Thành phố S vào tháng mười hai, những cơn mưa phùn mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt len lỏi qua từng kẽ lá của những hàng ngô đồng ven đường. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, dòng xe cộ vẫn hối hả chảy trôi như một con quái vật không bao giờ ngủ. Nhưng bên trong căn biệt thự ở khu nhà giàu ven sông, không gian lại yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ nhích từng nhịp nặng nề.
Diệp Tuyên ngồi trên ghế sô pha đơn ở phòng khách, trên gối là một cuốn sách về kỹ thuật phục chế màu sắc thời nhà Thanh. Cậu đã lật đến trang 142 được hơn một tiếng đồng hồ, nhưng tâm trí thì chẳng đọng lại một chữ nào.
Đồng hồ treo tường điểm đúng 1 giờ sáng.
Tiếng động cơ trầm thấp của chiếc Rolls-Royce quen thuộc vang lên từ phía cổng sắt, cắt ngang sự tĩnh lặng. Diệp Tuyên khẽ chớp mắt, đôi con ngươi hơi khô khốc vì thức khuya bắt đầu có tiêu cự. Cậu không đứng dậy chạy ra đón như những năm đầu mới kết hôn, chỉ lẳng lặng gập sách lại, đặt lên bàn trà.
Cửa chính mở ra, một luồng khí lạnh tràn vào phòng. Thẩm Tuấn Triết bước vào, dáng người cao lớn trong chiếc măng tô dạ màu đen khiến anh trông càng thêm xa cách và quyền lực. Gương mặt anh tuấn của người đàn ông đứng đầu Thẩm thị vẫn không chút biểu cảm, dù là sau một ngày dài làm việc hay khi trở về nhà với người bạn đời.
"Vẫn chưa ngủ?" – Thẩm Tuấn Triết vừa tháo cà vạt vừa hỏi, giọng nói trầm thấp mang theo chút mệt mỏi đặc trưng. Anh không nhìn cậu, ánh mắt chỉ lướt qua phòng khách như kiểm tra một món đồ nội thất xem có đặt đúng vị trí hay không.
"Đợi anh về. Trong bếp có canh gừng, anh uống một chút cho ấm?" – Diệp Tuyên đứng dậy, giọng nói của cậu mộc mạc, nhẹ nhàng như nước chảy qua khe đá.
"Không cần, anh uống rượu ở tiệc xã giao rồi, giờ chỉ muốn tắm." – Thẩm Tuấn Triết ném chiếc cà vạt lên thành ghế, bước thẳng về phía cầu thang.
Bước chân anh dứt khoát, không hề có ý định dừng lại dù chỉ một giây để nhìn kỹ người đang đứng đó. Đối với Thẩm Tuấn Triết, Diệp Tuyên là một sự tồn tại hiển nhiên. Giống như không khí, giống như ánh đèn luôn bật sẵn khi anh về nhà – cần thiết nhưng không bao giờ được trân trọng.
Diệp Tuyên nhìn theo bóng lưng anh, đôi bàn tay giấu trong tay áo len khẽ siết chặt rồi lại buông lỏng. Cậu đi vào bếp, đổ bát canh gừng đã nguội ngắt vào bồn rửa bát. Tiếng nước chảy rào rào át đi tiếng thở dài rất khẽ của cậu.
Ba năm. Họ đã kết hôn được ba năm.
Ba năm trước, khi Thẩm gia và Diệp gia ký kết thỏa thuận hôn nhân thương mại, Diệp Tuyên đã từng ngu ngốc tin rằng, chỉ cần mình đủ bao dung, đủ dịu dàng, tảng băng mang tên Thẩm Tuấn Triết rồi cũng sẽ tan chảy. Cậu đã từ bỏ cơ hội đi tu nghiệp tại viện bảo tàng danh giá ở nước ngoài để ở lại Thành phố S, làm một người "vợ hiền" đúng nghĩa, ngày ngày quanh quẩn với những bức tranh cũ và chờ đợi một người không bao giờ nhìn lại phía sau.
Nhưng Thẩm Tuấn Triết là một doanh nhân bẩm sinh. Trong từ điển của anh, hôn nhân là một khoản đầu tư ổn định, và Diệp Tuyên là một món tài sản có chỉ số rủi ro bằng không. Vì cậu quá ngoan, quá hiểu chuyện, nên anh mặc định rằng cậu không biết đau, không biết buồn, và cũng sẽ không bao giờ rời đi.
Lát sau, Diệp Tuyên mang một ly nước ấm lên phòng ngủ. Thẩm Tuấn Triết đã tắm xong, anh chỉ quấn một chiếc khăn tắm ngang hông, để lộ cơ thể săn chắc với những đường nét như tạc tượng. Anh đang đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn xuống ánh đèn của thành phố.
"Tuấn Triết, nước ấm đây."
Thẩm Tuấn Triết xoay người, nhận lấy ly nước. Ngón tay anh tình cờ chạm vào mu bàn tay cậu. Một chút hơi ấm lạnh lẽo khiến Diệp Tuyên khẽ run lên.
"Ngày mai là lễ kỷ niệm ba năm kết hôn..." – Diệp Tuyên nhỏ giọng, ánh mắt mang theo một tia hy vọng mỏng manh.
Thẩm Tuấn Triết uống cạn nước, đặt ly xuống bàn cạnh giường, chân mày hơi nhướng lên: "Mai anh phải bay sang Thượng Hải sớm để ký hợp đồng với đối tác bên Đức. Chuyện này rất quan trọng đối với dự án phía Đông thành phố."
Ánh sáng trong mắt Diệp Tuyên vụt tắt, nhanh đến mức không kịp để lại dấu vết. "Vâng, em biết rồi. Vậy để khi khác cũng được."
"Em muốn quà gì? Mai anh bảo thư ký Trần ghé cửa hàng trang sức chọn một bộ, gửi thẳng đến đây." – Thẩm Tuấn Triết nói, giọng điệu như đang bàn bạc một điều khoản trong hợp đồng. Với anh, dùng tiền và vật chất để bù đắp cho sự vắng mặt là cách giải quyết hiệu quả nhất.
"Không cần đâu, em không thiếu gì cả." – Diệp Tuyên xoay người đi về phía tủ quần áo, lấy đồ ngủ cho mình.
Cậu thực sự không thiếu gì. Cậu chỉ thiếu một người chồng biết rằng cậu ghét mùi rượu mạnh, biết rằng cậu đã chuẩn bị bữa tối này từ lúc hoàng hôn, và biết rằng trái tim cậu đang dần héo úa trong căn biệt thự lộng lẫy này.
Thẩm Tuấn Triết không nhận ra sự khác lạ của cậu. Anh nằm xuống giường, kéo chăn lên, nhắm mắt lại. "Ngủ sớm đi, mai anh đi lúc 6 giờ."
Diệp Tuyên nằm xuống phía bên kia giường. Khoảng cách giữa hai người chỉ là một mét, nhưng cậu cảm tưởng như có cả một dải ngân hà ngăn cách. Trong bóng tối, cậu nhìn trần nhà, lồng ngực thắt lại một cơn đau âm ỉ. Đây không phải lần đầu tiên anh quên, hoặc cố tình bỏ qua những ngày quan trọng của cả hai. Sự vô tâm của Thẩm Tuấn Triết không phải là sự độc ác bộc phát, mà là sự xói mòn từ từ qua từng ngày, từng tháng.
Anh kiêu ngạo vì anh có tất cả, và anh tin chắc rằng Diệp Tuyên yêu anh đến mức sẽ không bao giờ buông tay. Sự tự tin đó khiến anh trở nên mù quáng trước những rạn nứt đang ngày một lớn hơn trong cuộc hôn nhân này.
Bất chợt, một cánh tay rắn rỏi kéo Diệp Tuyên lại. Thẩm Tuấn Triết áp sát từ phía sau, hơi thở nóng hổi mang theo mùi sữa tắm bạc hà và một chút dư vị rượu vang phả vào gáy cậu.
"Tuấn Triết... anh mệt rồi, ngủ đi." – Diệp Tuyên khẽ cự tuyệt.
"Làm một chút, sẽ dễ ngủ hơn." – Giọng anh khàn đặc, đầy tính chiếm hữu. Thẩm Tuấn Triết luôn như vậy, anh không bao giờ hỏi ý kiến, anh chỉ thông báo và thực hiện.
Trong bóng tối, những cái chạm của anh mạnh mẽ và đầy kỹ thuật. Anh biết rõ mọi điểm nhạy cảm trên cơ thể cậu, biết cách làm thế nào để cậu phải run rẩy phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Nhưng Diệp Tuyên cảm thấy mình giống như một con búp bê bằng sứ, được anh nâng niu trên giường nhưng lại bị bỏ quên trong đời thực.
Khi cao trào ập đến, Thẩm Tuấn Triết vùi đầu vào cổ cậu, hơi thở dồn dập. Diệp Tuyên nhìn ánh trăng nhợt nhạt hắt qua khe rèm, nước mắt không kìm được mà trào ra, thấm ướt một góc gối.
Cậu yêu anh, nhưng cậu không thể tiếp tục yêu một người chỉ coi mình là một "bến đỗ" tiện lợi sau những cuộc vui và những thương vụ bạc tỷ.
Cuộc ân ái kết thúc, Thẩm Tuấn Triết nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu. Diệp Tuyên lặng lẽ ngồi dậy, đi vào phòng tắm. Dưới ánh đèn gương sáng quắc, cậu nhìn thấy những vết đỏ sẫm trên vai và cổ mình – dấu vết của sự chiếm hữu, nhưng không phải của tình yêu.
Cậu dùng tay lau đi giọt nước mắt trên mặt, nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của mình trong gương.
"Diệp Tuyên, đủ rồi." – Cậu thầm nói với chính mình.
Sự rời đi của cậu sẽ không phải là một vở kịch ồn ào. Cậu sẽ không khóc lóc, không gào thét, không trách móc anh vô tình. Cậu sẽ đi giống như cách cậu đã sống trong căn nhà này: im lặng, sạch sẽ và không để lại dấu vết.
Cậu bắt đầu tính toán. Tiền tiết kiệm từ việc phục chế tranh mấy năm qua đủ để cậu sống một mình ở một nơi xa lạ. Cậu sẽ không mang theo bất cứ thứ gì Thẩm Tuấn Triết đã tặng, không trang sức, không quần áo đắt tiền, không thẻ tín dụng. Cậu sẽ chỉ mang theo bộ đồ nghề phục chế và tình yêu đã vỡ vụn của mình.
Trở lại giường, Diệp Tuyên nằm nghiêng người, nhìn bóng lưng vững chãi của người đàn ông bên cạnh. Đây có lẽ là một trong những lần cuối cùng cậu còn được ở gần anh thế này.
Thành phố S ngoài kia vẫn phồn hoa, vẫn nhộn nhịp. Nhưng trong lòng Diệp Tuyên, ngọn lửa cuối cùng đã tắt.
Chương mới của cuộc đời cậu sẽ bắt đầu, không có Thẩm Tuấn Triết, không có sự chờ đợi vô vọng, và không có những nỗi đau âm ỉ vào mỗi buổi 2 giờ sáng.
Cậu nhắm mắt lại, lần đầu tiên trong ba năm qua, cậu cảm thấy lòng mình bình yên đến lạ kỳ, vì cậu đã đưa ra quyết định cuối cùng.
Và Thẩm Tuấn Triết, người đang chìm trong giấc mộng về những bản hợp đồng nghìn tỷ, hoàn toàn không hay biết rằng, tài sản quý giá nhất mà anh từng sở hữu, đang chuẩn bị biến mất khỏi cuộc đời anh mãi mãi.