“Nhịn một chút...”
Văn Quốc Đống đương nhiên biết Tô Bối nói thật, nhưng cho dù có là thật thì hắn cũng không có khả năng xoa chân cho cô.
Nói xong, Văn Quốc Đống quay lưng lại.
“Ồ...”
Tô Bối tủi thân lên tiếng, lúc cởi quần áo động tác luôn lơ đãng chạm vào tấm lưng cứng đờ của Văn Quốc Đống.
Văn Quốc Đống cảm nhận được chuyển động của người phía sau, mày nhíu chặt vẫn không buông lỏng.
“Ba, con khỏe rồi.”
Tô Bối biết đạo lý phàm cái gì quá cũng không tốt, quy củ thay quần áo, không còn làm yêu nữa.
“Ừm...”
Văn Quốc Đống bất động thanh sắc nhìn kỹ Tô Bối.
Một lát sau, hắn quay lại điểm câu cá ban đầu để thu dọn dụng cụ câu cá..
Văn Uyển quay lại sau khi gọi điện thoại và nhìn Tô Bối với ánh mắt ngưỡng mộ: “Chị dâu rất thông minh... Biết đủ thì dừng lại...”
Con ngươi Tô Bối lóe lên: “Chị không biết em đang nói cái gì...”
Văn Uyển lơ đễnh cười cười, nhấc chân bước đi.
Trong nháy mắt lúc đi ngang qua Tô Bối, cô gái thấp giọng nói: “Không cần khẩn trương như vậy, chúng ta là cùng loại người...”
Thanh âm của Văn Uyển rất thấp, thấp đến mức Tô Bối cũng cảm thấy bản thân vừa rồi có phải xuất hiện ảo giác hay không.
Trên đường trở về, biểu hiện của Văn Uyển cũng rất bình thường, không bao giờ nói những lời suy đoán và mơ hồ như vậy với cô nữa.
*
Lúc ăn cơm tối, Tô Bối không thấy Văn Uyển ở trong nhà.
Mẹ của Văn Uyển thấy Tô Bối nhìn chung quanh, lên tiếng nói: “Cha cháu vừa trở về thì để cho Tiểu Uyển đi từ đường quỳ.”
“Hả?!”
Buổi chiều sau khi về đến nhà Tô Bối liền trở về phòng vẫn chưa đi ra, cô còn tưởng rằng chuyện hôm nay Văn Quốc Đống sẽ thay Văn Uyển che giấu đi.
Dù sao ở trong mắt hắn, người họ Văn, mới là người một nhà.
“Không dạy dỗ tốt con bé, là lỗi của tôi...”
“Chậc... Xem ra em năm chúng ta còn biết nhận sai? Thật đúng là hiếm thấy...”
Chỉ nhìn thấy một người phụ nữ xa lạ mà Tô Bối chưa từng gặp trước đây, đang ngồi ở phía bên phải của dì hai Văn Lê trên bàn ăn đột nhiên lên tiếng.
Nghe vậy, trên mặt mẹ Văn Uyển không có chút ngượng ngùng nào, thản nhiên đáp lại: “Sai thì chính là sai thôi, chịu nhận sai ít nhất còn tốt hơn một số người không biết xấu hổ trèo lên giường cướp hôn nhân của người khác rồi không chịu thừa nhận...”
Nói xong, người phụ nữ còn đem câu chuyện kéo đến trên người Tô Bối: “Cháu dâu cháu nói có phải hay không?”
“Liễu Nhứ!” Người phụ nữ đập mạnh bộ đồ ăn xuống bàn và hét lên nói: “Đừng vô liêm sỉ như vậy!”
Người phụ nữ nghe vậy thì bình tĩnh cầm ly rượu lên uống một ngụm, thì thầm với Tô Bối: “Đừng học cách cư xử thô tục trên bàn ăn kiểu này.”
Nói xong, đứng dậy rời đi.
Để lại người phụ nữ xa lạ kia bị mất mặt ở trước một đám tiểu bối không nói, còn bị người ta làm tức gần chết.
Tô Bối cúi đầu ăn cơm của mình, mắt điếc tai ngơ trước ân oán tình thù bất hòa giữa người Văn gia.
*
Ban đêm, Tô Bối bị sốt.
Trong cơn choáng váng, cô đang nằm mơ, trong mơ là cảnh tượng Văn Uyển đẩy cô xuống nước.
Chỉ có điều lần này, Văn Quốc Đống không lạnh mặt quát lớn cô như ban ngày, bàn tay to lớn của người đàn ông trong hồ nước đặt ở trên lưng cô, đầu ngón tay một đường sờ lên trên chạm tới cổ cô, một tay mở nút áo, thả bộ ngực mềm mại ngạo nghễ kia ra, cầm trong tay không ngừng xoa bóp.
“Ưm...”
Tô Bối nhẹ nhàng rên rỉ ra tiếng trên bờ vai rộng rãi của Văn Quốc Đống, bỗng nhiên cô cảm thấy ngực mình bị đè xuống, chợt giật mình tỉnh giấc.
Cánh tay Văn Lê đặt lên ngực Tô Bối, đùi gác lên bụng Tô Bối.
“Ông xã...” Tô Bối đẩy đẩy Văn Lê đang ngủ: “Ông xã... Em bị sốt... Anh giúp em tìm chút thuốc được không...”
“Ông xã?”
Kêu cả buổi trời, Văn Lê mới bĩu môi: “Phát sốt? Cứ bình tĩnh ra mồ hôi là tốt rồi... Không cần uống thuốc...”
Nói xong, anh lại đắp chiếc chăn bông bị Tô Bối đá ra vì nóng bức lên người cô.
Tô Bối nhìn Văn Lê như vậy, trong lòng đột nhiên không hề dao động, thậm chí ngay cả cảm xúc thất vọng cũng không có.
“Tránh ra, em tự đi tìm.”
Nghe thấy vậy, quả nhiên Văn Lê buông lỏng cánh tay đang đè lên người Tô Bối xuống.
Tô Bối thở dài, lê thân thể nặng nề xuống giường.
Rõ ràng là không thể tìm thấy thuốc trong một ngôi nhà cổ lớn như vậy, vì vậy Tô Bối đầu nặng chân nhẹ một đường tìm xuống phòng bếp.
Ở trong bếp mò mẫm nấu một nồi canh gừng.
Còn chưa đợi được nước sôi, Tô Bối đã mơ màng ngủ thiếp đi.
“Ưm... Dượng... Đừng sờ nữa, nhũ hoa cũng cứng rồi... Dượng mau liếm nó đi...”
Đầu óc hỗn loạn của Tô Bối trong nháy mắt bị giọng nữ vừa quen thuộc vừa ngọt ngào này đánh thức.
“Nha đầu chết tiệt, con không có việc gì lại đi trêu chọc người phụ nữ của Văn Lê làm gì?”
Lúc Tô Bối còn đang thất thần, giọng nói đầy ham muốn của một người đàn ông truyền đến.
“Ưm hừ... Người quản con... Dượng... Đầu ngực con ngứa quá...”
Giọng nói bất mãn của cô gái khiến Tô Bối nổi da gà.
“Đồ dâm dãng này! Con cho rằng ông đây nguyện ý quản con!?”
Người đàn ông lợi dụng màn đêm bao trùm, cởi quần, thả ra một vật to lớn rồi dán vào trên đùi của cô gái nhỏ: “Đã nói hôm nay đi hẹn hò với ông đây, kết quả chạy không thấy bóng dáng! Làm hại ông đây bị gió lạnh thổi nguyên ngày không nói, mới vừa về thì lại nghe nói con bị phạt đi từ đường quỳ, dượng chạy tới chỗ bác cả của con để xin thì lại bị khiển trách một trận. Cho nên con nói xem… Phải đền bù cho ông đây như thế nào!?”
Hai chân Văn Uyển kẹp chặt ở trên lưng người đàn ông, dưới thân là côn thịt nóng bỏng của ông ta, đôi tay nhỏ nhắn vòng qua cổ người đàn ông, ưỡn ngực nhét cặp bánh bao non mềm vào miệng người kia.
“Bồi thường dượng liếm ngực Uyển Uyển, hung hăng đâm vào tiểu huyệt Uyển Uyển được không... Uyển Uyển thích dượng nhất...”
Diệp Liệt Thanh nghe cô gái trong lòng nói, bàn tay to thô ráp hung hăng bóp một cái ở trên mông cô gái: “Không nói thật với ông đây, hôm nay ông sẽ không làm...”
Nghe thấy vậy, Văn Uyển ôm cổ người đàn ông, cúi đầu trực tiếp hôn lên môi ông ta, đầu lưỡi thơm ngọt ở trong miệng người kia không kiêng nể gì quấn lấy đầu lưỡi to dây dưa không ngớt.
“Ưm... Thật là nóng quá đi... Nóng đến nỗi tiểu huyệt Uyển Uyển đều ướt...”
Nói xong, còn dùng đôi gò bồng đảo không ngừng cọ vào ngực Diệp Liệt Thanh.
“Con điếm nhỏ này! Chưa trưởng thành đã lẳng lơ như vậy! Chờ con trưởng thành thì ông đây không thỏa mãn được con?!”
Người đàn ông ngoài miệng thì nói như vậy, nhưng côn thịt dưới thân cũng dán sát rạt ở trên hoa huyệt ướt đẫm nước của cô gái nhỏ.
Văn Uyển cắn môi người đàn ông: “Chờ dượng không cử động được nữa, Uyển Uyển sẽ tự mình cưỡi lên người dượng!”’
“Đệt!” Diệp Liệt Thanh khẽ mắng một tiếng, cầm côn thịt hung hăng đâm mạnh vào trong huyệt hoa non nớt của cô gái.
“A... Côn thịt của dượng đã lâu không tới thao Uyển Uyển cũng to rồi...”
Diệp Liệt Thanh chống người lên tường, ra sức đùa cợt: “Đồ lẳng lơ này, nói nhỏ một chút, sợ người khác không nghe thấy con bị dượng thao?”
“Ưm~nghe thấy thì nghe thấy thôi... Người ta cứ thích bị dượng thao... A... Còn thích dượng bắn vào... A...”
Tô Bối ẩn mình trong bóng tối bị ép nghe xuân cung sống động của hai người, trong lúc nhất thời đột nhiên hiểu được lời Văn Uyển nói bên cạnh đập chứa nước.
‘Chúng ta là người chung đường.’
Văn Uyển và dượng của em ấy....
Mặc dù mấy ngày nay cô đã lĩnh hội mối quan hệ rắc rối phức tạp của Văn gia, nhưng cũng chưa từng nghĩ tới trong nhà họ Văn vậy mà đã loạn đến loại tình trạng này.
Trong phòng ăn bên ngoài bếp, một thiếu nữ còn mấy tháng nữa mới trưởng thành đang làm tình với một người đàn ông trạc tuổi cha của cô gái.
Người kia còn là chồng của cô cô gái... Dượng trên danh nghĩa của cô gái.
Trong bóng tối, tiếng rên rỉ đè nén của cô gái liên tục tràn vào lỗ tai Tô Bối.
“A dượng ơi, nhẹ thôi, mạnh quá.”
“Ư~dượng hút đầu ngực thật tê~ôi~đau~”
“A... a... a... dượng... đừng bú nữa... một lúc nữa sữa cũng bị hút ra rồi...”
Tiếng rên rỉ ngọt ngào của cô gái không chỉ kích thích Diệp Liệt Thanh càng thao càng ác.
Ngay cả Tô Bối trong phòng bếp nghe được, cơ thể vốn đã nóng bỏng của cô cũng không khỏi nóng thêm vài phần.
Tô Bối có thể cảm nhận rõ ràng một luồng nhiệt từ dưới cơ thể mình tuôn ra, thân thể như mềm nhũn ra của cô chống lên bệ nấu ăn để khỏi bị ngã xuống.
Thanh âm bên ngoài kéo dài bao lâu, thân thể Tô Bối liền mềm nhũn bấy lâu.
Mãi cho đến khi người đàn ông bên ngoài kêu to một tiếng, kèm theo tiếng rên rỉ nũng nịu của cô gái, động tĩnh trong phòng ăn cuối cùng cũng lắng xuống.
“Ôi... Dượng bắn thật nhiều... Hai tháng nay không có thao cô sao?”
Còn chưa nói xong, đã nghe một tiếng “bốp” vang lên.
Người đàn ông vỗ vào mông Văn Uyển: “Thao bà ta? Ông đây thao bà ta một lần, con ầm ĩ mấy tháng với ông đây, ai chịu nổi?!”
Huyệt hoa của Văn Uyển co bóp lại, nặn ra một giọt dâm dịch nhỏ xuống thảm ở nhà ăn.
“Dượng bắn nhiều quá, chảy xuống thảm hết rồi... Dượng nói xem ngày mai cô của con có nhìn thấy hay không?”
“Trông thấy thì làm sao? Chẳng phải con còn mang cái thứ mà ông đây bắn cho con bỏ vào bên trong mỹ phẩm dưỡng da của bà ta sao...”
Thanh âm của hai người bên ngoài nhỏ dần, cả người Tô Bối cứng đờ đi ra khỏi phòng bếp.
Cô làm sao cũng không nghĩ tới, Văn Uyển lại chơi đùa như vậy...
Tô Bối uống xong canh gừng, sợ nếu bây giờ đi ra ngoài sẽ bắt gặp hiện trường yêu đương vụng trộm của hai người, cho nên ráng đợi trong phòng bếp một hồi mới dám đi ra.
“Đêm khuya không ngủ, ở trong bếp làm gì?”
Một giọng nam uy nghiêm thình lình vang lên, Tô Bối vẫn luôn lo lắng cao độ, hai chân mềm nhũn, cả người vô lực ngã xuống đất.
“A...”
Còn chưa kịp kêu lên, khuôn mặt cô đã đập vào lồng ngực rắn chắc rộng lớn của người đàn ông: “Ưm... Đau...”
“Shh...”
Văn Quốc Đống vốn chỉ hỏi Tô Bối một phen, ai ngờ cả người Tô Bối mềm nhũn ngã vào trong lòng hắn.
“Con ra thể thống gì nữa, đứng lên.”
Chóp mũi Tô Bối ngửi hương vị trên người Văn Quốc Đống, dục vọng mà Văn Uyển khơi dậy trước đó trong cơ thể lập tức tràn ngập từng ngóc ngách tế bào toàn thân.
“Tô Bối...Con làm sao...”
Lời còn chưa dứt, nhiệt độ nóng bỏng trên người Tô Bối đã truyền qua quần áo của hắn.
Văn Quốc Đống đưa tay sờ trán Tô Bối, nhiệt độ trên nóng đến đáng sợ, lạnh lùng nói: “Phát sốt sao không nói?”
Đầu óc Tô Bối đã sốt đến mơ hồ thì lại bị người đàn ông hung hăng dạy dỗ một trận, cô bỗng cảm thấy cực kỳ tủi thân.
“Con đã nói... Nhưng không ai để ý đến con...”
Văn Lê thà để cho cô đắp chăn ra mồ hôi, cũng không muốn đi tìm thuốc cho cô, càng miễn bàn tới việc đưa cô đi bệnh viện.
Nghe xong lời này, Văn Quốc Đống dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết người Tô Bối nói là ai.
Từ nhỏ Văn Lê đã bị Lâm Quyên nuông chiều hư hỏng, cho dù kết hôn hơn hai năm cũng không học được cách gánh vác trách nhiệm làm chồng.
Văn Quốc Đống xoa xoa giữa mày, trầm giọng nói: “Còn thay quần áo được không? Ba đưa con đi bệnh viện…”
Tô Bối sốt đến mơ mơ màng màng lắc đầu: “Tay... chân... đi không nổi nữa...”
Nói xong, hai má nóng hổi của Tô Bối kề sát vào lòng Văn Quốc Đống cọ cọ: “A... Lạnh quá...”
Cọ ở một chỗ hồi lâu, Tô Bối lại bấc giác dời đi chỗ khác.
Thần sắc Văn Quốc Đống lạnh lẽo, ôm ngang Tô Bối lên sô pha: “Ngoan ngoãn một chút... Đừng lộn xộn... Ba đi lấy quần áo.”
“Vâng... Được...”
Hai mắt Tô Bối mê ly nằm trên sô pha, ngoan ngoãn giống như một con mèo sữa nhỏ dịu ngoan.
Văn Quốc Đống vội vàng rời đi, cũng nhanh chóng quay lại, sau khi thay quần áo xong, hắn lấy một ít quần áo của mình mặc cho Tô Bối.
Toàn bộ quá trình Tô Bối đều ngoan ngoãn ngồi đó, không nhúc nhích để người đàn ông giúp cô mặc quần áo.
Mãi cho đến thời điểm Văn Quốc Đống lại ôm lấy cô đi ra ngoài, trong giây lát, vậy mà cô không thể phân biệt được mình đang ở trong giấc mộng xuân hay là đang ở trong hiện thực.
Gara ở bên ngoài, mặc dù lúc này đang là đêm hôm khuya khoắt, nhưng Văn Quốc Đống cũng sợ hàng xóm xung quanh nhìn thấy rồi bàn tán.
Lúc ra cửa, Văn Quốc Đống dùng mũ che đi khuôn mặt đỏ bừng ướt át của Tô Bối.
Tô Bối bất mãn xoay người, kéo mũ ra: “A... nóng... khó chịu...”
“Đừng quậy!” Văn Quốc Đống ôm Tô Bối, thấp giọng quát cô: “Đội mũ vào đi...”
“Đừng... Con không thở được nữa...”
*
Sau khi lâm bệnh, Tô Bối làm nũng khó đối phó, cho dù Văn Quốc Đống mềm cứng đều dùng thì kết quả vẫn như cũ.
Đột nhiên Tô Bối vùi mặt vào cổ Văn Quốc Đống, bất mãn lẩm bẩm nói: “Ông xã... Em nóng quá...”
“Không tin anh sờ thử xem, nóng đến nỗi tiểu huyệt của em đều chảy nước...”