cảm nhận được từng thớ cơ vững chãi của Giang Liễm đang căng lên khi anh điều khiển xe qua những khúc cua trơn trượt. Trong khoảnh khắc ấy, giữa tiếng gió gào thét và tiếng mưa đập vào mũ bảo hiểm, Minh An bỗng thấy một sự bình yên kỳ lạ. Căn nhà họ Giang vốn dĩ là nơi cậu muốn chạy trốn, nhưng người đang chở cậu đây lại mang đến một cảm giác che chở mà cậu chưa từng có.
Khi chiếc xe đỗ xịch vào hầm gửi xe của tòa nhà, cả hai đều đã ướt sũng. Nước mưa từ tóc Giang Liễm nhỏ xuống, thấm đẫm vai áo thun. Minh An bước xuống xe, chân hơi run vì cái lạnh đột ngột. Cậu tháo mũ bảo hiểm, để lộ gương mặt trắng bệch và mái tóc dính bết vào trán. Giang Liễm nhìn cậu, đôi mày rậm khẽ nhíu lại. Anh không nói một lời, cởi chiếc áo khoác ngoài vẫn còn hơi ấm cơ thể của mình rồi trùm lên đầu Minh An.
"Về phòng tắm nước nóng ngay đi, đừng để bị cảm."
Giọng nói của anh vẫn mang theo vẻ ra lệnh cứng nhắc, nhưng lần này Minh An không hề thấy khó chịu. Cậu lí nhí nói lời cảm ơn rồi cả hai cùng bước vào thang máy. Không gian chật hẹp của thang máy khiến mùi mưa và mùi hương nam tính nhè nhẹ trên áo khoác của Giang Liễm bao vây lấy khứu giác của Minh An. Cậu cúi đầu nhìn mũi giày ướt đẫm của mình, lòng thầm nghĩ về sự đối lập giữa một Giang Liễm lạnh lùng trên bàn ăn và một Giang Liễm âm thầm bảo vệ cậu dưới cơn mưa.
Về đến căn hộ, mẹ Minh An đã chờ sẵn với những chiếc khăn bông ấm áp. Bà xuýt xoa lo lắng cho hai đứa trẻ, giục giã cả hai đi tắm rửa. Minh An trở về phòng mình, đóng cửa lại và tựa lưng vào cánh cửa thở phào. Cậu cởi bỏ bộ đồng phục ướt sũng, làn da hơi ửng đỏ vì lạnh. Sau khi đứng dưới vòi sen nước nóng một hồi lâu, cảm giác tê buốt mới dần biến mất. Cậu thay một bộ đồ ngủ bằng vải xô mềm mại, leo lên giường và theo thói quen lấy chiếc điện thoại từ dưới gối ra.
Ứng dụng kết đôi hiển thị một tin nhắn mới từ "L".
"Hôm nay thành phố S mưa lớn quá. Bạn nhỏ đã về đến nhà chưa? Có bị ướt không?"
Minh An mỉm cười, đôi mắt cong lại thành hình trăng khuyết. Cậu nhanh chóng gõ phím.
"Tôi vừa về đến nơi, hơi ướt một chút nhưng đã tắm nước nóng rồi. Anh cũng ở thành phố S sao? Anh có bị mắc mưa không?"
Ở phòng bên cạnh, Giang Liễm cũng vừa bước ra khỏi phòng tắm. Anh để trần lồng ngực săn chắc, chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh hông, mái tóc ngắn vẫn còn nhỏ nước xuống sàn gỗ. Anh cầm lấy điện thoại, đọc tin nhắn của Minh An và khẽ cười thành tiếng.
"Tôi cũng vừa về. Có người ngồi sau xe tôi che mưa hộ nên tôi không ướt lắm, chỉ là người đó có vẻ hơi ngốc, cứ bám chặt lấy áo tôi như sợ tôi bay mất vậy."
Minh An đọc xong dòng tin nhắn, trái tim bỗng nhảy hẫng một nhịp. Một ý nghĩ xẹt qua đầu cậu nhanh như tia chớp: ngồi sau xe? Mưa lớn ở thành phố S? Bám chặt lấy áo? Chẳng lẽ... nhưng rồi cậu lại tự lắc đầu phủ nhận. Trên đời này làm gì có sự trùng hợp đến mức ấy. Có biết bao nhiêu người đi xe máy chở nhau trong cơn mưa chiều nay cơ chứ. Cậu cố trấn tĩnh lại và trả lời.
"Anh lại trêu tôi rồi. Mà này L, hôm nay người anh trai kế của tôi đã đưa tôi về giữa cơn bão. Anh ấy còn cho tôi mượn áo khoác nữa. Tôi cảm thấy dường như mình đã hiểu lầm anh ấy quá nhiều."
Giang Liễm nhìn chằm chằm vào màn hình, hơi thở anh hơi khựng lại. Anh không ngờ Minh An lại chia sẻ điều này với "L". Một cảm giác tội lỗi xen lẫn ngọt ngào dâng trào trong lòng anh. Anh đang đứng ở một vị trí rất kỳ lạ: vừa là kẻ bị ghét bỏ ngoài đời thực, vừa là người bạn tâm giao duy nhất trên mạng. Anh sợ nếu một ngày nào đó Minh An biết được sự thật, cậu sẽ cảm thấy bị lừa dối và càng xa lánh anh hơn. Nhưng hiện tại, anh không nỡ dập tắt sợi dây liên kết mỏng manh này.
"Vậy sao? Đó là một khởi đầu tốt mà. Có thể anh ta không biết cách thể hiện tình cảm thôi. Đừng quá khắt khe, bạn nhỏ ạ. Chào em, bạn nhỏ phương xa, hôm nay tôi muốn kể cho em nghe một bí mật."
Minh An hồi hộp chờ đợi.
"Thực ra, tôi cũng có một người em trai kế. Ban đầu tôi rất ghét cậu ấy vì tôi sợ cậu ấy sẽ cướp đi những gì còn lại của mẹ tôi. Nhưng gần đây, tôi nhận ra cậu ấy rất nỗ lực, rất lương thiện và... rất đáng để bảo vệ. Chỉ là tôi quá kiêu ngạo nên không biết phải mở lời như thế nào."
Minh An lặng người đi khi đọc những dòng này. Sự đồng cảm sâu sắc dâng lên trong lòng cậu. Cậu cảm thấy "L" và Giang Liễm sao mà giống nhau đến thế, cả hai đều mang trong mình những tổn thương và sự bối rối của tuổi trẻ. Cậu ước gì Giang Liễm cũng có thể nói với cậu những lời này trực tiếp, thay vì sự im lặng đáng sợ giữa hai người.
"L, anh biết không? Nghe anh nói vậy, tôi thấy mình và người anh trai kia của mình dường như đều đang đi trong sương mù. Nếu anh ấy cũng nghĩ như anh, tôi chắc chắn sẽ rất vui. Đêm nay mưa vẫn còn rơi, cảm ơn anh vì đã ở đây trò chuyện cùng tôi."
Đêm đó, cả hai căn phòng kề cạnh nhau đều không tắt đèn cho đến tận khuya. Minh An nằm thao thức, cậu nghĩ về cây bút gỗ đàn hương, về chiếc áo khoác thơm mùi nước xả vải và về những tin nhắn của "L". Trong tâm trí của một thiếu niên mười bảy tuổi, ranh giới giữa thực và ảo bắt đầu nhòa đi. Cậu bắt đầu mơ về một ngày nào đó, cậu có thể tự tin đứng trước mặt Giang Liễm và mỉm cười, hoặc có thể nắm tay "L" đi dạo dưới những hàng cây ngô đồng của thành phố S.
Sáng hôm sau, mưa đã tạnh, trời xanh trong vắt như vừa được gột rửa. Minh An xuống nhà sớm hơn thường lệ. Trên bàn ăn, Giang Liễm đang ăn sáng một mình. Thấy Minh An, anh không ngẩng đầu nhưng đẩy một đĩa bánh bao kim sa về phía cậu.
"Mẹ cậu mua đấy, ăn đi."
Minh An ngồi xuống, nhẹ nhàng lấy một chiếc bánh bao. Cậu nhìn Giang Liễm, lấy hết can đảm để bắt chuyện.
"Áo khoác của anh, tôi đã giặt và phơi khô rồi. Tối nay tôi sẽ trả lại cho anh."
Giang Liễm dừng động tác ăn, anh nhìn cậu một lát rồi gật đầu.
"Không vội. Cứ để đó đi."
Ánh mắt anh hôm nay dường như đã bớt đi vài phần sắc lạnh, thay vào đó là một sự dịu dàng kín đáo mà nếu không quan sát kỹ, Minh An sẽ không thể nhận ra. Cậu cảm thấy bầu không khí trong căn nhà này đang dần ấm lên, giống như những hạt nắng đầu tiên sau cơn mưa dài.
Khi đến trường, Minh An bước đi với tâm thế hoàn toàn khác. Cậu không còn cảm thấy mình là một kẻ xa lạ trong ngôi trường số 1 này nữa. Trên hành lang, cậu tình cờ gặp lại nhóm học sinh cá biệt hôm trước. Chúng nhìn cậu với ánh mắt kiêng dè, không còn dám buông lời trêu chọc. Minh An biết đó là nhờ cái uy của Giang Liễm. Một chút tự hào len lỏi trong lòng cậu khi nghĩ về người anh trai này.
Trong giờ học Văn, cô giáo yêu cầu cả lớp viết một đoạn văn ngắn về chủ đề "Gia đình và sự thấu hiểu". Minh An đã viết về một ngôi nhà nơi hai người lạ bắt đầu tìm thấy tiếng nói chung qua những điều nhỏ nhặt nhất. Bài viết của cậu sau đó được cô giáo khen ngợi trước lớp, nhưng Minh An chỉ lặng lẽ nhìn ra cửa sổ, nơi sân bóng rổ xa xa có một bóng hình cao lớn đang miệt mài luyện tập.
Giờ giải lao, Minh An nhận được tin nhắn từ ứng dụng.
"Chiều nay tôi có một trận đấu tập quan trọng. Bạn nhỏ có muốn đến xem không? Dù cậu không biết tôi là ai, nhưng nếu cậu có mặt ở đó, tôi nghĩ mình sẽ có thêm sức mạnh."
Minh An ngẩn người. Đến xem trận đấu? Nhưng làm sao cậu biết anh là ai giữa bao nhiêu người trên sân bơi hay sân bóng? Cậu vội hỏi.
"Anh ở đâu? Làm sao tôi tìm được anh?"
"Tôi ở sân bóng rổ trường số 1. Tôi sẽ đeo một dải băng cổ tay màu xanh đậm. Nếu cậu thấy một ai đó như vậy, thì đó chính là tôi."
Trường số 1? Sân bóng rổ? Tim Minh An đập liên hồi. Chẳng lẽ "L" thực sự là học sinh của trường này? Và trùng hợp thay, Giang Liễm hôm nay cũng có lịch tập bóng rổ. Mọi mảnh ghép dường như đang dần khớp lại một cách kỳ lạ. Minh An cảm thấy tay mình run lên vì hồi hộp. Cậu quyết định chiều nay sẽ đến sân bóng rổ, không chỉ để tìm "L", mà còn để xác nhận một nghi vấn đang lớn dần trong lòng.
Buổi chiều, sân bóng rổ của trường số 1 náo nhiệt hơn bao giờ hết. Tiếng giày ma sát trên sàn gỗ, tiếng hò hét của khán giả và tiếng bóng đập bình bịch tạo nên một bầu không khí rực lửa. Minh An đứng ở một góc khuất trên khán đài, đôi mắt không ngừng tìm kiếm một dải băng cổ tay màu xanh đậm.
Và rồi, cậu thấy anh.
Giang Liễm đang đứng giữa sân, mồ hôi đầm đìa, chiếc áo thi đấu số 10 dính sát vào cơ thể. Trên cổ tay trái của anh là một dải băng màu xanh đậm nổi bật. Anh vừa thực hiện một cú úp rổ ngoạn mục, khiến cả sân vận động nổ tung trong tiếng reo hò. Giang Liễm đứng đó, hít hà không khí, rồi đột nhiên anh quay đầu nhìn về phía khán đài, đúng hướng Minh An đang đứng.
Bốn mắt chạm nhau. Minh An cảm thấy hơi thở của mình dừng lại. Dải băng xanh đậm kia như một bằng chứng đanh thép tố cáo mọi sự thật. Người anh trai lạnh lùng và người bạn tâm giao ấm áp trên mạng, hóa ra lại là một.
Giang Liễm dường như cũng nhận ra sự hiện diện của Minh An. Anh đứng sững lại giữa sân đấu, nụ cười chiến thắng trên môi cứng đờ. Anh không ngờ Minh An lại đến, và anh càng không ngờ mình lại sơ suất để lộ dấu hiệu mà anh đã giao hẹn với "Bạn nhỏ".
Một sự im lặng kỳ lạ bao trùm lên hai người giữa sự ồn ào của đám đông. Minh An cảm thấy lòng mình ngổn ngang trăm mối. Cậu thấy vừa sợ hãi, vừa kinh ngạc, nhưng trên hết là một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ lùng. Hóa ra, tất cả những dịu dàng mà cậu nhận được bấy lâu nay đều đến từ cùng một người.
Cậu không quay đầu bỏ chạy. Cậu đứng đó, nhìn thẳng vào mắt Giang Liễm, đôi môi khẽ mấp máy một câu nói mà chỉ có hai người hiểu.
"Chào anh, L."
Giang Liễm nhìn thấy khẩu hình của cậu, trái tim anh như muốn vỡ tung. Bí mật mà anh dày công che giấu cuối cùng đã bị phơi bày theo cách bất ngờ nhất. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt không hề có sự oán trách của Minh An, anh biết rằng, định mệnh đã chính thức bắt đầu một chương mới cho cả hai.