Tiếng còi mãn cuộc của trọng tài vang lên chói tai, cắt đứt sợi dây liên kết vô hình giữa hai ánh mắt đang đóng đinh vào nhau giữa sân bóng rổ náo nhiệt. Đám đông xung quanh bắt đầu ùa xuống sân để chúc mừng đội của Giang Liễm, những tiếng hò reo, những cái vỗ vai bôm bốp và tiếng cười nói huyên náo của các nam sinh khối 12 tạo thành một bức tường ngăn cách thực tại. Minh An đứng trên khán đài cao, đôi tay bám chặt vào thanh lan can sắt lạnh lẽo, lồng ngực phập phồng những nhịp đập rối loạn. Cậu không thể tin được vào những gì mình vừa chứng kiến. Dải băng xanh đậm kia không chỉ là một phụ kiện thi đấu, nó là một tín hiệu, một lời xác nhận đầy chấn động cho danh tính của người mà cậu vẫn hằng tâm sự mỗi đêm.
Trong khi Minh An còn đang bàng hoàng, Giang Liễm dưới sân đã nhanh chóng thu hồi ánh mắt. Anh nhận lấy chai nước từ một người bạn cùng đội, thản nhiên dốc ngược lên đầu để dòng nước lạnh xoa dịu cơn nóng bừng trên da thịt và cả sự hoảng loạn đang nhen nhóm trong tâm trí. Anh không biết mình nên làm gì vào lúc này. Liệu nên tiến lại gần để đối diện với sự thật, hay tiếp tục đóng vai người anh kế xa cách như chưa từng có chuyện gì xảy ra? Anh sợ nhìn thấy vẻ mặt thất vọng của Minh An nếu cậu cho rằng anh đang trêu đùa tình cảm của mình.
Minh An không đợi lâu hơn nữa. Cậu xoay người, bước nhanh ra khỏi nhà thi đấu. Gió chiều của thành phố S thổi thốc vào mặt, nhưng không đủ để làm nguội đi sự hỗn loạn trong đầu cậu. Bước chân cậu vô thức hướng về phía tòa nhà khối 11, nhưng tâm trí lại trôi dạt về những dòng tin nhắn sưởi ấm lòng người mà "L" đã gửi. Hóa ra, đằng sau vẻ ngoài gai góc và những lời mỉa mai trên bàn ăn, Giang Liễm lại che giấu một trái tim ấm áp đến thế. Hóa ra, mỗi lần anh tặng quà hay đưa cậu về trong mưa, anh đều hiểu rõ người nhận là ai.
Sự thật này quá lớn, khiến một thiếu niên vốn dĩ quen với việc thu mình như Minh An cảm thấy bị ngợp. Cậu cần thời gian để tiêu hóa nó. Thế nhưng, cuộc đời dường như không muốn để cậu yên bình thêm một phút nào.
Khi Minh An đi ngang qua hành lang tầng ba của tòa nhà chính, nơi nối liền giữa khối lớp của cậu và khu vực văn phòng, cậu lại một lần nữa chạm mặt nhóm học sinh cá biệt mà Giang Liễm đã từng dằn mặt. Lần này, chúng không chỉ đi ba người như trước mà kéo theo cả một đám đông hiếu kỳ. Tên cầm đầu, một kẻ có vết sẹo mờ ở chân mày tên là Trình Hạo, đang đứng khoanh tay dựa vào tường, vẻ mặt hằn học nhìn chằm chằm vào Minh An.
"Ồ, nhìn xem ai đây? Chẳng phải là cậu em trai ngoan ngoãn của Giang đại thiếu gia sao?"
Minh An định đi vòng qua, nhưng Trình Hạo đã nhanh chân bước ra chặn đường. Hắn cao to, che lấp cả ánh sáng yếu ớt còn sót lại của buổi hoàng hôn len qua cửa sổ.
"Tránh ra." Minh An nói, giọng cậu run rẩy nhưng không phải vì sợ, mà vì cậu đang đứng bên bờ vực của sự bùng nổ cảm xúc.
"Tránh ra? Cậu tưởng có Giang Liễm bảo kê thì muốn đi đâu thì đi à? Hôm nay anh ta đang bận ăn mừng chiến thắng với đám đàn em bên sân bóng rồi, chắc chẳng còn hơi sức đâu mà để mắt tới một kẻ ăn bám như cậu đâu nhỉ?"
Tiếng cười rộ lên từ đám học sinh xung quanh. Minh An siết chặt quai cặp, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Trình Hạo.
"Anh nói ai là kẻ ăn bám?"
"Còn ai vào đây nữa? Cả cái trường số 1 này ai mà không biết mẹ con cậu dùng thủ đoạn gì để bước chân vào nhà họ Giang. Nhìn bộ dạng thanh cao này của cậu, chắc cũng cùng một giuộc với mẹ mình cả thôi."
Một tiếng "chát" vang dội cả hành lang.
Minh An không hề suy nghĩ, cánh tay cậu vung lên theo bản năng. Lòng bàn tay cậu nóng rát, và trên gương mặt của Trình Hạo hiện rõ năm dấu ngón tay đỏ ửng. Sự im lặng chết chóc bao trùm lấy không gian. Chính Minh An cũng sững sờ vì hành động của mình, nhưng sự xúc phạm nhắm vào mẹ cậu là giới hạn cuối cùng mà cậu không bao giờ cho phép ai bước qua.
Gương mặt Trình Hạo từ ngạc nhiên chuyển sang giận dữ đến tột độ. Hắn nghiến răng, gân xanh trên cổ nổi lên cuồn cuộn.
"Thằng khốn, mày dám đánh tao?"
Hắn giơ tay định giáng một cú đấm vào mặt Minh An. Minh An nhắm nghiền mắt lại, chờ đợi cơn đau ập đến. Thế nhưng, cú đấm đó không bao giờ chạm đến đích.
Một bàn tay rắn chắc như gọng kìm thép đã bắt lấy cổ tay Trình Hạo ngay trên không trung. Minh An mở mắt ra, và cậu thấy một bóng lưng quen thuộc đang chắn trước mặt mình. Giang Liễm, vẫn còn mặc nguyên bộ đồng phục thi đấu đẫm mồ hôi, mái tóc vẫn còn hơi ẩm, đứng đó như một vị thần hộ mệnh từ trên trời rơi xuống. Khí thế của anh lúc này đáng sợ hơn bất kỳ lúc nào khác, đôi mắt anh đỏ ngầu vì cơn giận.
"Mày muốn chết phải không?"
Giọng của Giang Liễm không lớn, nhưng nó lạnh lùng và chứa đầy sự đe dọa khiến những kẻ đứng xung quanh phải lùi lại một bước. Anh hất mạnh tay Trình Hạo ra, lực mạnh đến mức hắn loạng choạng ngã xuống sàn.
"Giang... Giang Liễm, là nó đánh tôi trước!" Trình Hạo lắp bắp, chỉ tay về phía Minh An.
Giang Liễm không thèm liếc nhìn hắn lấy một cái. Anh quay lại, nắm lấy vai Minh An, kiểm tra một lượt từ đầu đến chân.
"Có sao không? Nó đã chạm vào em chưa?"
Cách xưng hô của anh đã thay đổi. Không còn là "cậu" và "tôi" xa cách, mà là một sự quan tâm đặc biệt. Minh An nhìn anh, cổ họng nghẹn đắng, cậu chỉ biết lắc đầu nhẹ. Sự xuất hiện của Giang Liễm lúc này khiến tất cả những mâu thuẫn, những nghi ngờ về danh tính "L" dường như trở nên không còn quan trọng bằng việc anh đang ở đây, bảo vệ cậu.
Giang Liễm quay lại nhìn Trình Hạo, ánh mắt anh sắc như dao cạo.
"Nghe cho kỹ đây. Từ nay về sau, nếu bất kỳ ai trong số các người dám buông lời xúc phạm đến Minh An hay gia đình cậu ấy, tôi sẽ không chỉ dùng tay để nói chuyện đâu. Nhà họ Giang không dễ để các người bắt nạt, và tôi cũng vậy."
Anh nắm lấy cổ tay Minh An, kéo cậu đi thẳng ra phía cầu thang, mặc kệ đám đông đang đứng ngẩn ngơ phía sau. Họ đi rất nhanh, qua những dãy hành lang đã bắt đầu lên đèn, xuống sân trường vắng lặng. Chỉ khi đã đến gần bãi gửi xe, Giang Liễm mới dừng lại. Anh buông tay Minh An ra, hơi thở vẫn còn dồn dập vì trận đấu và vì sự tức giận vừa rồi.
Hai người đứng đối diện nhau dưới ánh đèn đường vàng vọt. Minh An cúi đầu nhìn dải băng xanh đậm trên cổ tay Giang Liễm, lúc này đã lấm tấm bụi bẩn nhưng vẫn vô cùng nổi bật.
"Tại sao anh lại làm vậy?" Minh An hỏi, giọng cậu nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Giang Liễm hít một hơi sâu, anh đưa tay lên vuốt mặt, cố gắng tìm lại sự bình tĩnh.
"Làm chuyện gì? Bảo vệ em hay là... việc trên mạng?"
Minh An ngước lên, đôi mắt cậu đã ngân ngấn nước.
"Cả hai. Tại sao lại là anh? Tại sao anh lại đối xử tốt với tôi trên mạng nhưng lại lạnh lùng với tôi ở ngoài đời? Anh thấy trêu đùa một người như tôi vui lắm sao?"
Giang Liễm tiến lại gần một bước, khoảng cách giữa họ thu hẹp lại đến mức Minh An có thể ngửi thấy mùi bạc hà và mùi mồ hôi đặc trưng từ người anh. Anh đặt tay lên vai cậu, giọng nói trở nên trầm khàn và chất chứa nhiều tâm sự.
"Không phải trêu đùa. Minh An, nghe anh nói. Ban đầu, anh thực sự rất ghét sự xuất hiện của em và dì trong nhà. Anh cảm thấy như mình bị bỏ rơi, như thể vị trí của mẹ anh đang bị xóa nhòa. Nhưng khi trò chuyện với em qua ứng dụng đó, anh không hề biết đó là em. Anh chỉ thấy một người bạn nhỏ có tâm hồn đồng điệu, một người khiến anh muốn che chở. Đến khi nhận ra sự thật, anh đã rất sợ hãi."
"Anh sợ điều gì?"
"Anh sợ nếu em biết anh là ai, em sẽ không bao giờ trò chuyện với anh nữa. Anh đã quen với việc có em trong những tin nhắn đêm khuya, quen với việc được em gọi là L. Anh sợ mất đi sự kết nối duy nhất mà chúng ta có."
Minh An lặng người. Những giọt nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống, lăn dài trên má. Cậu không ngờ một Giang Liễm kiêu ngạo lại có những nỗi sợ trẻ con đến thế. Cậu lau nước mắt, nhìn anh bằng ánh mắt chân thành.
"Tôi đã đến sân bóng chiều nay. Tôi đã thấy dải băng đó. L, thực ra... tôi cũng rất sợ. Tôi sợ mình đang ảo tưởng về một người không có thật. Nhưng khi thấy anh đứng ra bảo vệ tôi lúc nãy, tôi biết mình không còn phải sợ nữa."
Giang Liễm khẽ mỉm cười, một nụ cười ấm áp như nắng mùa xuân, khác hẳn với những nụ cười mỉa mai trước đây. Anh đưa tay lên, vụng về lau đi giọt nước mắt còn sót lại trên khóe mắt Minh An.
"Được rồi, đừng khóc nữa. Về nhà thôi, nếu không mẹ sẽ lo lắng đấy."
Anh lấy chiếc mũ bảo hiểm, tự tay đội lên đầu cho Minh An và cài quai cẩn thận. Lần này, khi leo lên phía sau xe, Minh An không còn bám vào vạt áo nữa. Cậu vòng tay qua eo Giang Liễm, tựa đầu hoàn toàn vào lưng anh. Giang Liễm hơi khựng lại một chút vì sự chủ động của cậu, nhưng rồi anh nhanh chóng nắm lấy tay cậu, bao bọc chúng trong lòng bàn tay to lớn của mình trước khi nổ máy.
Chiếc xe mô tô lao đi trong màn đêm của thành phố S, lướt qua những tòa nhà chọc trời và những dòng xe hối hả. Nhưng lần này, không có cơn mưa nào cả. Chỉ có ánh đèn đường lung linh và nhịp đập của hai trái tim đang dần tìm thấy sự đồng điệu.
Về đến nhà, ngôi nhà dường như không còn mang cảm giác của một "pháo đài" lạnh lẽo nữa. Mẹ Minh An đang ngồi xem tivi, thấy hai anh em về cùng nhau và tâm trạng có vẻ tốt hơn, bà thở phào nhẹ nhõm.
"Hai đứa về rồi à? Mau vào ăn chè đậu xanh đi, mẹ mới nấu xong, còn nóng lắm."
Giang Liễm gật đầu, anh nhìn sang Minh An rồi nói với mẹ.
"Cảm ơn dì. Minh An hơi mệt, để em ấy nghỉ một chút rồi chúng con sẽ xuống ăn."
Cách xưng hô "dì" của Giang Liễm giờ đây đã tự nhiên hơn rất nhiều. Minh An cảm thấy lòng mình tràn ngập một niềm hạnh phúc nhỏ nhoi. Cậu về phòng, đặt cặp sách xuống và nằm vật ra giường. Cậu nhìn cây bút gỗ đàn hương trên bàn, rồi lại nhìn chiếc điện thoại.
Một tin nhắn mới hiện lên.
"Hôm nay chúng ta không cần dùng ứng dụng này nữa đúng không, bạn nhỏ?"
Minh An mỉm cười, cậu gõ câu trả lời.
"Vâng, đàn anh Giang. Nhưng tôi vẫn thích anh gọi tôi là bạn nhỏ hơn."
Đêm đó, lần đầu tiên kể từ khi bước chân vào ngôi nhà này, Minh An có một giấc ngủ thật sâu và yên bình. Cậu không còn phải chạy trốn trong những giấc mơ, bởi vì thực tại hiện giờ đã đủ ngọt ngào để cậu muốn nán lại mãi. Tuy nhiên, cậu cũng hiểu rằng, đây mới chỉ là khởi đầu. Sự thật về mối quan hệ của họ, những lời đồn đại ở trường và cả những định kiến gia đình vẫn còn đó. Nhưng chỉ cần có Giang Liễm ở bên, Minh An tin rằng mình có thể vượt qua tất cả.
Ngày mai sẽ là một ngày mới, một ngày mà họ không còn là những người lạ dưới chung một mái nhà, mà là những người đồng hành trên một con đường dài phía trước. Những đụng độ ở hành lang đã kết thúc, nhường chỗ cho những bước chân cùng nhịp dưới ánh nắng ban mai.