Sau buổi làm việc căng thẳng tại văn phòng giáo viên, bầu không khí tại trường trung học số 1 dường như trở nên đặc quánh đối với Minh An. Dù Giang Liễm đã đứng ra che chắn, nhưng những ánh mắt tò mò và những lời thì thầm to nhỏ mỗi khi cậu đi ngang qua hành lang vẫn như những mũi kim châm chích vào lòng tự trọng của một thiếu niên nhạy cảm. Minh An vốn đã quen với việc sống lặng lẽ như một cái bóng, giờ đây lại bị đẩy vào tâm điểm của những lời đồn thổi ác ý về mối quan hệ không rõ ràng với người anh kế nổi tiếng nhất trường.
Sáng thứ Hai, Minh An đến lớp sớm hơn thường lệ để tránh đám đông. Cậu đặt cặp sách lên bàn, cảm thấy mệt mỏi rã rời dù vừa trải qua hai ngày cuối tuần bình yên tại nhà dưới sự bảo bọc âm thầm của Giang Liễm. Khi cậu vừa định lấy cuốn sách Ngữ văn ra để ôn lại bài cũ, tay cậu chạm phải một vật lạ nằm sâu trong ngăn bàn. Đó là một phong thư bằng giấy kraft thô mộc, không ghi tên người gửi, nhưng ở góc phong bì có vẽ một hình tròn nhỏ màu xanh đậm bằng bút mực, giống hệt dải băng cổ tay của Giang Liễm.
Minh An khẽ run tay khi mở phong thư. Bên trong không phải là một bức thư dài, mà là một vài tờ giấy ghi chép được bấm lại cẩn thận. Đó là tóm tắt toàn bộ các công thức vật lý trọng tâm của chương trình lớp 11, được trình bày một cách khoa học, rõ ràng bằng nét chữ cứng cáp, mạnh mẽ. Ở trang cuối cùng, có một dòng chữ nhỏ viết vội: "Nghe nói em sắp có bài kiểm tra chất lượng đầu kỳ. Đừng thức quá khuya, mọi chuyện cứ để anh lo."
Trái tim Minh An như được rót vào một dòng suối ấm áp. Cậu biết Giang Liễm học khối tự nhiên, và thành tích môn Vật lý của anh luôn đứng đầu khối 12. Việc anh dành thời gian để hệ thống lại kiến thức cho một học sinh khối xã hội như cậu không chỉ đơn thuần là sự giúp đỡ học tập, mà là một lời hứa bảo vệ thầm lặng. Bí mật trong chiếc ngăn bàn này chính là cách anh xoa dịu nỗi lo âu của cậu mà không cần dùng đến những lời hoa mỹ.
Trong giờ ra chơi, Minh An không còn trốn trong thư viện nữa. Cậu ngồi lại lớp, chăm chú đọc những ghi chép của Giang Liễm. Cậu nhận ra anh không chỉ chép công thức mà còn chú thích thêm những mẹo giải bài tập rất thực tế, thậm chí có vài câu đùa nhạt nhẽo được ghi bên lề để giúp cậu bớt căng thẳng. Sự tinh tế này khiến Minh An cảm thấy mình không còn cô độc trong cuộc chiến chống lại những định kiến của trường học.
Tuy nhiên, sự yên bình đó không kéo dài được lâu. Khi Minh An đang đi xuống nhà ăn, cậu bị chặn lại bởi một nhóm nữ sinh do Lâm Giai Tuệ, hoa khôi khối 11, dẫn đầu. Lâm Giai Tuệ vốn công khai theo đuổi Giang Liễm từ lâu, và việc những tấm ảnh chụp lén lan truyền đã khiến cô ta vô cùng tức giận.
"Minh An, đứng lại đó. Cậu nghĩ mình là ai mà dám dùng danh nghĩa anh em để bám lấy Giang Liễm mỗi ngày?" Lâm Giai Tuệ khoanh tay, đôi mắt tô vẽ kỹ càng nhìn Minh An đầy khinh miệt.
Minh An dừng bước, cậu siết chặt cuốn sổ trong tay, cố gắng giữ giọng điệu bình thản nhất có thể.
"Tôi không bám lấy ai cả. Chúng tôi sống cùng một nhà, quan tâm nhau là chuyện bình thường."
"Bình thường sao? Có người anh trai nào lại tặng quà, đưa đón và lén lút gặp nhau ở vườn ngô đồng không? Đừng tưởng tôi không biết mẹ cậu đã dùng cách gì để vào được nhà họ Giang. Có lẽ cậu cũng đang học theo cách đó để tìm một chỗ dựa vững chắc cho tương lai phải không?"
Những lời nhục mạ hướng về phía mẹ cậu một lần nữa lại vang lên. Minh An cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại, cơn giận trào dâng khiến đầu ngón tay cậu tê dại. Nhưng lần này, cậu không ra tay đánh người. Cậu nhìn thẳng vào Lâm Giai Tuệ, giọng nói lạnh lùng đến đáng sợ.
"Lâm tiểu thư, danh dự của mẹ tôi và tôi không phải là thứ để chị đem ra làm trò đùa. Nếu chị thích Giang Liễm, đó là chuyện của chị, đừng kéo tôi vào những suy nghĩ tầm thường của mình. Và xin hãy nhớ, ở trường số 1, danh tiếng của gia đình Lâm cũng không phải là thứ có thể tùy tiện đem ra để bắt nạt người khác."
Sự cứng cỏi của Minh An khiến đám nữ sinh hơi bất ngờ. Lâm Giai Tuệ đỏ mặt vì xấu hổ và tức giận, định tiến tới túm lấy vai Minh An thì đột nhiên một âm thanh trầm đục vang lên ngay phía sau họ.
"Có vẻ như lời cảnh cáo của tôi hôm trước vẫn chưa đủ sức nặng đối với mọi người thì phải?"
Giang Liễm xuất hiện, trên vai khoác chiếc áo khoác đồng phục, gương mặt anh bao phủ bởi một tầng sương giá. Đám học sinh xung quanh lập tức im bặt, lùi ra xa. Giang Liễm đi thẳng đến bên cạnh Minh An, thản nhiên đặt tay lên vai cậu như một cách khẳng định chủ quyền. Anh nhìn Lâm Giai Tuệ, ánh mắt không hề có chút thương hoa tiếc ngọc nào.
"Lâm Giai Tuệ, tôi nể tình gia đình hai bên có chút quen biết nên mới giữ lại cho cô chút mặt mũi. Nhưng nếu cô còn dám làm phiền em ấy thêm một lần nào nữa, tôi không chắc mình sẽ làm gì đâu. Chuyện của tôi và Minh An, bất kể là gì, cũng không đến lượt người ngoài can thiệp."
Lâm Giai Tuệ run rẩy, đôi mắt rưng rưng nước mắt.
"Giang Liễm, anh vì một đứa con riêng của vợ sau mà đối xử với em như vậy sao?"
"Em ấy là người nhà của tôi. Còn cô, ngay cả tư cách làm bạn tôi cũng thấy không cần thiết."
Giang Liễm nói đoạn liền kéo Minh An đi thẳng. Anh không đưa cậu về lớp mà dẫn cậu lên sân thượng của tòa nhà thí nghiệm, nơi vắng vẻ nhất vào giờ trưa. Gió trên cao thổi mạnh, làm tung bay mái tóc của cả hai. Minh An vẫn còn hơi run, cậu dựa vào lan can, hít một hơi thật sâu để bình ổn lại nhịp tim.
"Anh không nên xuất hiện lúc đó. Mọi chuyện sẽ càng tệ hơn." Minh An nói, giọng nhỏ đi.
Giang Liễm đứng cạnh cậu, nhìn về phía những dãy nhà chọc trời của thành phố S đang hiện ra mờ ảo trong làn sương khói.
"Tệ hơn thì sao? Anh không thể đứng nhìn em bị những kẻ đó nhục mạ. Minh An, anh đã nói rồi, mọi chuyện cứ để anh lo. Em chỉ việc tập trung học cho tốt, đừng bận tâm đến những lời rác rưởi đó."
Anh lấy từ trong túi áo ra một thanh sô cô la, bóc vỏ rồi đưa cho cậu.
"Ăn đi, đường sẽ giúp em thấy khá hơn. Những ghi chép trong ngăn bàn, em đã xem chưa?"
Minh An nhận lấy thanh sô cô la, gật đầu khẽ.
"Em xem rồi. Cảm ơn anh. Nhưng sao anh lại biết em chuẩn bị kiểm tra Vật lý?"
Giang Liễm hơi lúng túng, anh quay mặt đi chỗ khác, hắng giọng một cái.
"Tình cờ nghe mấy đứa lớp em nói thôi. Với cả... trên mạng em từng bảo là em rất sợ môn này."
Hóa ra, anh vẫn luôn ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất trong những cuộc trò chuyện của họ dưới danh tính ẩn danh. Minh An cảm thấy một nỗi xúc động dâng trào. Cậu nhận ra rằng, dù ngoài đời Giang Liễm có dùng sự cứng rắn và quyền lực để bảo vệ cậu, thì cái tâm hồn dịu dàng của "L" vẫn luôn hiện hữu, len lỏi qua những hành động thầm lặng nhất.
"Anh cũng đừng vì em mà gây hấn với nhiều người quá. Em không muốn anh bị ảnh hưởng đến việc thi cử và thi đấu bơi lội."
Giang Liễm cười khẽ, lần này nụ cười của anh mang theo sự tự tin tuyệt đối.
"Ảnh hưởng sao được? Anh là ai chứ? Chỉ có kẻ yếu mới sợ lời đồn, còn kẻ mạnh sẽ dùng kết quả để bắt tất cả phải câm miệng. Giải bơi lội tuần sau, em sẽ đến xem chứ? Lần này không phải xem 'L' nữa, mà là xem Giang Liễm của em."
Câu nói "Giang Liễm của em" khiến mặt Minh An đỏ bừng đến tận mang tai. Cậu cúi đầu, vờ như đang bận rộn với thanh sô cô la trong tay, nhưng trái tim lại đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
"Em... em sẽ cố gắng thu xếp thời gian."
Buổi chiều hôm đó, khi tan học, Minh An về phòng và phát hiện ra chiếc điện thoại của mình có một tin nhắn mới trong ứng dụng.
"Bạn nhỏ, tối nay có muốn ăn khuya không? Anh mới tìm được một quán mì bò rất ngon ở phố bên cạnh. Chúng ta sẽ lén trốn đi, không để mẹ và chú biết."
Minh An nhìn tin nhắn, rồi nhìn sang cánh cửa phòng mình. Cậu biết Giang Liễm đang ở ngay bên kia bức tường. Cậu gõ phím.
"Anh không sợ bị bắt gặp sao? Chúng ta vẫn đang trong 'tầm ngắm' của mọi người đấy."
"Sợ gì chứ? Đi ăn với em trai thì có gì sai? 11 giờ đêm, khi cả nhà đã ngủ, anh chờ em ở cổng sau."
Đúng 11 giờ đêm, Minh An rón rén bước ra khỏi phòng, tay cầm đôi giày để không phát ra tiếng động trên sàn gỗ. Cậu thấy bóng dáng Giang Liễm đã đứng sẵn ở cầu thang, anh mặc một chiếc áo hoodie đen trùm đầu, trông trẻ trung và có chút nổi loạn. Hai người lặng lẽ rời khỏi biệt thự, lẻn ra phía cổng sau nơi chiếc mô tô đã được Giang Liễm dắt ra từ trước để tránh tiếng động cơ làm thức giấc mọi người.
Phố xá thành phố S về đêm vẫn rực rỡ ánh đèn nhưng đã vơi bớt sự xô bồ. Giang Liễm chở Minh An len lỏi qua những con ngõ nhỏ, hương thơm của thức ăn đêm và không khí mát lạnh khiến Minh An cảm thấy tự do vô cùng. Tại quán mì nhỏ ven đường, họ ngồi cạnh nhau trên những chiếc ghế gỗ thấp, sưởi ấm bàn tay bằng những bát mì bốc khói nghi ngút.
"Minh An, em có bao giờ hối hận vì mẹ em tái hôn vào nhà họ Giang không?" Giang Liễm đột ngột hỏi khi họ đang ăn.
Minh An dừng đũa, cậu nhìn vào làn khói trắng mờ ảo trước mặt.
"Lúc đầu thì có. Em từng thấy rất lạc lõng, thấy mình như kẻ xâm nhập vào một thế giới không thuộc về mình. Nhưng bây giờ... có lẽ là không."
"Tại sao?"
Minh An ngước lên, đôi mắt cậu phản chiếu ánh đèn neon màu sắc của đường phố, lấp lánh và chân thành.
"Vì ở đó có anh. Có một người anh trai tặng em bút, viết hộ em công thức vật lý, và đưa em đi ăn mì vào lúc nửa đêm. Nếu không vào nhà họ Giang, có lẽ em sẽ chẳng bao giờ gặp được L, và cũng chẳng bao giờ biết được Giang Liễm thực sự là người như thế nào."
Giang Liễm lặng đi trước câu trả lời của cậu. Anh đưa tay qua bàn, nắm lấy bàn tay nhỏ hơn của Minh An, bao bọc nó trong lòng bàn tay ấm nóng của mình.
"Anh cũng vậy. Cảm ơn em vì đã xuất hiện, để anh biết rằng mình không cần phải luôn tỏ ra mạnh mẽ một mình."
Bí mật trong chiếc ngăn bàn, những bát mì đêm, và những cái nắm tay vụng trộm dưới ánh đèn đường... Tất cả đang dần dệt nên một sợi dây liên kết không thể phá vỡ giữa hai thiếu niên. Dù khó khăn vẫn còn ở phía trước, nhưng vào giây phút này, họ biết rằng mình đã tìm thấy một nửa hoàn hảo của tâm hồn mình giữa thành phố rộng lớn này.
Khi trở về nhà, Minh An cẩn thận cất những tờ ghi chép của Giang Liễm vào một chiếc hộp gỗ nhỏ khóa kín. Đó không chỉ là kiến thức, đó là bằng chứng của một tình yêu đang nảy nở, thuần khiết và kiên định như chính con người họ. Cậu nằm xuống giường, trong lòng thầm hứa rằng mình cũng sẽ nỗ lực hết mình để có thể đứng vững bên cạnh anh, xứng đáng với tất cả sự bảo vệ mà anh dành cho mình.