MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHẠN ĐỊNH TAN VỠChương 3: CĂN NHÀ KHÔNG CÒN HƠI ẤM

HẠN ĐỊNH TAN VỠ

Chương 3: CĂN NHÀ KHÔNG CÒN HƠI ẤM

1,924 từ · ~10 phút đọc

Thành phố S buổi chiều hoàng hôn nhuộm một màu tím sẫm buồn bã lên những tòa nhà chọc trời. Thẩm Tuấn Triết bước xuống từ chuyên cơ riêng, phong thái vẫn hối hả như thường lệ. Sau một ngày dài đàm phán căng thẳng tại Thượng Hải, anh cảm thấy kiệt sức, nhưng trong lòng lại nhen nhóm một ý nghĩ hiếm hoi: về nhà sớm hơn dự định.

Trên tay anh là một túi giấy nhỏ, bên trong đựng một bộ cọ vẽ được làm từ lông thú quý hiếm mà anh đã đích thân ghé mua tại một tiệm đồ cổ danh tiếng ở Thượng Hải. Anh nhớ thư ký Trần từng nói Diệp Tuyên rất quý trọng những món đồ thủ công thế này. Anh nghĩ thầm, món quà này chắc chắn sẽ khiến cậu vui hơn là những sợi dây chuyền kim cương vô hồn kia.

Chiếc xe hơi sang trọng đỗ xịch trước sân biệt thự. Thẩm Tuấn Triết bước xuống, chỉnh lại cổ áo. Anh nhận ra đèn ở cổng và sân vườn đều đã bật sẵn nhờ hệ thống cảm ứng tự động, nhưng nhìn lên tầng hai – nơi có phòng làm việc của Diệp Tuyên – một màu đen đặc quánh bao trùm.

“Ngủ sớm vậy sao?” – Thẩm Tuấn Triết lẩm bẩm, khẽ cau mày.

Anh đẩy cửa bước vào nhà. Sự tĩnh lặng lạ thường ập đến khiến bước chân anh vô thức chậm lại. Không có mùi tinh dầu oải hương quen thuộc, không có tiếng nước chảy lách tách trong bếp, cũng không có bóng dáng gầy gò của Diệp Tuyên vội vã chạy ra đón lấy áo khoác của anh.

Căn phòng khách ngăn nắp đến mức tàn nhẫn. Trên bàn trà, bó hoa hồng Ecuador từ hôm qua vẫn nằm đó, những cánh hoa đã bắt đầu héo rũ, cúi đầu xuống mặt bàn như thể đang than khóc. Chiếc hộp nhung xanh chứa sợi dây chuyền kim cương đắt giá vẫn đặt cạnh đó, nguyên vẹn, chưa từng được mở ra.

Thẩm Tuấn Triết cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Anh bước nhanh vào bếp, hy vọng thấy một bát mì hay một chén canh gừng được đậy lồng bàn cẩn thận. Nhưng trên mặt bàn đá hoa cương lạnh lẽo, không có gì cả. Lò vi sóng im lìm, bồn rửa bát sạch bóng không một giọt nước.

“Diệp Tuyên?” – Anh gọi khẽ.

Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc vọng lại từ phòng khách.

Thẩm Tuấn Triết bắt đầu cảm thấy mất kiên nhẫn xen lẫn một chút bất an mà anh chưa từng nếm trải. Anh sải bước lên lầu, đẩy cửa phòng ngủ chính. Giường chiếu được gấp phẳng phiu, gối đặt ngay ngắn như trong một khách sạn năm sao chưa có người ở. Căn phòng trống rỗng đến mức anh nghe được cả hơi thở dồn dập của chính mình.

Anh đi sang phòng làm việc của cậu. Đây là nơi Diệp Tuyên dành phần lớn thời gian trong ngày. Cửa khép hờ, anh đẩy vào. Mùi gỗ đàn hương nhàn nhạt vẫn còn vương lại, nhưng những bức tranh đang phục chế dở dang đã được che phủ bằng vải trắng cẩn thận. Những lọ phẩm màu được xếp hàng lối thẳng tắp. Trên chiếc bàn gỗ dài, một tờ giấy trắng và một vật bằng kim loại lấp lánh dưới ánh đèn đường hắt vào từ cửa sổ.

Thẩm Tuấn Triết bật đèn. Ánh sáng trắng lạnh lẽo chiếu rọi lên tờ giấy.

Trái tim vốn luôn sắt đá của anh bỗng hẫng một nhịp. Đó là đơn ly hôn. Chữ ký của Diệp Tuyên nằm ở đó, nét chữ mềm mại thường ngày nay trông thật sắc lẹm, dứt khoát. Bên trên tờ giấy là chiếc nhẫn cưới mà anh đã lồng vào tay cậu ba năm trước. Chiếc nhẫn nằm trơ trọi, ánh lên một tia sáng mỉa mai dưới ánh đèn.

Bên cạnh là một dòng chữ viết tay ngắn gọn: “Đơn ly hôn trên bàn.”

Chỉ năm chữ. Không một lời giải thích, không một câu trách móc, không một giọt nước mắt khô lại trên mặt giấy. Sự im lặng này của Diệp Tuyên còn đáng sợ hơn bất cứ trận cãi vã nào.

Thẩm Tuấn Triết cầm tờ đơn lên, đôi bàn tay luôn vững vàng khi ký những hợp đồng hàng nghìn tỷ nay lại khẽ run rẩy. Anh lật ra sau, hy vọng tìm thấy một dòng chữ nào đó về lý do, về nơi cậu đi, nhưng mặt sau hoàn toàn trống trắng.

Anh quay sang mở tủ quần áo. Một nửa tủ đã trống không. Những bộ quần áo giản dị, những chiếc áo len rẻ tiền mà cậu thường mặc đã biến mất. Ngược lại, những bộ âu phục đắt tiền, những chiếc khăn lụa xa xỉ mà anh tặng vẫn treo nguyên vị trí cũ. Diệp Tuyên đã phân định một ranh giới rõ ràng: Thứ gì của cậu, cậu mang đi; thứ gì của Thẩm gia, cậu để lại toàn bộ.

Cậu không lấy của anh dù chỉ một sợi chỉ.

Thẩm Tuấn Triết lập tức lấy điện thoại, nhấn dãy số quen thuộc.

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”

Anh gọi lại lần thứ hai, thứ ba, thứ mười. Vẫn là giọng nói máy móc của tổng đài viên. Anh tức giận ném điện thoại xuống giường, lòng bàn tay đập mạnh lên bàn làm việc.

“Diệp Tuyên! Em đang diễn trò gì vậy?” – Anh nghiến răng, giọng nói vang lên trong căn phòng trống rỗng, không có ai đáp lại.

Trong thâm tâm, Thẩm Tuấn Triết vẫn không tin Diệp Tuyên thực sự bỏ đi. Anh cho rằng đây chỉ là một chiêu trò để thu hút sự chú ý, một cách để cậu phản kháng vì anh đã bỏ lỡ ngày kỷ niệm. Anh ngồi xuống ghế, cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh của một nhà lãnh đạo. Anh tự nhủ: Cậu ấy là người mềm yếu, cậu ấy yêu mình như vậy, làm sao có thể sống thiếu mình được? Chắc chỉ đi đâu đó vài ngày để dọa mình thôi.

Nhưng khi anh bước vào phòng tắm để rửa mặt, anh thấy chiếc cốc đánh răng của cậu đã biến mất. Vị trí đặt bàn chải của cậu trống trơn. Ngay cả lọ sữa rửa mặt rẻ tiền có mùi hoa cúc mà anh từng chê là “mùi của trẻ con” cũng không còn nữa.

Từng chút một, sự biến mất của Diệp Tuyên hiện rõ qua những chi tiết nhỏ nhặt nhất. Cậu đã dọn dẹp dấu vết của mình sạch sẽ đến mức như thể cậu chưa từng tồn tại trong căn nhà này.

Sự kiêu ngạo của Thẩm Tuấn Triết bắt đầu bị rạn nứt. Anh đi xuống lầu, ngồi thẫn thờ ở phòng khách. Anh nhìn bó hoa héo trên bàn, lòng bỗng thấy xót xa một cách kỳ lạ. Anh nhớ lại tối hôm trước, khi anh từ Thượng Hải gọi điện về, giọng Diệp Tuyên vẫn nhẹ nhàng như thế. Lúc đó anh đang bận đọc báo cáo, chỉ ậm ừ cho qua chuyện. Cậu đã nghĩ gì khi đặt ống nghe xuống? Cậu đã nhìn chiếc nhẫn này bao lâu trước khi tháo nó ra?

Anh gọi cho thư ký Trần.

“Tìm cho tôi Diệp Tuyên. Ngay lập tức. Kiểm tra tất cả lịch trình bay, tàu hỏa, xe khách rời khỏi Thành phố S từ sáng sớm nay.”

Đầu dây bên kia, thư ký Trần bàng hoàng: “Cậu Diệp… đi rồi ạ?”

“Đừng hỏi nhiều! Tìm người đi!” – Thẩm Tuấn Triết gầm lên rồi cúp máy.

Một tiếng sau, thư ký Trần gọi lại, giọng run rẩy: “Thẩm tổng, tôi đã kiểm tra hệ thống hàng không và đường sắt. Không có tên của cậu Diệp trong danh sách hành khách. Thẻ tín dụng đứng tên cậu ấy cũng không có bất kỳ giao dịch nào từ sáng nay.”

“Vô lý! Cậu ấy không thể đi bộ ra khỏi đây được!”

“Có một chiếc taxi đã đón một hành khách có hành lý tại khu vực biệt thự lúc 5 giờ sáng, nhưng đích đến là một trạm xe khách nhỏ trung chuyển. Từ đó, hành khách có thể đi bất cứ đâu mà không cần đăng ký thông tin căn cước nếu mua vé trực tiếp tại quầy bằng tiền mặt.”

Thẩm Tuấn Triết chết lặng. Diệp Tuyên đã tính toán hết rồi. Cậu biết anh có thể dùng quyền lực để phong tỏa mọi lối thoát, nên cậu đã chọn con đường mộc mạc nhất, thủ công nhất để rời đi.

Đêm đó, Thẩm Tuấn Triết không ngủ. Anh ngồi trong phòng làm việc của Diệp Tuyên, giữa mùi gỗ đàn hương đang nhạt dần. Anh cầm bộ cọ vẽ mới mua lên, cảm nhận sự mềm mại của lông thú trên đầu ngón tay. Món quà này, anh định tặng để đổi lấy một nụ cười của cậu, để bù đắp cho sự vô tâm của mình. Nhưng giờ đây, người nhận đã chẳng còn ở đó.

Anh chợt nhận ra, mình thực sự không biết gì về Diệp Tuyên cả. Anh không biết cậu thích đi đâu khi buồn, không biết cậu có những người bạn thân nào, không biết ngoài việc phục chế tranh, cậu còn ước mơ gì khác không. Trong ba năm qua, anh chỉ quan tâm đến việc cậu có ở nhà khi anh về không, cậu có làm tròn bổn phận của một người vợ hiền không.

Sự vô tâm của anh không phải là một nhát dao chí mạng, mà là những giọt nước đục ngầu nhỏ xuống mỗi ngày, cho đến khi cái tách tình yêu của Diệp Tuyên tràn ra và vỡ vụn.

Thành phố S vẫn lấp lánh ánh đèn, nhưng trong mắt Thẩm Tuấn Triết, căn biệt thự này bỗng chốc rộng lớn đến rợn người. Anh nằm xuống phía giường của cậu, vùi mặt vào gối, cố tìm kiếm một chút mùi hương của cậu còn sót lại.

Chỉ có mùi nước xả vải lạnh lẽo.

“Diệp Tuyên, em giỏi lắm.” – Anh thầm thì trong bóng tối, giọng nói mang theo sự đau đớn mà chính anh cũng không nhận ra. – “Để xem em trốn được bao lâu.”

Anh vẫn nghĩ đây là một trò chơi trốn tìm, và với tư cách là người luôn chiến thắng trên thương trường, anh nhất định sẽ tìm thấy cậu. Nhưng Thẩm Tuấn Triết không hiểu rằng, khi một người đã quyết định “tự cứu mình” bằng cách rời đi trong lặng lẽ, nghĩa là họ đã không còn muốn được tìm thấy nữa.

Hôm đó là lần đầu tiên trong mười năm qua, vị chủ tịch cao ngạo của Thẩm thị bỏ bê buổi họp quan trọng vào sáng sớm. Anh cứ ngồi đó, nhìn chằm chằm vào tờ đơn ly hôn, nhìn vào chiếc nhẫn cưới nằm lạnh lẽo trên bàn, cảm nhận sự sụp đổ của một đế chế mà anh hằng tin là bất biến: đế chế mang tên “Gia đình”.

Ở một nơi cách xa Thành phố S hàng trăm cây số, trên một con phố cổ kính với những bức tường rêu phong, Diệp Tuyên đang bước xuống xe khách. Cậu hít một hơi thật sâu không khí mang theo mùi đất ẩm và cỏ dại. Cậu không mang theo kim cương, không mang theo hào quang của Thẩm phu nhân.

Cậu chỉ mang theo chính mình.