Tiết trời thành phố S khi bước hẳn vào giữa thu bắt đầu có những chuyển biến rõ rệt. Những cơn gió hanh khô thổi qua các dãy hành lang của trường trung học số 1 mang theo mùi hương của cỏ khô và bụi đường, báo hiệu một mùa thi đấu thể thao sắp sửa bùng nổ. Dù giải bơi lội thành phố là ưu tiên hàng đầu của Giang Liễm, nhưng với tư cách là một học sinh năng nổ và sở hữu chiều cao ấn tượng, anh vẫn không thể từ chối việc tham gia vào giải bóng rổ nội bộ giữa các khối lớp để lấy thành tích thi đua cho khối 12.
Sáng thứ Năm, không khí trong trường trở nên náo nhiệt hơn hẳn thường lệ. Ngay từ giờ giải lao buổi sáng, các nam sinh đã tụ tập rất đông quanh các bảng thông báo để xem lịch thi đấu. Minh An đi ngang qua sân vận động trung tâm, cậu thấy những tấm băng rôn cổ vũ được treo lên rực rỡ sắc màu. Trong lòng cậu dâng lên một cảm giác bồn chồn khó tả. Kể từ sau đêm đi ăn mì cùng nhau, mối quan hệ giữa cậu và Giang Liễm đã bước sang một giai đoạn mới, một sự ăn ý không lời nhưng đầy ngọt ngào.
"Minh An! Cậu có đi xem trận đấu chiều nay không?"
Tiếng gọi của một cậu bạn cùng lớp khiến Minh An giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ. Cậu bạn này tên là Trương Kiệt, một trong số ít những người ở lớp 11A1 vẫn giữ thái độ hòa nhã với Minh An mặc kệ những lời đồn thổi.
"Trận đấu giữa khối 11 và khối 12 sao?" Minh An hỏi lại, tay khẽ siết chặt quai cặp.
"Đúng vậy! Nghe nói khối 12 có đàn anh Giang Liễm ra sân đấy. Tuy anh ấy chuyên về bơi lội nhưng kỹ thuật ném bóng cũng thuộc hàng cực phẩm. Con gái khối mình rủ nhau đi xem đông lắm, chúng ta cũng đi cổ vũ cho khí thế đi!"
Minh An khẽ gật đầu, môi nở một nụ cười nhạt. Cậu đương nhiên muốn đi, thậm chí là khao khát được đứng ở đó để nhìn thấy anh tỏa sáng, nhưng sự hiện diện của cậu đôi khi lại chính là ngòi nổ cho những thị phi. Thế nhưng, khi cậu mở điện thoại ra và thấy một tin nhắn vừa được gửi tới từ mười phút trước, mọi do dự đều tan biến.
"Anh để một chiếc băng đô thể thao màu trắng trong ngăn bàn của em. Chiều nay hãy đeo nó và đứng ở hàng ghế đầu phía Tây nhé. Anh muốn nhìn thấy em ngay khi ghi bàn."
Minh An quay lại lớp học, quả nhiên trong ngăn bàn có một chiếc băng đô bằng vải thấm mồ hôi màu trắng tinh khôi, ở góc thêu một chữ L nhỏ xíu bằng chỉ bạc. Cậu mân mê chiếc băng đô, cảm nhận được hơi ấm và cả sự ngang tàng của người gửi. Giang Liễm luôn như vậy, anh không bao giờ trốn tránh, trái lại còn muốn dùng những cách công khai nhất để kéo cậu vào thế giới của mình.
Chiều hôm đó, sân bóng rổ như một chảo lửa. Tiếng hò hét vang dội cả một vùng trời. Minh An chọn đúng vị trí mà Giang Liễm đã dặn. Cậu đeo chiếc băng đô màu trắng, mái tóc đen hơi rủ xuống che bớt một phần trán, trông cậu thanh tú và nổi bật giữa đám đông theo một cách rất riêng.
Khi đội bóng rổ khối 12 bước ra sân, cả khán đài như nổ tung. Giang Liễm mặc bộ đồng phục thi đấu màu đỏ thẫm, số 10 in đậm trên lưng áo. Anh vừa đi vừa xoay quả bóng trên đầu ngón tay, vẻ mặt ngạo nghễ và tự tin. Ngay khi vừa bước vào sân, ánh mắt anh đã bắt đầu quét một vòng quanh khán đài phía Tây. Và rồi, anh dừng lại khi nhìn thấy bóng dáng gầy gò của Minh An.
Giang Liễm nhếch môi cười, một nụ cười đầy ý vị. Anh giơ tay lên, làm một động tác chào hướng về phía Minh An, khiến các nữ sinh xung quanh đó hét lên vì phấn khích, ai cũng tưởng rằng anh đang chào mình. Chỉ có Minh An là cúi thấp đầu, gương mặt nóng bừng vì sự chủ động quá mức của anh.
Trận đấu bắt đầu với nhịp độ cực nhanh. Khối 11 tuy trẻ khỏe nhưng kinh nghiệm thi đấu lại không thể sánh bằng các đàn anh khối 12. Giang Liễm trên sân giống như một con báo dũng mãnh. Mỗi bước chạy, mỗi cú bật nhảy của anh đều mang theo một sức mạnh bùng nổ. Anh dẫn bóng qua hai hậu vệ đối phương một cách điêu luyện, rồi thực hiện một cú ném ba điểm chuẩn xác.
Quả bóng xoáy vào rổ trong sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người. Giang Liễm không quay lại nhìn bảng điểm, anh xoay người, hướng về phía Minh An và nháy mắt một cái.
Hành động này ngay lập tức bị thu vào tầm mắt của rất nhiều người, trong đó có cả những kẻ luôn rình rập để tìm kẽ hở. Minh An cảm nhận được những ánh nhìn khác lạ từ xung quanh bắt đầu đổ dồn về phía mình. Đó không còn là ánh nhìn tò mò thông thường, mà là sự nghi hoặc và cả sự đố kỵ. Cậu thấy Lâm Giai Tuệ đứng ở phía đối diện, gương mặt cô ta tái đi vì giận dữ khi nhận ra chiếc băng đô trên đầu Minh An chính là món đồ mà Giang Liễm vẫn thường mang bên mình.
Giữa giờ nghỉ giải lao, Minh An định đi mua nước thì bị một nhóm học sinh khối 12 chặn lại ở lối đi. Những kẻ này thường ngày vẫn hay đi theo Giang Liễm nhưng lại không mấy thiện cảm với việc anh bao bọc một "đứa em kế" không cùng huyết thống.
"Này cậu em, đeo đồ của đại ca chúng tôi trông cũng ra dáng lắm nhỉ?" Một tên lên tiếng, giọng đầy mỉa mai. "Nhưng mà này, Giang Liễm trước giờ chưa từng thân thiết với ai như vậy. Cậu có bí quyết gì mà khiến anh ấy mê muội đến mức bỏ cả bạn bè để chăm sóc cho cậu thế?"
Minh An đứng lại, đôi mắt cậu vẫn bình thản nhưng trong lòng đã dâng lên một sự khó chịu.
"Tôi là em trai anh ấy, việc chúng tôi dùng chung đồ hay quan tâm nhau là chuyện riêng của gia đình. Các anh có ý kiến gì thì hãy đi hỏi trực tiếp anh ấy."
"Mày!" Tên đó định tiến tới túm lấy cổ áo Minh An thì bất ngờ bị một chai nước lạnh đập trúng vai.
Giang Liễm đã đứng đó từ lúc nào, hơi thở anh vẫn còn dồn dập sau hiệp đấu đầu tiên, mồ hôi chảy ròng ròng trên những khối cơ bắp rắn chắc. Anh đi tới, thản nhiên quàng tay qua cổ Minh An, kéo cậu sát vào lòng mình.
"Có chuyện gì mà tụ tập đông thế này? Muốn xin chữ ký của em trai tôi à?"
Giọng nói của Giang Liễm chứa đựng một sự áp chế tuyệt đối. Đám nam sinh kia lập tức thay đổi thái độ, cười gượng gạo rồi nhanh chóng tản ra. Giang Liễm nhìn xuống Minh An, thấy cậu vẫn ổn mới thở phào một tiếng. Anh lấy chiếc khăn đang vắt trên vai, tự nhiên lau đi vệt bụi trên má cậu.
"Đã bảo đứng yên một chỗ rồi mà, cứ thích chạy lung tung để bọn ruồi nhặng này làm phiền."
Minh An khẽ đẩy tay anh ra, nhỏ giọng nhắc nhở.
"Anh vào sân đi, mọi người đang nhìn kìa. Đừng có làm mấy cái hành động kỳ quặc đó nữa."
"Kỳ quặc chỗ nào? Anh quan tâm em mình mà cũng gọi là kỳ quặc sao?" Giang Liễm cười ha hả, rồi đột nhiên cúi sát tai cậu nói nhỏ. "Nhìn kỹ nhé, hiệp này anh sẽ ghi thêm 10 điểm nữa cho em xem."
Trận đấu tiếp tục với sự áp đảo hoàn toàn từ phía khối 12. Giang Liễm thi đấu như lên đồng, mỗi khi ghi bàn, anh đều không quên tìm kiếm ánh mắt của Minh An trên khán đài. Những ánh nhìn khác lạ từ đám đông ngày càng nhiều hơn, những lời xì xào bàn tán về "tình anh em quá mức thắm thiết" bắt đầu lan rộng khắp sân vận động. Nhưng vào giây phút đó, Giang Liễm dường như không còn quan tâm đến thế giới xung quanh nữa. Anh chỉ muốn chứng minh cho Minh An thấy rằng, anh có đủ sức mạnh để bảo vệ cậu, dù là trên sân bóng hay trong cuộc đời thực.
Khi tiếng còi kết thúc vang lên với chiến thắng nghiêng về khối 12, Giang Liễm không ở lại ăn mừng cùng đồng đội mà đi thẳng về phía Minh An. Anh tháo chiếc dải băng xanh trên tay mình ra, rồi cầm lấy bàn tay của Minh An, buộc nó vào cổ tay cậu trước sự chứng kiến của hàng trăm cặp mắt.
"Cái này tặng em, coi như phần thưởng vì đã đến cổ vũ cho anh."
Minh An sững sờ nhìn dải băng xanh – biểu tượng của "L" trên mạng – giờ đây đang nằm gọn trên cổ tay mình. Cậu cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng. Đây không chỉ là một món quà, đây là một lời khẳng định, một sự gắn kết mà Giang Liễm đang cố tình phơi bày ra trước ánh sáng.
Tối hôm đó, trên ứng dụng trò chuyện, Minh An gửi đi một tin nhắn dài.
"Anh có biết hôm nay anh đã làm gì không? Mọi người đều nhìn chúng ta bằng ánh mắt rất lạ. Em thấy sợ, Giang Liễm ạ. Em sợ cái cách anh công khai như vậy sẽ làm hại chính anh."
Ở phòng bên cạnh, Giang Liễm nhìn ra cửa sổ, ánh đèn thành phố S hắt lên gương mặt cương nghị của anh một vẻ kiên định đến lạ lùng.
"Minh An, em có biết tại sao anh lại chọn cách đó không? Vì anh muốn tất cả mọi người đều biết rằng em là người của anh. Để sau này, bất kể ai muốn động đến em, họ đều phải nghĩ đến việc có bước qua được anh hay không. Anh không muốn chúng ta phải lén lút mãi. Những ánh nhìn đó, cứ để họ nhìn. Chúng ta không làm gì sai cả."
Minh An áp điện thoại vào ngực, nước mắt khẽ rơi. Cậu hiểu nỗi lòng của anh, nhưng cậu cũng biết thế giới này không đơn giản như những gì họ mong đợi. Những ánh nhìn khác lạ ngày hôm nay mới chỉ là bắt đầu của những cơn bão lớn hơn. Định kiến về một mối quan hệ giữa hai người con trai, lại còn là anh em trong một gia đình tái hôn, sẽ là một hố sâu ngăn cách mà họ phải dùng cả dũng khí và tình yêu mới mong vượt qua được.
Đêm đó, Minh An nằm mơ thấy mình và Giang Liễm cùng chạy trên một cánh đồng ngô đồng bao la. Phía sau là những bóng đen đuổi theo, nhưng Giang Liễm luôn nắm chặt tay cậu, không một phút giây nào buông ra. Cậu tỉnh dậy giữa đêm khuya, nhìn dải băng xanh trên cổ tay, lòng thầm nhủ: Dù tương lai có ra sao, chỉ cần trái tim anh vẫn vẹn tròn như lúc ban đầu, em cũng sẽ không bao giờ buông tay.
Những ngày sau đó, bầu không khí ở trường học đối với Minh An trở nên đặc biệt hơn. Cậu không còn trốn tránh những ánh nhìn nữa. Cậu đối diện với chúng bằng một sự điềm tĩnh mà chính cậu cũng ngạc nhiên. Cậu bắt đầu hiểu rằng, tình yêu không phải là việc tìm một nơi để trốn chạy, mà là việc cùng nhau xây dựng một pháo đài giữa lòng bão tố.
Giang Liễm cũng vậy, anh trở nên chín chắn hơn trong cách bảo vệ Minh An. Anh không còn dùng bạo lực để giải quyết những kẻ nói xấu, mà dùng chính thành tích học tập và thể thao xuất sắc của mình để khiến họ phải nể phục. Anh muốn trở thành một người đàn ông đủ vững chãi để Minh An có thể dựa vào mà không phải lo lắng về bất kỳ điều gì.
Cuộc sống điền văn vườn trường của họ, vốn dĩ bình lặng, nay đã có thêm những sắc màu rực rỡ và cả những thử thách cam go. Nhưng dưới tán cây ngô đồng của trường trung học số 1, hai thiếu niên vẫn hằng ngày cùng nhau đi học, cùng nhau ăn trưa, và cùng nhau gửi đi những tin nhắn sưởi ấm tâm hồn. Trái tim của họ, dù có trầy xước vì những lời gièm pha, vẫn luôn hướng về nhau, vẹn nguyên và thuần khiết như thuở ban đầu.