Ai cũng biết dưới sự gật đầu của trưởng bối, tiến vào từ đường có ý nghĩa như thế nào.
“Đồ đê tiện không biết xấu hổ! Tôi đã sớm nói cô ta là hồ ly tinh không an phận mà!”
Lâm Quyên tức tới mức cơ thể phát run, bây giờ ván đã đóng thuyền, bà ta quậy ra như vậy, chính mình không chiếm được gì, trái lại vô duyên vô cớ giúp Tô Bối ngồi lên thân phận cháu dâu của Văn gia.
“Cô ta là tiện nhân cũng được… Hồ ly tinh cũng được... Bây giờ ấy à... Cô ta chính là nàng dâu danh chính ngôn thuận của Văn gia... Chị dâu cả…”
Liễu Nhứ nghĩ đến Lâm Quyên tức tới mức sắp hộc máu, không nhịn được cảm thấy vui sướng.
Hôm nay ở trong từ đường ngoại trừ nhà mình ra, những chi nhánh khác cũng ở đây.
Nếu không hôm nay bà ta không dám tùy tiện mở miệng thay Tô Bối nói chuyện trong nghi thức tế tổ, đắc tội Văn Quốc Đống…
“Vậy thì sao?! Tôi không chấp nhận cô ta, cô ta không phải!”
Trong lòng Lâm Quyên hận Liễu Nhứ muốn chết, tối nay bà ta quậy như vậy là muốn Liễu Nhứ khó xử, ai có thể nghĩ tới bà ta dám trực tiếp kéo Tô Bối đi lên.
Càng khiến người ta tức giận chính là từ đầu tới cuối không ai nói cho bà ta biết! Ngay cả Văn Quốc Đống vừa tới đây cũng không nói với bà ta một tiếng! Chuyện Lâm Quyên bị chọc tức nổi điên lên, Tô Bối canh giữ ở từ đường không hề hay biết.
Cho dù đã biết cũng chỉ vui vẻ, mà không phải lo lắng.
Đàn ông Văn gia phải canh giữ ở từ đường, nữ quyến trước nửa đêm thì trở về nghỉ ngơi.
Tô Bối vẫn nhớ lời Văn Quốc Đống nói trước khi đi, trong lòng có chút không yên.
Văn Lê vỗ bả vai Tô Bối trấn an: “Yên tâm đi... Ba nhìn có vẻ hung dữ thế thôi, chứ không sao đâu.”
Tô Bối nhìn vị trí nữ quyến, người phụ nữ mặc trang phục thời Đường đã không thấy bóng dáng.
“Ừm, em về trước đây...”
Văn Lê giơ tay véo eo Tô Bối: “Đi đi, bên ngoài tối chú ý một chút...”
Sau khi nói xong, nhìn Tô Bối tối nay quyến rũ động lòng người, nhỏ giọng nói bên tai cô: “Ngoan ngoãn nằm trên giường đợi ông xã…”
Hơi thở của Tô Bối không khỏi căng thẳng: “Đừng quậy...”
“Ai bảo vợ của anh xinh đẹp như vậy... Muốn thao chết bà xã...”
Hơi thở nóng rực của người đàn ông đảo qua bên tai, kèm theo một trận ngứa ngáy.
Từ trước tới nay vành tai của Tô Bối vẫn luôn nhạy cảm, bị trêu chọc như vậy cơ thể không khỏi mềm nhũn: “Lưu manh... Anh quỳ tiếp... Em đi đây.”
Văn Lê nhìn dáng vẻ ẩn tình kèm theo quyến rũ hờn dỗi của Tô Bối, phía dưới thực sự có phản ứng, khàn giọng nói: “Tiểu dâm đãng, mau trở về đợi.”
Tô Bối cúi đầu thì thấy động tĩnh phía dưới Văn Lê, tiểu huyệt không nhịn được ẩm ướt.
“Em đi thật đây.”
Từ từ đường của Văn gia đi ra, tất cả đều là đường nhỏ ngõ nhỏ rắc rối phức tạp đen như mực.
Bởi vì Tô Bối chậm trễ một lát, nữ quyến của Văn gia đã đi xa.
Ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lẽo, chung quanh đều là những ngôi nhà cổ khí phái.
Tô Bối nương theo ánh trăng không xa không gần đi theo đoàn người phía trước.
Mấy người phụ nữ đi trước dường như không nhận ra Tô Bối đang theo phía sau, vừa đi vừa nhỏ giọng nói thầm: “Chị nói xem sao tối nay Liễu Nhứ lại làm như vậy, đắc tội anh cả là muốn làm gì?”
“Còn có thể làm gì? Đáp trả chị dâu cả... Chị dâu cả của chúng ta càng chướng mắt Tô Bối, Liễu Nhứ lại càng muốn giúp Tô Bối... Còn không phải là muốn nhìn Lâm Quyên tức tới mức giậm chân… “
“Chuyện này... Chị họ của cô ấy...”
Chỉ nghe người phụ nữ nói được nửa, liếc mắt nhìn mấy vị trưởng bối bên cạnh, khựng lại: “Đó không phải là chuyện từ mấy chục năm trước rồi sao, Liễu Nhứ còn nhớ kỹ?”
“Được rồi được rồi... Đừng nói nữa... Để hai nhà bọn họ quậy đi...”
Tô Bối nghe rõ những lời mấy người vừa nói, nghĩ lại vừa rồi ba chồng đột nhiên tức giận, trong lòng có tính toán.
Kẻ địch của kẻ địch, quả nhiên là “bạn”.
Tối nay Lâm Quyên quậy ra vở kịch như vậy, còn không phải làm "áo cưới" cho cô, xem thường cô thì sao.
Theo thái độ của những người này, bên người Lâm Quyên nếu không có ba chồng, Lâm Quyên đã bị đám chị em dâu xa lánh.
*
Tô Bối cố ý đi chậm hơn bọn họ, khi bọn họ lên tầng mới đi tới phòng làm việc ở tầng một.
Trước khi vào cửa, Tô Bối vo vo phần eo của sườn xám một chút, điều chỉnh cảm xúc một hồi rồi mới gõ cửa thư phòng.
“Vào đi...”
Tô Bối vừa vào cửa, Văn Quốc Đống trầm mặt ngẩng đầu lên, nhìn Tô Bối thướt tha chân thành, lông mày nhíu chặt lại.
“Tô Bối, rốt cuộc tối nay đã xảy ra chuyện gì?!”
Mặc dù sắc mặt Văn Quốc Đống khó coi, nhưng nghe giọng điệu và thần thái không nhìn ra được chút hỉ nộ nào.
Tô Bối nói lý do đã chuẩn bị trước đó ra.
“Mẹ ăn cơm xong sắc mặt không tốt lắm, con bảo A Lê đi xem, A Lê nói mẹ bị bệnh cũ, cho nên con không để ý...”
Đôi mắt thâm trầm sắc bén của Văn Quốc Đống nhìn chằm chằm Tô Bối, không bỏ qua chút biểu tình nào trên mặt Tô Bối.
“Chuyện tế tổ, sắp bắt đầu nghi thức con mới biết chuyện này...”
Tô Bối biết Văn Quốc Đống ở trong bộ đội là lính trinh sát, sau khi chuyển nghề lại ở trong hệ thống công an đợi chừng mười năm, đương nhiên cô không dám dùng thái độ như với Văn Lê dùng ở trên người Văn Quốc Đống.
Hiện giờ cô là trợ lý của luật sư hình sự ở công ty luật, khi đối mặt với thẩm vấn, cô thường ở bên cạnh dự thính không ít nên đã học được nghệ thuật ngôn ngữ.
Sự thật trong trần thuật khách quan là trong bảy phần thật xen lẫn ba phần giả, lại kéo nhân chứng bằng chứng có sức ảnh hưởng khác.
Cho dù Văn Quốc Đống hoài nghi cô rắp tâm bất lương, cũng không thể bắt bẻ được.
Văn Quốc Đống nhìn vẻ mặt không chút sơ hở của Tô Bối, gương mặt âm trầm hòa hoãn hơn.
“Giữa mẹ chồng con và thím năm vẫn luôn có mâu thuẫn, sau này khi làm việc dùng đầu óc một chút.”
Sau khi nói xong, ánh mắt Văn Quốc Đống hơi lạnh: “Tô Bối... Cho tới bây giờ ba chưa từng để ý xuất thân của con, ba cũng tin con là người thông minh... Nhưng nếu muốn ở Văn gia lâu dài, thì một số tâm tư đừng nên có... Như vậy con mới có thể sống an ổn sống tiếp với Văn Lê được.”
Tô Bối làm như không nghe hiểu lời Văn Quốc Đống nói, trên gương mặt sửng sốt một giây: “Ba... Ba đây là có ý gì?”
Còn chưa kịp nói xong, Văn Quốc Đống lại cúi đầu nhìn văn kiện, trầm giọng đuổi khách: “Chuyện tế tổ tối hôm nay, ba không nói với mẹ chồng con... Sẽ có người nói, mấy ngày tới con tránh mặt bà ấy đi...”
Nghe thấy thế, trên mặt Tô Bối hiện lên chút khó chịu, một lúc lâu sau mới nói: “Con đã biết...”
Ra khỏi thưu phòng, cảm xúc của Tô Bối mãi không thể ổn định.
Đặc biệt là câu ‘đừng nên có một số tâm tư, con mới có thể sống an ổn được với Văn Lê…’
Những lời này mặc dù không cay nghiệt như Lâm Quyên, nhưng giống như một cái tát vang dội hung hăng tát vào mặt Tô Bối.
Văn Quốc Đống đang cảnh cáo cô, đừng nhớ thương thứ khác, mọi thứ cô có hiện giờ đều là ông cho, ông muốn thu hồi sẽ dễ như trở bàn tay…
Sau khi Tô Bối trở về phòng vẫn luôn đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn chằm chằm hòn non bộ ở sân sau biệt viện Văn gia một lúc lâu.
Bên tai không tự giác vang lên những lời người phụ nữ mặc trang phục thời Đường nói trên bàn cơm.
“Chỉ cần không phải loại phụ nữ bụng to mặt dày mày dạn tìm tới cửa, đừng nói là dân quê, cho dù trong nhà vô cùng nghèo khó, đứa con dâu này tôi đều nhận…”
Lúc ấy biểu cảm trên mặt Lâm Quyên, chính là xấu hổ phẫn nộ và chật vật mà cô chưa bao giờ thấy.
Thâm ý trong lời nói của Văn Quốc Đống cô không muốn quản, cô chỉ biết thứ mình muốn, thì nhất định phải lấy tới tay! Cô không sợ chọc Văn Quốc Đống không vui, cô chỉ sợ trong mắt Văn Quốc Đống không có cô…
Cô biết rõ tối hôm nay là bị tính kế, cũng muốn thay Lâm Quyên ra tay, không phải là vì cái này…
Nhưng mà chuyện Lâm Quyên có thể làm được, Tô Bối cô trẻ tuổi muốn gương mặt có gương mặt, muốn dáng người có dáng người, sao không làm được…
*
Sáng sớm khi trời hơi sáng, đám người Văn Lê mới chậm rãi từ từ đường trở về.
Vừa vào cửa, Văn Lê gấp không đợi nổi nhào lên giường, bàn tay to thò vào trong chăn sờ một cái, quả nhiên sờ được da thịt nhẵn nhụi trơn bóng.
“Ưm... Lạnh quá...”
Nửa đêm Tô Bối không ngủ được, trong đầu toàn là suy nghĩ làm thế nào bắt được Văn Quốc Đống.
Nghĩ đi nghĩ lại, lập tức nhớ tới cơ bắp nhìn thấy vào ban ngày, cùng với dưới háng căng phồng của Văn Quốc Đống…
Huyệt nhỏ vốn đã ướt sũng, trong lúc nhất thời lại ngứa ngáy, cô dứt khoát cởi sạch vừa nghĩ tới Văn Quốc Đống vừa dùng tay thỏa mãn mình.
“Tiểu dâm phụ thật ngoan! Cởi sạch như vậy đợi ông xã về, ông xã phải thương yêu em...”
Văn Lê vuốt ve cơ thể trơn bóng của Tô Bối, khó kìm lòng nổi cởi quần áo, trèo lên giường.
Bàn tay lạnh lẽo thăm dò giữa hai chân Tô Bối, không nằm ngoài dự đoán vừa sờ được một mảng ướt át.
“Tiểu dâm phụ, tự mình chơi à?”
“A~ Còn không phải tối qua anh trêu chọc người ta ướt, mãi không trở về, người ta chỉ có thể tự mình chơi...”
Tô Bối nhắm mắt mở rộng hai chân ra, tuy sớm đã không có mong chờ đối với căn vật kia của anh, nhưng trên mặt lại không thể biểu hiện ra ngoài.
“Tiểu dâm đãng!”
Văn Lê vươn hai ngón tay vào cắm một lát, rút ra toàn tơ nước, tiểu huyệt vừa ướt vừa khít.
“Ưm... Ông xã...”
Tô Bối cắn môi, ngón tay thon dài bám lấy cánh tay của người đàn ông, móng tay hằn lên từng vệt đỏ trên người anh, miệng không ngừng thúc giục: “Chồng ơi... Mau tiến vào... Tiểu huyệt đói bụng muốn ăn côn thịt của chồng...”
“Tiểu dâm phụ, sao hôm nay lẳng lơ như vậy?”
“Đáng ghét... Anh không thích người ta lẳng lơ sao?”
Tô Bối hờn dỗi một tiếng, hai mắt nhắm chặt vuốt ve thân thể Văn Lê, trong đầu lại nghĩ đến một người khác.
“Thích, đương nhiên thích! Nhưng mà chồng chỉ thích bà xã lẳng lơ với mỗi mình chồng thôi...”
Văn Lê không nghi ngờ gì, khom người đè trên người Tô Bối, đỡ côn thịt cọ lên tiểu huyệt chảy nước, bình tĩnh chậm rãi đưa côn thịt vào trong.
Tô Bối nắm lấy tay Văn Lê, khẽ hừ một tiếng, nâng eo đón ý hùa với người đàn ông.
Đột nhiên có tiếng gõ cửa vang lên.
“Văn Lê, ra đây... Ba có việc tìm con.”
Giọng nói trầm thấp của người đàn ông truyền từ ngoài cửa vào, cắt ngang cơn động tình của hai người.
Cơ thể Văn Lê cứng đờ, côn thịt đang cắm nửa vời trong tiểu huyệt của Tô Bối: “Ba, con đang ngủ, không có việc gì gấp đợi con dậy hãy nói.”
Tô Bối nghe thanh âm của Văn Quốc Đống bên ngoài, thân thể không khỏi nóng lên vài phần, nâng chân quấn lấy eo Văn Lê, đưa nửa căn côn thịt còn lại của anh vào tiểu huyệt.
“Ừm! Tiểu dâm phụ! Ba còn ở bên ngoài mà dám phát tình? Không sợ bị ba nghe thấy?”
Văn Lê dựa vào người Tô Bối, hung hăng đẩy hông, hai tay dùng sức nhéo nhéo nhũ hoa phấn nộn mềm mại.
“Ừm... Ông xã, di chuyển đi...”
Tô Bối đè thấp giọng rên rỉ, con ngươi khép hờ hiện lên một tia giảo hoạt.
Cô chính là muốn người ngoài cửa nghe thấy! Văn Quốc Đống đứng ở cửa, hàng năm rèn luyện nên luyện được bản lĩnh tai thính mắt tinh, nghe thấy rõ động tĩnh ở bên trong phòng.
“Cho con 5 phút, tới phòng làm việc tìm ba!”
Người đàn ông trong phòng vừa mới lâm trận, bị quát một tiếng như vậy, côn thịt còn ở trong tiểu huyệt còn chưa động được mấy cái, lập tức mềm nhũn xuống.
Thứ gì đó mềm nhũn trượt khỏi tiểu huyệt ướt nóng.
Thấy thế Tô Bối dịu dàng khuyên nhủ: “Ba có việc gấp, anh cứ đi trước đi... Trở về lại nói...”
Gương mặt Văn Lê ủ rũ, vẻ mặt âm trầm xuống giường.
“Em cứ ngủ đi... Lát nữa anh quay lại”.
“Đi đi.”
Tô Bối đắp chăn lên người, cô không ngờ tính tình Văn Quốc Đống lại mạnh mẽ như vậy.
Nghĩ tới giọng nói vừa rồi của ông, Tô Bối kìm lòng không đậu kẹp chặt hai chân, dục hỏa không thể bình ổn trong cơ thể càng lúc càng mạnh.
*
“Ba, có chuyện gì thế?”
Văn Lê cố nén không vui trong lòng trầm giọng hỏi.
Văn Quốc Đống ném mạnh chồng văn kiện trên tay về phía anh: “Nhìn kỹ cái này xem?! Ai cho anh lá gan đụng vào mấy thứ này?”