Văn Lê liếc nhìn văn kiện rơi lả tả trên mặt đất, trong nháy mắt quá sợ hãi: “Ba... Không phải như ba nghĩ... Con...”
“Câm miệng!”
Văn Quốc Đống xanh mặt, lạnh lùng nhìn người đàn ông hoảng hốt: “Bây giờ, nể mặt con mang họ Văn, là con của tôi, tôi chùi đít giúp anh, nếu để tôi phát hiện có lần sau, cút ra ngoài cho tôi!”
“Ba... Con... Con đã biết sai.”
Văn Lê quỳ trên đất luống cuống tay chân nhặt văn kiện và ảnh chụp, trong mắt hiện lên lửa giận không thể kìm chế.
Trong thư phòng hoàn toàn yên tĩnh, mãi đến khi Văn Lê thu dọn tất cả mọi thứ, trong lòng run rẩy đứng dậy.
“Ba... Mấy, mấy thứ này làm sao... Làm sao bây giờ...”
Văn Quốc Đống quét mắt nhìn máy hủy giấy bên cạnh, gương mặt âm trầm có thể nhỏ nước: “Khi kết bạn ở ngoài đôi mắt sáng lên một chút là được! là người hay quỷ cũng không phân biệt được, sau này Văn gia sao có thể rơi vào trên người cậu?”
“Sau này con sẽ chú ý.”
Trong lồng ngực Văn Lê nghẹn một hơi, nhưng vừa nhìn thấy thứ trên tay, lại tức tới mức ngực sinh đau.
“Con phải nhớ kỹ, người ta lấy lòng con, nịnh bợ con, không phải vì con là Văn Lê, mà đó là vì con là con trai của Văn Quốc Đống này...”
“Vâng...”
Văn Lê cúi đầu không nói một lời nghe ông giáo huấn, ở bên ngoài Văn Quốc Đống vẫn luôn là cục trưởng Văn nho nhã lịch sự, chỉ có anh biết dưới vẻ ngoài này là sự lạnh lùng không có tình cảm.
“Bỏ thuốc sớm đi.”
Văn Quốc Đống cởi mắt kính ra, lộ ra đôi mắt sắc bén: “Nghe lời mẹ con nói, có con với Tô Bối, con muốn làm gì ba không ngăn cản con.”
Tay Văn Lê cứng đờ: “Ba, chúng con còn trẻ, không muốn có con sớm như vậy.”
“Bây giờ không có con, đợi thêm hai năm nữa cơ thể con hoàn toàn suy yếu mới muốn sao?”
Văn Quốc Đống nghĩ đến Lâm Quyên không thích Tô Bối, lạnh lùng nhìn người đàn ông trước mặt: “Tốt nhất là con nên giấu những chuyện dơ bẩn của con ở bên ngoài cho cẩn thận! Đừng tưởng rằng cưới một cô gái không có thân phận không có bối cảnh, thì có thể tùy tiện nắn bóp đối phương!”
Văn Lê cúi đầu nghe giáo huấn, không dám nói một câu.
“Để Tô Bối từ chức về nhà chuẩn bị mang thai, nếu thụ thai tự nhiên có khó khăn, thì thử thụ thai nhân tạo...”
“Ba... Bối Nhi còn trẻ... Không chịu nổi những thứ thuốc đắng đó...”
“Không uống được đắng? Con cũng biết mẹ con không thích con bé, vì tốt cho con bé nên sinh con sớm một chút.”
“Là một người đàn ông của Văn gia, thất bại thành như vậy! Không chỉ làm mất mặt ba! Còn làm mất mặt cả người Văn gia!”
“Con đã biết…”
Văn Lê nghe những lời quở trách không chút lưu tình này, đôi mắt nghẹn đến mức đỏ bừng ra cửa.
Từ nhỏ tới lớn, anh nghe nhiều nhất chính là hổ phụ không khuyển tử.
Cho dù anh có ưu tú hơn nữa, có tốt hơn nữa, ở trong mắt người khác vĩnh viễn không bằng ba anh. Hơn 20 năm qua, anh không phải sống dưới bóng ma của ba, thì là sống dưới bóng ma của một đám em họ ưu tú.
Cho nên anh mới lựa chọn tốt nghiệp đại học xong liền kết hôn với Tô Bối xuất thân bình thường.
Anh ở bên ngoài chưa bao giờ dựa vào Văn gia, anh muốn chứng minh mình rời Văn gia vẫn sẽ ưu tú, nhưng mà sự nghiệp mà anh dốc sức gây dựng bị người ta tính kế kéo xuống biển, hỏng bét.
*
Sau khi Văn Lê về phòng, làm như không có chuyện gì lôi kéo Tô Bối tiếp tục trêu đùa.
“Bà xã lẳng lơ...... Còn chưa mặc quần áo? Cứ như vậy muốn ông xã trở về thao em?!”
Tô Bối bình tĩnh nhìn Văn Lê, nghĩ tới cuộc đối thoại của hai ba con trong điện thoại vừa rồi.
Trong lúc giật mình mới phát hiện, có lẽ cho tới bây giờ cô chưa từng hiểu rõ Văn Lê, tựa như Văn Lê cũng chưa từng chân chính hiểu rõ cô.
Nếu không sẽ không lừa gạt cô nhiều năm như vậy, thậm chí khi hai người họ kết hôn, đều chỉ vì cô là người phụ nữ “không thân phận không bối cảnh” trong mắt Văn Lê.
Văn Lê bị ánh mắt Tô Bối nhìn đến nỗi trong lòng chột dạ: “Bà xã, làm sao vậy? Sao lại nhìn anh như vậy?!”
Tô Bối đưa tay vuốt ve khuôn mặt trẻ trung phấn chấn của Văn Lê, ôn nhu nhỏ nhẹ hỏi: “Văn Lê... Anh có yêu em không?”
Văn Lê không chút suy nghĩ trả lời: “Đương nhiên là yêu em rồi, đồ ngốc! vợ anh đẹp như vậy, người đàn ông nào lại không yêu chứ?”
“Lưu manh... Anh chỉ yêu mặt em thôi à?”
“Đương nhiên không phải!”
Văn Lê vùi đầu vào giữa cổ của Tô Bối, cắn vành tai nhạy cảm của cô: “Còn yêu tiểu huyệt trắng múp nhiều nước của vợ dâm đãng...”
Nghe thấy thế, trong mắt Tô Bối lạnh lẽo.
Nếu lúc trước cô còn có một chút áy náy vì lợi dụng Văn Lê trèo cao, thì bây giờ…
Một tia áy náy kia không chỉ không còn sót lại chút gì, thậm chí còn càng thêm kiên định thúc đẩy bước chân cô nhanh làm theo kế hoạch.
Từ mùng một đến mùng năm.
Trên cơ bản Tô Bối ở Văn gia chưa từng gặp qua Lâm Quyên, dường như người Văn gia không cảm thấy kỳ lạ đối với chuyện này.
Lâm Quyên vẫn luôn không thấy bóng dáng, ngay cả Văn Lê cũng giống như không nhớ tới mình còn có một người mẹ.
Văn gia vẫn luôn có khách mang đồ tới cửa, đều là mấy chị em dâu của Văn gia ra mặt tiếp đãi.
Đám tiểu bối trẻ tuổi, có thể trốn được bao xa thì liền trốn.
Đám anh chị em họ không phải hẹn leo núi, thì hẹn cùng nhau chơi bóng, đánh bài vui chơi.
Chỉ có Văn Lê không nhiệt tình với những hoạt động này, cũng không tham dự chuyện của mấy anh chị em, Tô Bối thấy rõ quan hệ xa cách của Văn Lê với những người này.
“Chị dâu... Hôm nay thời tiết không tệ lắm... Cùng nhau đi ra ngoài ngắm cảnh đi!”
Cô gái tóc punk thân thiện dán sát lại, kéo cánh tay Tô Bối lắc lư: “Mấy ngày nay em vẫn luôn không tìm được người mẫu thích hợp... Chị dâu giúp em đi...”
“Hửm? Người mẫu?”
Tô Bối vẫn không tìm được cơ hội tiếp xúc với những người này, hiện giờ những lời này của cô gái xem như đưa ra lý do.
“Em học hội họa... Người mẫu đứng đắn, nếu không có nhiều thời gian, vậy chỉ hai tiếng thôi.”
Tô Bối nhìn Văn Lê vẫn đắm chìm trong trò chơi, khẽ gọi: "Ông xã...”
“Đi đi, nhớ về sớm một chút...”
Văn Lê tập trung tinh thần chơi game, đầu cũng không ngẩng lên.
Tô Bối liếc Văn Quốc Đống cầm cần câu ra cửa, ánh mắt lóe lên: “Ừm... Vậy em đi đây...”
Cô gái tóc Punk là em họ nhỏ nhất của Văn Lê, tuy rằng đặt tên là Văn Uyển, nhưng tính cách đường hoàng này không hề dính dáng tới từ ‘dịu dàng’ một chút nào.
Trước khi ra cửa, Văn Uyển cố ý lôi kéo Tô Bối thay quần áo.
Văn Uyển vẫn chọn một bộ sườn xám, chỉ có điều bộ này khác với bộ Tô Bối chọn đêm giao thừa.
Sườn xám tối hôm đó trông trầm ổn mang theo một tia diễm lệ, mà bộ sườn Văn Uyển chọn lại càng nghiêng về sự dịu dàng của cô gái Giang Nam.
Tô Bối nhìn mình trong gương, dưới sự trang điểm của Văn Uyển, là kiểu nhẹ nhàng, trên gương mặt lộ ra chút phong tình không thể nói rõ.
“Chị dâu... Ánh mắt dịu dàng một chút...”
Văn Uyển búi tóc thay Tô Bối, nhìn người con gái trong gương, mở miệng nói: “Tuy chị dâu có đẹp thì đẹp thật đấy, chỉ là đẹp quá có tính công kích... Đám đàn ông vẫn luôn thích người phụ nữ ôn nhu như nước...”
“Nhưng dường như bọn họ không biết người phụ nữ quá dịu dàng... Có thể dìm chết bọn họ ở trong nước... Chị dâu chị nói xem có phải không?”
Nghe thấy thế, Tô Bối nhìn thiếu nữ trang điểm mắt khói ở trong gương, lại nhìn khuôn mặt như tranh vẽ của mình dưới tay cô gái, ánh mắt nhu hòa vài phần, trong nụ cười nhợt nhạt quả thật lộ ra một sự dịu dàng cưng chiều người khác.
“Ừm…”
Văn Uyển buộc tóc xong, dựa vào vai Tô Bối mỉm cười: “Sườn xám tôn lên mỹ nhân... Đập chứa nước phía sau núi có một rừng mai... Mùa đông đúng lúc hoa nở... Tới bên đó đi?”
Đôi mắt Tô Bối giật giật: “Được...”
*
Trong dịp tết âm lịch, thời tiết rét lạnh, đúng là mùa hoa mai nở rộ.
Văn Uyển một chiếc áo choàng màu trắng cho Tô Bối, cũng không quá lạnh.
Khi hai người đến sau núi.
Chỉ thấy hai bóng lưng thẳng tắp ngồi ở bên cạnh đập chứa nước, thỉnh thoảng trò chuyện hai câu.
Nhưng Tô Bối cách hai người đó khá xa, không nghe rõ người bên kia nói gì.
Văn Uyển nhìn ánh mắt Tô Bối, vẻ mặt vui sướng: “Đúng vậy đúng vậy... Chị dâu... Chính là loại ánh mắt này... Rất dịu dàng... Lại dịu dàng thêm chút nữa, thể hiện nhu tình một chút...”
Biểu tình trên mặt Tô Bối cứng đờ, lặng lẽ dời mắt khỏi người của Văn Quốc Đống, nhìn về phía hoa mai ở bên cạnh.
Ánh mặt trời mùa đông lạnh lẽo chiếu qua những đám mây rơi xuống trên người.
Trên cây mai phủ một lớp tuyết mỏng, từng đóa mai vàng trên ngọn cây nở rộ trong rét lạnh một mình, cho dù không có người đến thưởng thức.
Hương thơm thoang thoảng bay trong không khí khiến Tô Bối nhớ đến một bài thơ.
Vạn thụ hàn vô sắc, nam chi độc hữu hoa.
Hương văn lưu thủy xử, ảnh lạc dã nhân gia.*
*( Bài thơ cổ của tác giả Đạo Nguyên thời nhà Minh. Dịch sơ:
Hàng ngàn cây lạnh lẽo, không màu, chỉ có cành phương nam là có hoa.
Nơi hương thơm bay tới, bóng hoa đổ xuống nhà nông trang.) Baidu
Bài thơ này bây giờ rất thích hợp, đặc biệt là đối với cô .
Một mình lang thang bên ngoài, không có bề ngoài thì thế nào, còn không phải chỉ có thể ‘Ảnh lạc dã nhân gia’*.
*Ý nữ chính là chỉ có thể sống thuận theo người khác ở nơi xa xứ.
Văn Uyển vừa loay hoay với dụng cụ vẽ tranh, vừa nhìn Tô Bối, thấy người đang nhìn chằm chằm hoa mai xuất thần, liền mở miệng hỏi: “Chị dâu cũng thích hoa mai?”
Tô Bối ngoái đầu khó hiểu nhìn về phía Văn Uyển: “Cũng?”
“Những cây mai mà chị dâu nhìn thấy bây giờ đều do bác em trồng, từng cây một...Phải hơn mười năm chăm sóc mới có được quy mô như ngày nay...”
Nghe vậy, Tô Bối không khỏi đưa ánh mắt nhìn về phía bóng lưng bên kia.
Hoa mai cao ngạo và thanh lãnh...
Cô cho rằng tính tình Văn Quốc Đống thích những cây trúc yên tĩnh, xem ra sự hiểu biết của cô đối với Văn Quốc Đống vẫn còn quá nông cạn.
Dưới vẻ ngoài nho nhã của Văn Quốc Đống, cất giấu một trái tim sâu không thấy đáy…
Lông mày Tô Bối hạ xuống, khóe môi nhếch lên một nụ cười khẽ.
“Chị dâu...”
Nghe tiếng, Tô Bối khẽ cười ngoái đầu nhìn lại: “Hả?”
Trong biển hoa, giai nhân ngoái đầu nhìn lại cười bách mị sinh, lục cung phấn đại thất sắc*.
*( Hồi mâu nhất tiếu bách mị sinh,
Lục cung phấn đại vô nhan sắc.
_ Trường hận ca - Bạch Cư Dị _
Nàng liếc mắt lại , nở một nụ cười , trăm vẻ đẹp phát sinh .
Khiến cho các phi tần trong sáu cung đều như không có nhan sắc.)
Cảnh này rơi vào trong mắt Văn Uyển, trên mặt tràn đầy hứng thú: “Chị dâu... Nếu chị không kết hôn với anh trai em, không chừng em sẽ theo đuổi chị...”
Chẳng bao lâu, động tĩnh của hai người bên rừng đã khiến cho người đàn ông câu cá bên đập chứa nước chú ý.
Người đàn ông ngồi bên cạnh Văn Quốc Đống nhìn Văn Uyển đang chăm chú vẽ tranh, cuối cùng ánh mắt cũng dừng ở trên người Tô Bối thướt tha duyên dáng trong biển hoa.
Sau khi quan sát một lúc lâu, trên mặt người đàn ông lộ rõ vẻ lỗ mãng: “Anh cả... Tiểu Uyển đã tìm thấy nữ sinh đại học này ở đâu vậy? Nhìn thì có vẻ mảnh mai… Nhưng xem cơ thể trước lồi sau vểnh kìa…”
Người đàn ông còn chưa nói xong, đã thấy Văn Quốc Đống bên cạnh trầm mặt xuống.
“Anh.... cái này.... cái kia.... nên.... không phải là.... chị dâu nhỏ chứ....”
Người đàn ông thấy vẻ mặt Văn Quốc Đống không tốt, nhất thời nói lắp bắp.
Văn Quốc Đống nghe tiếng “chị dâu nhỏ” này, nghĩ đến hôm tế tổ đêm giao thừa, sắc mặt càng ngày càng khó coi.
Mà Tô Bối ở đầu kia hoàn toàn không biết gì cả, cô chỉ cảm thấy hai người bên cạnh đập chứa nước hình như đang để mắt tới mình.
Tô Bối vẫn duy trì bộ dáng quyến rũ mà Văn Uyển muốn, Văn Quốc Đống liếc mắt nhìn rừng mai bên kia.
Người đàn ông bên cạnh không được tự nhiên ho hai tiếng.
“Ha ha.... Ánh mắt anh cả rất tốt.... Chị dâu nhỏ....”
Văn Quốc Đống lạnh lùng quét mắt nhìn gã ta, sắc mặt khó coi quay sang rừng mai hô một tiếng: “Tô Bối....”
Nghe thấy tiếng gọi, Tô Bối thu lại vẻ quyến rũ trên mặt, lắng nghe giọng điệu tức giận ẩn giấu của người đàn ông, khó hiểu nhìn về phía đó.
“Lại đây.”
Sau khi Văn Uyển gật đầu, Tô Bối chậm rãi đi tới đập chứa nước.
“Ba.... Làm sao vậy?!”
Văn Quốc Đống liếc nhìn hai chân trắng nõn mảnh khảnh lộ ra khi Tô Bối đang đi, trầm giọng nói: “Trở về...”
Bức tranh trên tay Văn Uyển còn thiếu chút nữa mới hoàn thành, nghe thấy tiếng nói bèn cao giọng hô lên với Văn Quốc Đống: “Không được! Chị dâu là người mẫu cháu mời tới.... Bài tập của cháu còn chưa vẽ xong đâu?!”
Tô Bối cắn môi khó xử nhìn Văn Quốc Đống, dịu dàng gọi: “Ba...”
Giọng nói dịu dàng mềm mại kêu một tiếng “Ba”, lại cộng thêm dáng vẻ quyến rũ kia.
Thấy vậy, người đàn ông bên cạnh Văn Quốc Đống bất giác ho khan.
Văn Quốc Đống đã sớm nhìn quen thủ đoạn ong bướm bay lượn bên người nhiều năm như vậy, nên đã có phần miễn nhiễm với những thủ đoạn dụ dỗ vô tình hay cố ý của phụ nữ.
Nghe một tiếng “Ba” lặp đi lặp lại của Tô Bối, tuy rằng không nghĩ sâu xa, nhưng vẫn không nhịn được nhíu mày.
Trong lòng dù có bao nhiêu lời răn dạy, cuối cùng khi đến bên miệng chỉ còn lại một câu: “Thời tiết lạnh, về sớm một chút.”
“Văn Uyển đã dán cho con miếng giữ nhiệt.... Không lạnh....”
Tô Bối nói xong, làm bộ vén một góc sườn xám lên, lộ ra một đôi chân trắng nõn mảnh khảnh.