MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHẠN ĐỊNH TAN VỠChương 2: MÓN QUÀ CỦA SỰ TỰ DO

HẠN ĐỊNH TAN VỠ

Chương 2: MÓN QUÀ CỦA SỰ TỰ DO

2,022 từ · ~11 phút đọc

Ánh sáng mờ nhạt của buổi sớm mai tại Thành phố S len lỏi qua khe rèm, rọi thẳng vào gương mặt vẫn còn chút mệt mỏi của Diệp Tuyên. Cậu tỉnh dậy trước khi chuông báo thức kịp reo. Bên cạnh, vị trí của Thẩm Tuấn Triết đã trống không, hơi ấm còn sót lại trên ga giường cũng đã tan biến từ lâu.

Tiếng động cơ xe ngoài sân vơi dần rồi mất hẳn. Thẩm Tuấn Triết luôn như vậy, điềm tĩnh, dứt khoát và không bao giờ để lại một lời chào dư thừa. Với anh, việc Diệp Tuyên thức dậy và thấy anh đã đi làm là một quy luật tự nhiên của cuộc sống này.

Diệp Tuyên ngồi dậy, đôi chân trần chạm xuống sàn gỗ lạnh lẽo. Cậu nhìn cuốn lịch để bàn, ngày hôm nay được khoanh một vòng tròn đỏ thắm: Kỷ niệm 3 năm ngày cưới. Nhưng thay vì cảm giác mong chờ hay tủi thân như những năm trước, tâm trí cậu giờ đây chỉ còn lại một khoảng trắng mênh mông.

Cậu đi xuống lầu. Căn nhà rộng lớn nhưng tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Những người giúp việc chỉ đến vào khung giờ cố định, nên vào lúc này, chỉ có mình cậu đối diện với sự trống rỗng này. Diệp Tuyên pha cho mình một ly trà nhài, mùi hương thanh khiết lan tỏa, làm dịu đi cái thắt nghẹn ở lồng ngực.

Đúng 9 giờ sáng, tiếng chuông cửa vang lên.

Thư ký Trần đứng ở đó, trên tay là một chiếc hộp nhung màu xanh thẫm và một bó hoa hồng Ecuador rực rỡ nhưng kiêu kỳ.

"Chào cậu Diệp, Thẩm tổng đang ở sân bay nên có dặn tôi mang quà kỷ niệm đến cho cậu. Thẩm tổng nói tối nay anh ấy sẽ cố gắng về sớm, nhưng khả năng cao là sẽ phải dự tiệc tối với đối tác ở Thượng Hải, mong cậu đừng đợi."

Diệp Tuyên nhận lấy bó hoa, cánh hoa vẫn còn đọng những giọt nước li ti, trông đẹp đẽ nhưng lại lạnh lẽo vô cùng. "Cảm ơn anh Trần, vất vả cho anh rồi."

"Dạ không có gì, đó là trách nhiệm của tôi. Chúc hai người một ngày kỷ niệm vui vẻ." Thư ký Trần mỉm cười lịch sự rồi nhanh chóng rời đi. Anh ta làm việc cho Thẩm Tuấn Triết đủ lâu để biết rằng, những bó hoa hay trang sức này chỉ là những "thủ tục" được lập trình sẵn để duy trì một mối quan hệ mà Thẩm tổng coi là ổn định.

Diệp Tuyên đặt bó hoa lên bàn ăn, mở chiếc hộp nhung ra. Bên trong là một sợi dây chuyền kim cương lấp lánh, một thiết kế phiên bản giới hạn của một thương hiệu trang sức hàng đầu thế giới. Nó rất đẹp, giá trị của nó có lẽ bằng cả một căn hộ nhỏ ở vùng ngoại ô. Nhưng đối với Diệp Tuyên, nó chỉ là một minh chứng khác cho việc Thẩm Tuấn Triết chẳng hề hiểu cậu.

Cậu là một nghệ sĩ phục chế tranh cổ. Đôi tay này cần sự linh hoạt, tinh tế, và phong cách của cậu luôn hướng tới sự mộc mạc, cổ điển. Những viên kim cương to bản, xa hoa này chưa bao giờ thuộc về thế giới của cậu. Anh mua nó, chỉ đơn giản vì nó đắt, vì nó xứng đáng với địa vị của phu nhân nhà họ Thẩm, chứ không phải vì nó hợp với Diệp Tuyên.

Cậu đặt chiếc hộp lại vị trí cũ, không hề có ý định đeo thử.

Diệp Tuyên đi lên phòng làm việc nhỏ của mình ở tầng hai. Đây là nơi duy nhất trong căn nhà này mang đậm dấu ấn cá nhân của cậu. Mùi gỗ đàn hương, mùi giấy dó, mùi phẩm màu tự nhiên trộn lẫn tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch. Cậu đang phục chế một bức họa phong cảnh từ thời Dân quốc bị ẩm mốc nặng.

Cầm cây cọ mảnh, Diệp Tuyên bắt đầu tỉ mẩn xử lý từng vết ố. Phục chế tranh cần sự kiên nhẫn cực độ, đôi khi mất hàng tháng trời chỉ để sửa lại một góc nhỏ. Cậu đã dành ba năm để phục chế cuộc hôn nhân của mình, cố gắng vá víu những lỗ hổng, cố gắng tô lại những mảng màu đã nhạt phai. Nhưng hôm nay, khi nhìn vào bức tranh trong tay, cậu chợt nhận ra: Có những thứ một khi đã mục nát từ bên trong lõi giấy, thì dù có tài giỏi đến đâu cũng không thể khôi phục lại nguyên trạng.

Điện thoại trên bàn rung lên. Một tin nhắn từ tài khoản ngân hàng: Thẩm Tuấn Triết vừa chuyển vào thẻ của cậu một số tiền lớn, kèm theo lời nhắn ngắn gọn: "Thích gì thì tự mua thêm nhé."

Diệp Tuyên nhìn dãy số không dài dằng dặc, khẽ mỉm cười chua chát. Thẩm Tuấn Triết luôn hào phóng, nhưng sự hào phóng đó chính là sự lười biếng trong tình cảm. Anh dùng tiền để mua sự yên ổn, để cậu không làm phiền anh bằng những đòi hỏi cảm xúc phức tạp.

Cậu đặt điện thoại xuống, mở ngăn kéo kín đáo dưới bàn làm việc. Bên trong là một chiếc điện thoại khác, một chiếc hộ chiếu mới và một vài giấy tờ cá nhân mà cậu đã âm thầm chuẩn bị trong suốt một tháng qua.

Kế hoạch của Diệp Tuyên rất đơn giản. Cậu sẽ không biến mất như một nạn nhân của vụ bắt cóc, cũng không để lại một bức thư tuyệt mệnh đẫm nước mắt. Cậu sẽ đi như một cuộc chuyển nhà bình thường, nhưng là một cuộc chuyển nhà không có ngày trở lại.

Buổi chiều, Diệp Tuyên đến viện bảo tàng để bàn giao nốt công việc cuối cùng. Vị giám đốc già nhìn cậu, thở dài tiếc nuối: "Tuyên à, cháu thực sự muốn nghỉ sao? Với tay nghề của cháu, tương lai ở đây là rất rộng mở."

"Cháu muốn dành thời gian để đi du lịch và tìm cảm hứng mới, thưa chú." Diệp Tuyên đáp, ánh mắt kiên định nhưng vẫn giữ được vẻ lễ phép.

"Thẩm tổng có biết chuyện này không?"

"Anh ấy bận lắm ạ, cháu sẽ nói sau."

Rời khỏi viện bảo tàng, Diệp Tuyên ghé qua một tiệm bánh nhỏ, mua một chiếc bánh ngọt vị dâu tây mà cậu thích nhất. Cậu tự ngồi một mình ở công viên, nhìn những đôi tình nhân trẻ nắm tay nhau đi dạo dưới làn mưa bụi. Cậu chợt nhớ về những ngày đầu gặp Thẩm Tuấn Triết. Khi đó, anh mới tiếp quản công ty, bận rộn nhưng đôi mắt vẫn còn chút hơi ấm khi nhìn cậu. Anh từng hứa sẽ cùng cậu đi ngắm tuyết ở Bắc Kinh, đi dạo dưới những rặng liễu ở Hàng Châu.

Những lời hứa đó, có lẽ anh đã quên từ lâu, hoặc anh vốn dĩ chỉ nói ra để đạt được mục tiêu là sự đồng ý kết hôn của cậu. Còn Diệp Tuyên, cậu đã gom góp những lời hứa ấy thành một kho báu, để rồi giờ đây nhìn lại chỉ thấy một hòm rỗng tuếch.

Tối muộn, Diệp Tuyên trở về nhà. Đúng như dự đoán, căn nhà vẫn tối om. Thẩm Tuấn Triết không về.

Cậu lên phòng, lấy ra một chiếc vali nhỏ màu xám. Cậu không mang theo quần áo hiệu, không mang theo những chiếc đồng hồ đắt giá mà Thẩm gia từng tặng. Cậu chỉ xếp vào đó vài bộ đồ giản dị nhất, bộ dụng cụ phục chế tranh gắn bó với mình nhiều năm, và một cuốn album ảnh cũ từ thời sinh viên.

Cậu đi vòng quanh căn phòng, nhìn lại từng góc nhỏ. Chiếc giường rộng lớn này, chiếc gương lớn trong phòng tắm, chiếc bàn trang điểm phủ đầy những món mỹ phẩm xa xỉ... Tất cả đều là những sợi dây xích lộng lẫy trói buộc cậu.

Diệp Tuyên ngồi xuống bàn làm việc, lấy ra một tờ giấy trắng và một cây bút mực. Cậu định viết gì đó, nhưng rồi lại thôi. Mọi lời nói vào lúc này đều trở nên thừa thãi. Nếu anh quan tâm, anh đã nhận ra sự thay đổi của cậu từ lâu. Nếu anh không quan tâm, thì một bức thư dài mười trang cũng chỉ là một mớ giấy lộn trong mắt anh.

Cậu chỉ viết đúng năm chữ: "Đơn ly hôn trên bàn."

Cậu ký tên mình vào tờ đơn ly hôn đã được chuẩn bị sẵn, nét chữ thanh mảnh nhưng dứt khoát. Chiếc nhẫn cưới bằng bạch kim được cậu tháo ra khỏi ngón áp út, đặt ngay ngắn trên tờ giấy đó. Ngón tay cậu vẫn còn hằn một vết mờ của chiếc nhẫn, nhưng cảm giác nhẹ nhõm đã bắt đầu lan tỏa.

Sáng hôm sau, lúc 5 giờ rưỡi, khi thành phố còn đang chìm trong giấc ngủ say trước khi bắt đầu một ngày làm việc hối hả, Diệp Tuyên kéo vali ra khỏi cửa. Cậu không gọi tài xế của nhà, mà gọi một chiếc taxi công nghệ bình thường.

"Chào cậu, đi đâu ạ?" Tài xế hỏi.

"Đến nhà ga phía Tây, làm ơn."

Chiếc taxi lăn bánh. Diệp Tuyên nhìn qua cửa sổ, thấy căn biệt thự dần lùi xa. Thành phố S rực rỡ ánh đèn màu, nhưng trong mắt cậu, nó không còn thuộc về mình nữa. Cậu không đi máy bay vì không muốn Thẩm Tuấn Triết dễ dàng tra ra lịch trình thông qua các mối quan hệ rộng lớn của anh. Cậu chọn tàu hỏa, một hành trình dài và chậm rãi đến một thành phố nhỏ ở miền Trung, nơi không ai biết cậu là phu nhân của Thẩm tổng, nơi cậu chỉ là Diệp Tuyên – một người thợ phục chế tranh bình thường.

Trên chuyến tàu sáng sớm, Diệp Tuyên ngồi bên cửa sổ, nhìn những cánh đồng xanh mướt và những ngôi nhà lợp ngói đỏ lướt qua. Cậu lấy điện thoại ra, tháo sim cũ, bẻ gãy rồi ném vào thùng rác trên tàu.

Một sự khởi đầu mới. Đau đớn, nhưng cần thiết.

Trong khi đó, tại một khách sạn hạng sang ở Thượng Hải, Thẩm Tuấn Triết vừa kết thúc cuộc họp xuyên đêm. Anh đứng bên cửa sổ, nhấp một ngụm cà phê đắng, nhìn về hướng Thành phố S. Không hiểu sao, một cảm giác bất an khó tả chợt thoáng qua trong lòng anh.

Anh cầm điện thoại, định gọi cho Diệp Tuyên nhưng lại thấy đồng hồ mới hơn 6 giờ sáng. "Chắc cậu ấy vẫn đang ngủ," anh tự nhủ. Anh định bụng chiều nay sau khi xong việc sẽ ghé qua một cửa hàng thủ công mỹ nghệ mà thư ký nói là Diệp Tuyên rất thích để mua thêm một món quà, coi như bù đắp cho việc đêm qua không về.

Anh vẫn nghĩ rằng, chỉ cần anh về, chỉ cần anh tặng quà, Diệp Tuyên vẫn sẽ đứng đó, mỉm cười dịu dàng và nói: "Anh về rồi à? Để em đi hâm lại thức ăn."

Thẩm Tuấn Triết không bao giờ ngờ được rằng, căn nhà đó từ nay về sau sẽ không còn ánh đèn chờ đợi anh nữa. Người mà anh coi là hiển nhiên, đã mang theo trái tim tàn tạ của mình, lặng lẽ rời khỏi thế giới của anh, không để lại một lời oán trách, chỉ để lại một sự im lặng đáng sợ nhất.

Sự kiêu ngạo của anh đã khiến anh tin rằng mình nắm giữ được tất cả, nhưng thực tế, anh đã đánh mất điều duy nhất thực sự thuộc về mình.

Chuyến tàu vẫn lao về phía trước, mang theo Diệp Tuyên và một tương lai mới. Cậu tựa đầu vào kính, nhắm mắt lại. Một giọt nước mắt lăn dài, nhưng khóe môi cậu lại khẽ mỉm cười.

Tạm biệt, Thẩm Tuấn Triết. Tạm biệt, tình yêu đau đớn của tôi