Người đàn ông bên cạnh Văn Quốc Đống thấy thế, vội vàng nhìn sang bên kia.
“…”
Văn Quốc Đống không nhìn chân Tô Bối, mà nặng nề nhìn khuôn mặt ngây thơ vô tội của cô gái: “Được rồi, về sớm một chút.”
Tô Bối buông váy, nắm chặt áo choàng, dịu dàng đáp: “Được...”
Sau khi Tô Bối đi, người đàn ông kia mới quay đầu lại: “Anh cả... Cô ấy là...”
Văn Quốc Đống nhìn chằm chằm bóng lưng Tô Bối rời đi, đáy mắt tối tăm không thấy rõ: “Vợ của Văn Lê...”
“Khụ khụ khụ...”
Người đàn ông thiếu chút nữa bị nước miếng của mình sặc: “Này... hiểu lầm rồi, hiểu lầm rồi...”
Văn Quốc Đống lấy lại tinh thần, bình tĩnh nhìn mặt nước không có một tia gợn sóng trước mặt: “Chị dâu cậu vẫn không thích cô ấy... Hai năm nay vẫn không mang cô ấy đi ra ngoài...”
“Sao lại như vậy? Cháu dâu nhìn trông tốt lắm mà...”
Văn Quốc Đống tháo kính mắt, nhéo mi tâm: “Từ xưa đến nay có mấy người mẹ chồng nàng dâu có quan hệ tốt ở chung hòa thuận đâu chứ?”
Hơn nữa, sau khi Tô Bối chủ trì lễ cúng tổ tiên vào đêm giao thừa, liền nhất định kiếp này cô và Lâm Quyên không thể giống như người một nhà.
Hắn bảo Văn Lê và Tô Bối mau chóng có con, một mặt là vì Văn Lê, mặt khác để cô có thể đánh cược vào miệng Lâm Quyên.
A
Vì vậy, nếu một ngày nào đó, Lâm Quyên nghe được điều gì đó từ các trưởng lão trong gia tộc, bà sẽ không quá thù địch với Tô Bối vì lợi ích cháu trai của bà.
“Ha ha…Vậy hả…” Người đàn ông dường như nhớ tới cái gì gật gật đầu, nói: “Năm đó chị dâu chẳng phải cũng là... Than ôi... Anh nói xem phụ nữ tội gì làm khó phụ nữ chứ...”
Văn Quốc Đống nhìn mặt nước không nói tiếp, một lát sau, dây câu hơi giật giật, hắn lập tức giơ chiếc cần câu kiểu cũ lên.
Một con cá mập mạp bị quăng lên ven bờ, cá trong hồ hoàn toàn là cá tự nhiên, trông vừa béo vừa khỏe.
Người đàn ông nhìn thấy con cá lớn này, trên mặt nở nụ cười: “Anh cả, đây là một dấu hiệu tốt!”
Văn Quốc Đống thong thả gỡ con cá lớn đang vùng vẫy ra khỏi lưỡi câu và nhìn vào lớp vảy bị thiếu ở mang.
Sau đó lại tiện tay ném con cá béo trở lại đập chứa nước.
Thấy vậy, người đàn ông sững sờ một lúc lâu mới phản ứng lại.
“Anh cả... đây là ý gì...”
Văn Quốc Đống lại gài thức ăn cho cá lên móc câu: “Câu cá... Tốn thời gian, hưởng thụ quá trình, kết quả là thứ không quan trọng nhất...”
“…”
Người nọ nghe xong lời này mới bừng tỉnh đại ngộ: “Vẫn là anh cả cao tay!”
“Nhà họ Văn hôm nay giống như nước ở đây... Cậu có biết có bao nhiêu con cá trong đó không? Và có bao nhiêu con cá béo như con vừa rồi?”
Lâm thị nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ.
Sau khi hắn xuất ngũ trở về đã đi tới vị trí này hôm nay, ở trong mắt người khác có lẽ là đi lên.
Chỉ có gia đình hắn mới biết rằng hắn đã thăng trầm như thế nào, sự khác biệt từ hệ thống công an đến hệ thống tư pháp, ý nghĩa sâu xa chỉ có chính hắn mới hiểu.
Người đàn ông nghe hiểu ám chỉ trong lời nói của Văn Quốc Đống: “Cây to đón gió, lựa chọn rút lui trong dòng nước xiết cũng không phải chuyện xấu...”
Văn Quốc Đống vẫn nhìn mặt hồ như trước, thần thái trên mặt nhìn không ra hỉ nộ: “Người một khi rảnh rỗi, tự nhiên sẽ có thời gian đi câu cá...”
“Ha ha...” Người đàn ông cười vài tiếng, nhìn cần câu kiểu cũ của Văn Quốc Đống, cẩn thận đề nghị: “Hay là em đổi cần câu cho anh?”
“Không cần...”
Văn Quốc Đống đoan chính ngồi ở trên ghế, trầm giọng nói: “Câu cá... Dựa vào bản lĩnh, mà không phải công cụ...”
“…”
Ánh mắt của Tô Bối từ đầu đến cuối đều tập trung vào Văn Quốc Đống, tất nhiên cũng thu hết hành động câu cá rồi thả đi của người đàn ông này vào đáy mắt.
Thấy vậy, Tô Bối thở dài trong lòng, dường như con đường cô chọn ngay từ đầu đã rất khó khăn.
Nhưng cô thích khiêu chiến những thứ có độ khó cao, người đàn ông dễ dàng tới tay, nào còn có lạc thú gì đáng nói.
Văn Quốc Đống...
Mặc dù trên đùi Tô Bối có dán miếng giữ nhiệt, nhưng dù sao cô cũng đang ở ngoài trời.
Khi Văn Uyển vẽ xong, hai chân Tô Bối cũng cứng đờ.
“Chị dâu lạnh à?”
Trong lúc lơ đãng Tô Bối vô tình liếc qua chiếc áo khoác đặt bên cạnh Văn Quốc Đống cách đó không xa, nhẹ nhàng gật đầu.
Người đàn ông ngồi bên cạnh Văn Quốc Đống lúc trước không biết đã đi từ lúc nào, chỉ còn lại một mình Quốc Đống.
Văn Uyển thấy vậy, lông mày nhỏ nhíu lại, lớn tiếng hét về phíaVăn Quốc Đống: “Bác ơi... Chị dâu của cháu lạnh...”
Văn Quốc Đống nhìn chằm chằm mặt nước, cũng không nhìn hai người một cái: “Tự mình tới lấy...”
“A.” Văn Uyển cười híp mắt nháy mắt với Tô Bối: “Chị dâu, thất thần làm gì, qua đó đi...”
Dưới ánh mắt chăm chú của Văn Uyển, vẻ mặt Tô Bối cứng đờ một giây, lúc này mới nhấc chân đi tới bên cạnh Văn Quốc Đống.
Cũng không biết có phải vì cô có tật giật mình hay không, cô luôn cảm thấy trong lời nói cử chỉ của Văn Uyển, luôn lộ ra một loại cảm giác hiểu rõ tất cả tính toán của cô.
Nhưng rõ ràng đối phương cũng chỉ mới mười bảy tuổi, nghe nói còn mấy tháng nữa mới tròn mười tám.
Tô Bối kéo hai chân cứng ngắc từng bước từng bước đến bên cạnh Văn Quốc Đống, cúi đầu gọi: “Ba...”
Văn Quốc Đống không nhìn Tô Bối: “Tự cầm lấy...”
Tô Bối nhìn áo khoác bên cạnh Văn Quốc Đống, khuôn mặt đỏ bừng.
“Ba... Chân con lạnh cóng đến tê dại rồi... Không thể uốn cong được nữa...”
Địa hình ở rìa đập chứa nước trống trải, thỉnh thoảng có gió thổi qua, còn lạnh hơn so với rừng mai.
Tô Bối co rúm người lại, run rẩy trong gió lạnh, dáng vẻ đáng thương đó rơi vào trong mắt bất kỳ người đàn ông nào, cho dù trái tim họ có lạnh lẽo và cứng rắn đến đâu cũng sẽ mềm đi vài phần.
Nhưng hết lần này tới lần khác, cô lại gặp phải cán bộ kỳ cựu cương trực bảo thủ Văn Quốc Đống.
Văn Quốc Đống liếc mắt nhìn Tô Bối một cái, nhặt quần áo trên mặt đất lên, đưa cho người ta.
Tô Bối đang muốn đưa tay nhận lấy quần áo, thì chiếc cần câu của Văn Quốc Đống bỗng giật giật, người đàn ông nhét quần áo vào trong lòng Tô Bối, đưa tay kéo cần câu.
Văn Uyển lưng đeo dụng cụ vẽ chen tới bên cạnh hai người: “A! Bác cả, có cá lớn à?! Tối nay chúng ta có thể uống canh cá không?”
Tô Bối lảo đảo cầm quần áo, còn chưa đứng vững đã bị Văn Uyển chen chúc từ phía sau.
Trọng tâm cả người bất ổn trực tiếp ngã xuống cạnh đập chứa nước.
“A...”
Tô Bối sợ hãi kêu lên một tiếng, muốn đưa tay về phía Văn Uyển, nhưng cô gái dường như đã đoán trước được điều đó và gần như không dấu vết né tránh tay Tô Bối.
“Ba...”
Khi Văn Quốc Đống rút cần câu lại để kéo Tô Bối, ngay khi hắn đưa tay ra, người Tô Bối đã ngã xuống nước.
“Ba... cứu... cứu...”
Cô còn chưa hét xong, nước hồ lạnh như băng trong nháy mắt đã dâng lên đến đầu cô, Tô Bối ở trong nước chỉ kịp giãy dụa hai cái, nước lạnh đã hoàn toàn đóng băng cơ thể cô, người cũng giãy dụa không được, lập tức chìm sâu xuống nước.
Trong khoảnh khắc cô cảm thấy nghẹt thở, một cánh tay rắn chắc ôm lấy eo cô, nâng cô lên mặt nước.
“A...”
Tô Bối giơ bàn tay lạnh cóng lên, ômm chặt lấy cổ người tới, hàm răng lạnh đến run rẩy: “Ba... Lạnh...”
Văn Quốc Đống vốn định bế Tô Bối lên để Văn Uyển kéo lên, kết quả bây giờ Tô Bối lại gắt gao ôm hắn không chịu buông tay.
“Tô Bối... Buông tay ra... Nếu không ba không thể mang con lên được...”
Bờ nước vẫn còn hơi cách xa vị trí của hai người, Văn Uyển ở trên bờ chỉ vào một chỗ trũng khác.
“Bác cả, bên kia...”
Văn Quốc Đống hung hăng trừng mắt nhìn Văn Uyển, một tay ôm Tô Bối, một tay bơi qua bên kia.
“Ba... Ba...”
Miệng Tô Bối không ngừng kêu Văn Quốc Đống, bầu ngực đầy đặn dán sát vào Văn Quốc Đống.
Văn Quốc Đống vất vả bơi vào bờ, kéo Tô Bối lên bờ, nhưng tay Tô Bối vẫn không chịu buông ra, bộ ngực sữa căng tròn kia lại càng thêm cố ý hay vô ý đánh vào mặt hắn.
“Tô Bối!”
Tô Bối nghe giọng người đàn ông tức giận, hàm răng run rẩy: “Ô... ba... con... lạnh quá...”
Vừa nói, vừa chui vào lòng Văn Quốc Đống.
Văn Uyển mang khuôn mặt vô tội, cầm áo khoác chạy tới: “Chị dâu, cởi quần áo ra thay đi... Nếu không sẽ bị cảm lạnh.”
Văn Quốc Đống lạnh lùng nói: “Văn Uyển! Cô ấy là chị dâu cháu!”
Văn Uyển vô tội nhún vai: “Bác cả, cháu cũng là vì tốt cho chị dâu... Quần áo ướt không thay ra, chị ấy sẽ bị cảm...”
“Hôm nay bị cảm, cũng sẽ không khỏi liền được...”
Văn Quốc Đống lấy điện thoại di động ra muốn gọi điện thoại cho Văn Lê, lúc này mới kịp nhận ra vừa rồi chỉ lo cứu Tô Bối, quần áo cũng chưa kịp cởi.
“Gọi điện thoại cho anh trai cháu! Bảo nó đưa quần áo tới...”
Văn Uyển liếc nhìn người phụ nữ đang run rẩy chui thẳng vào lòng Văn Quốc Đống: “Bác... Bác có phải choáng váng rồi không, anh họ tới đây thay quần áo với bọn cháu trở về có gì khác nhau?”
“…”
Văn Quốc Đống cúi đầu nhìn Tô Bối đang không ngừng cọ loạn trong lòng mình, thấp giọng trách mắng: “Đừng lộn xộn...”
“Ba... con... con thật sự... lạnh quá...”
Tô Bối bị oan đến mức suýt khóc, không phải cô cố ý chui vào lòng Văn Quốc Đống, mà là thật sự quá lạnh.
Mà nhiệt độ cơ thể trên người Văn Quốc Đống cao hơn nhiều so với cô, dưới cái lạnh cực độ, tiếp cận nguồn nhiệt là phản ứng bản năng nhất của cơ thể.
Đặc biệt là hai chân của cô bây giờ vẫn còn trần trụi ở bên ngoài, không thể không quấn hai chân lên người Văn Quốc Đống.
“Tô Bối!”
Văn Quốc Đống cảm nhận được sự dây dưa của Tô Bối, thân thể vốn cứng ngắc của hắn đột nhiên cảm thấy tức giận.
“Ba...”
Trong mắt Tô Bối ủy khuất, lúc này khuôn mặt nhỏ nhắn quyến rũ động lòng người không có một tia máu.
Văn Quốc Đống lạnh lùng quét mắt nhìn Văn Uyển: “Còn không mau tới hỗ trợ.”
“Ồ...”
Văn Uyển đi tới trước mặt hai người, tự mình cởi cúc áo trên sườn xám của Tô Bối.
Tô Bối vẫn hơi kháng cự với Văn Uyển, Văn Quốc Đống thấy có người cởi quần áo của Tô Bối trước mặt mình, sắc mặt tối sầm lại trong nháy mắt: “Văn Uyển! Đừng làm bậy!”
“Chị dâu bây giờ như vậy, nếu trì hoãn thêm nữa, sẽ không đơn giản là cảm lạnh và sốt nữa...”
Văn Uyển bị Văn Quốc Đống quát lớn, cũng không chột dạ: “Cháu cũng là vì tốt cho chị dâu, nhiệt độ trên núi rất thấp, cho dù có mặc quần áo khô đi ra ngoài cũng sẽ bị ướt quần áo, trên đường lại có gió lạnh thổi, vậy không phải vẫn bị cảm sao...”
“Bác cả, bác da dày thịt dày không có việc gì, chị dâu của cháu rất mảnh mai!”
Nghe thấy thế, Văn Quốc Đống trầm mặt quay đầu đi: “Mau đổi cho cô ấy.”
Văn Uyển nhếch môi, tiến lên nhìn Tô Bối đầy thâm ý: “Chị dâu... ở đây vừa vặn ngược gió, có em và bác cả cản gió lại, mau cởi quần áo ra đi...”
Tô Bối nhìn Văn Uyển, sau khi nhận được ám chỉ trong mắt cô gái, cuối cùng cô cũng hiểu.
Ảo giác mà cô nghĩ trước đây hóa ra không phải là ảo giác.
Văn Uyển thật sự nhìn ra...
Nghĩ đến đây, thân thể Tô Bối lúc này không chỉ lạnh lẽo, mà trong lòng còn cảm thấy rét run không ngừng...
Văn Uyển cũng có thể nhìn ra tâm tư của cô, vậy Văn Quốc Đống thì sao? Hai tay Tô Bối run rẩy cởi cúc áo, nhưng hai tay đông cứng làm sao cũng không cởi ra được.
Văn Uyển thấy thế, lên tiếng nhắc nhở: “Bác cả, bác làm ấm tay chị dâu đi...”
Văn Quốc Đống nhíu mày liếc Văn Uyển, sau đó ngửa người về phía sau.
“Chị dâu lại không cho cháu chạm vào cô ấy...”
Tô Bối nghiến răng run rẩy: “Tự chị có thể làm được.”
Nghe vậy, Văn Quốc Đống giơ tay xoa xoa cánh tay lạnh lẽo của Tô Bối, xúc cảm da thịt mịn màng dưới lòng bàn tay khiến lông mày Văn Quốc Đống hung hăng nhăn thành một chữ xuyên.
“Bảo anh cháu cầm quần áo qua bên này...”
Miệng người xói mòn vàng*, cả người con dâu ướt đẫm mặc quần áo của ba chồng thì còn ra thể thống gì.
* Chúng khẩu thước kim(众口铄金): Đông miệng người làm chảy được kim khí. Tỉ dụ ảnh hưởng của dư luận rất lớn.
Cho dù có Văn Uyển ở bên cạnh, hắn cũng không thể ngăn cản được sự sắp xếp của người có tâm.
Tô Bối thấy vẻ mặt của Văn Quốc Đống không có gì khác thường, ý nghĩa trong lời nói cũng không suy nghĩ sâu xa, trong lòng hơi bình tĩnh lại.
“Ba... Cánh tay được rồi...”
Văn Quốc Đống nghe thấy âm thanh này đang định rút tay lại thì nghe thấy cô nhỏ giọng nói: “Nhưng cái chân lạnh tê cứng...”
Tô Bối giơ tay cởi cúc áo, mắt hạnh rưng rưng, hai mắt đẫm lệ nhìn Văn Quốc Đống, giọng mũi kéo dài: “Thật sự rất đau...”
Cập nhật bổ sung! Có nguyên nhân mà Văn Uyển hỗ trợ.