MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHẠN ĐỊNH TAN VỠChương 4: GIÓ THỔI QUA TRẤN CỔ

HẠN ĐỊNH TAN VỠ

Chương 4: GIÓ THỔI QUA TRẤN CỔ

1,839 từ · ~10 phút đọc

Thành phố L nằm cách sự xa hoa của Thành phố S hơn mười tiếng đi xe. Nơi đây không có những tòa nhà chọc trời bọc kính phản chiếu ánh mặt trời rực rỡ, cũng không có tiếng còi xe inh ỏi thâu đêm suốt sáng. Thay vào đó là những con hẻm nhỏ lát đá xanh bóng loáng dấu vết thời gian, những mái ngói âm dương phủ đầy rêu xanh và dòng sông nhỏ uốn lượn ôm lấy thị trấn như một dải lụa mềm.

Diệp Tuyên bước xuống xe khách khi trời đã về chiều. Cậu kéo chiếc vali nhỏ, bước đi trên con đường đá gập ghềnh. Tiếng bánh xe lăn trên đá vang lên lạch cạch, phá tan sự tĩnh lặng của buổi hoàng hôn. Cậu hít một hơi thật sâu, lồng ngực không còn cảm giác thắt nghẹn vì mùi khói bụi và sự ngột ngạt của căn biệt thự rộng lớn kia nữa. Ở đây, không khí có mùi trà khô, mùi gỗ mục và mùi của sự tự do.

Cậu đã thuê một căn nhà nhỏ nằm sâu trong một con ngõ vắng. Đó là một ngôi nhà hai tầng theo kiến trúc cũ, phía dưới có một khoảng sân nhỏ trồng vài chùm hoa giấy, phía trên là căn phòng áp mái với cửa sổ nhìn thẳng ra dòng sông. Chủ nhà là một bà cụ họ Lâm, gương mặt hiền từ với những nếp nhăn như những đường vân trên thớ gỗ già.

"Cậu là thợ sửa tranh từ thành phố tới phải không?" Bà Lâm vừa đưa chìa khóa vừa nheo mắt nhìn cậu thanh niên có dáng vẻ thanh sạch, đôi mắt sáng nhưng phảng phất nỗi buồn.

"Vâng, cháu chào bà. Cháu muốn tìm một nơi yên tĩnh để làm việc ạ." Diệp Tuyên mỉm cười, nụ cười đầu tiên sau nhiều tháng dài đằng đẵng.

"Yên tĩnh thì đúng chỗ rồi đấy. Ở đây gió thổi cũng nghe thấy tiếng. Cậu cứ nghỉ ngơi đi, có thiếu gì thì bảo già này."

Diệp Tuyên cảm ơn bà rồi bước vào nhà. Căn phòng không rộng bằng phòng thay đồ của Thẩm Tuấn Triết ở Thành phố S, nhưng nó khiến cậu thấy an tâm lạ kỳ. Cậu bắt đầu mở vali, lấy bộ dụng cụ phục chế tranh ra, đặt lên chiếc bàn gỗ cạnh cửa sổ. Từng cây cọ, từng miếng giấy xuyến, từng lọ phẩm màu được cậu sắp xếp tỉ mỉ. Khi bàn tay chạm vào những món đồ nghề quen thuộc, Diệp Tuyên cảm thấy tâm hồn mình như được chữa lành một nửa.

Cậu không cho phép mình nhớ về Thẩm Tuấn Triết. Mỗi khi hình bóng cao ngạo của anh hiện lên trong đầu, cậu lại ép mình phải tập trung vào những sợi tơ trên tờ giấy dó. Đối với cậu, tình yêu đó giờ đây giống như một bức tranh cổ đã bị mốc hỏng hoàn toàn, không thể cứu vãn, chỉ có thể cất sâu vào kho lưu trữ của ký ức.

Sáng hôm sau, Diệp Tuyên bắt đầu cuộc sống mới. Cậu thức dậy lúc 6 giờ, ra chợ mua một chút cháo trắng và bánh bao nóng. Cậu ngồi bên bờ sông, nhìn những con thuyền nhỏ chầm chậm trôi. Cuộc sống ở đây chậm rãi đến mức cậu có thể cảm nhận được từng nhịp đập của thời gian.

Cậu đăng một dòng thông báo nhỏ trên diễn đàn nghệ thuật cổ truyền: "Nhận phục chế tranh giấy, tranh lụa tại Thành phố L." Chẳng bao lâu sau, có một người tìm đến. Đó là một người đàn ông trung niên, tay nâng niu một cuộn tranh đã rách nát nhiều chỗ.

"Cậu xem giúp tôi, đây là di vật duy nhất của mẹ tôi để lại. Nhiều người bảo không sửa được nữa vì nó bị nước thấm quá lâu."

Diệp Tuyên đón lấy bức tranh, cẩn thận trải lên bàn. Đó là bức họa một đóa mẫu đơn, dù màu sắc đã phai nhạt và mặt giấy bị bong tróc, nhưng đường nét vẫn mang một vẻ thanh cao lạ kỳ. Cậu dùng kính lúp quan sát từng thớ giấy, đôi mắt tập trung cao độ.

"Tôi có thể làm được, nhưng sẽ mất nhiều thời gian. Phải bóc từng lớp giấy lót cũ, rồi vá lại bằng giấy đồng chất. Ông có thể tin tưởng tôi."

Nhìn Diệp Tuyên làm việc, người khách không khỏi ngạc nhiên. Cậu thanh niên này khi cầm cọ vẽ, dường như cả thế giới xung quanh đều biến mất. Sự kiên nhẫn và tỉ mỉ của cậu không giống với người ở độ tuổi này.

Trong những ngày sau đó, Diệp Tuyên đắm mình vào công việc. Cậu dành cả ngày để làm sạch những vết ố, pha màu để trùng khớp với màu gốc của bức họa hàng chục năm tuổi. Đôi khi, cậu mệt đến mức ngủ thiếp đi ngay trên bàn làm việc. Nhưng đó là một sự mệt mỏi đầy thỏa mãn, không phải sự kiệt quệ về linh hồn như khi đứng chờ Thẩm Tuấn Triết trong bóng đêm.

Thỉnh thoảng, cậu chợt khựng lại khi nhìn thấy một bộ âu phục trên tivi, hoặc nghe ai đó nhắc đến từ "Thẩm thị". Trái tim vẫn còn đó một vết sẹo dài, thỉnh thoảng lại nhói lên khi thời tiết thay đổi. Cậu tự hỏi không biết anh đã thấy tờ đơn ly hôn chưa? Anh có giận dữ không, hay chỉ đơn giản là nhún vai rồi gọi thư ký tìm một người thay thế khác?

Ở phía bên kia của sự tĩnh lặng, tại Thành phố S, Thẩm Tuấn Triết đang trải qua những ngày tồi tệ nhất trong cuộc đời.

Căn biệt thự giờ đây đối với anh giống như một nấm mồ lộng lẫy. Anh không còn muốn về nhà sớm, nhưng cũng không muốn ở lại công ty. Sự vắng mặt của Diệp Tuyên đã tạo ra một lỗ hổng khổng lồ trong lịch trình vốn dĩ hoàn hảo của anh.

Anh bắt đầu có thói quen uống rượu một mình trong phòng làm việc của cậu. Mùi hương gỗ đàn hương đã biến mất hẳn, thay vào đó là mùi rượu vang nồng nặc. Anh nhìn vào chỗ trống nơi chiếc vali của cậu từng đứng, lòng ngực quặn thắt.

Thư ký Trần bước vào, báo cáo với vẻ mặt lo lắng: "Thẩm tổng, chúng ta đã rà soát tất cả các cửa hàng họa cụ, các tiệm tranh tại những thành phố lớn, nhưng không thấy ai có tên Diệp Tuyên xuất hiện."

Thẩm Tuấn Triết ném ly rượu vào tường, tiếng thủy tinh vỡ tan tành như tiếng lòng của anh lúc này.

"Tôi không tin một người sống bằng nghề phục chế tranh lại có thể biến mất mà không để lại dấu vết! Cậu ấy phải làm việc, cậu ấy phải mua nguyên liệu. Tìm tiếp cho tôi! Mở rộng phạm vi ra các tỉnh lân cận, các trấn nhỏ!"

"Thẩm tổng... có khi nào chúng ta nên chấp nhận rằng cậu ấy muốn rời đi thực sự không?" Thư ký Trần đánh liều nói một câu thật lòng.

Thẩm Tuấn Triết khựng lại, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thư ký. Sự kiêu ngạo trong anh vẫn chưa hoàn toàn sụp đổ.

"Chấp nhận? Tôi chưa ký vào đơn ly hôn thì cậu ấy vẫn là người của tôi. Cậu ấy không có quyền rời đi khi tôi chưa cho phép."

Nhưng sâu trong thâm tâm, Thẩm Tuấn Triết hiểu rằng Diệp Tuyên đã cho phép chính mình rời đi. Cậu không cần sự đồng ý của anh nữa. Anh mở ngăn kéo, lấy ra chiếc nhẫn cưới mà Diệp Tuyên để lại. Anh xỏ nó vào ngón út của mình – nó quá nhỏ, không vừa, nhưng anh vẫn nắm chặt lấy nó như nắm lấy một mẩu gỗ mục giữa dòng nước xiết.

Anh bắt đầu nhận ra những sai lầm của mình qua những điều nhỏ nhặt nhất. Sáng nay, khi thức dậy, anh không tìm thấy đôi tất của mình ở đâu. Khi muốn uống cà phê, anh không biết hạt cà phê cậu thường mua để ở ngăn nào. Hóa ra, cuộc sống "hoàn hảo" bấy lâu nay của anh là do một tay Diệp Tuyên vun vén, là do cậu đã âm thầm chịu đựng sự ích kỷ của anh để tạo ra một thiên đường giả tạo cho anh tận hưởng.

Sự vô tâm của anh giờ đây quay lại quật ngã anh. Anh thấy mình giống như một gã nhà giàu sở hữu một kho báu quý giá nhưng lại đem nó ra làm đá kê chân, để rồi khi kho báu đó tự mọc cánh bay đi, anh mới bàng hoàng nhận ra mình trắng tay.

Tại trấn cổ L, mùa mưa bắt đầu kéo đến.

Diệp Tuyên đứng bên cửa sổ, nhìn những giọt mưa rơi xuống dòng sông xanh ngắt. Bức tranh mẫu đơn đã phục chế xong, màu sắc rực rỡ như vừa được vẽ ngày hôm qua. Người khách đã trả cho cậu một số tiền khá lớn, kèm theo lời cảm ơn chân thành khiến cậu thấy ấm lòng.

"Cậu Diệp, tay nghề của cậu tốt thế này, sao không mở một cửa hiệu nhỏ ở đây?" Bà Lâm vừa mang lên cho cậu một bát mì sợi thơm phức vừa gợi ý.

Diệp Tuyên đón lấy bát mì, hơi nóng bốc lên làm mờ đi đôi mắt. "Cháu cũng đang nghĩ đến chuyện đó ạ. Có lẽ cháu sẽ ở lại đây lâu dài."

Cậu nhìn ra con ngõ nhỏ, nơi những người hàng xóm đang vui vẻ chào nhau. Ở đây, cậu không còn là "Thẩm phu nhân" sống trong bóng tối của một người đàn ông quyền lực. Cậu chỉ là thợ nhỏ Diệp Tuyên, người có thể tìm thấy niềm vui trong một bát mì nóng và một bức tranh cổ được hồi sinh.

Gió thổi qua trấn cổ, mang theo hơi lạnh của mùa mưa nhưng cũng mang đi những tàn dư cuối cùng của một cuộc tình đơn phương mệt mỏi. Diệp Tuyên biết, con đường phía trước vẫn còn dài, và vết thương trong lòng vẫn chưa lành hẳn. Nhưng ít nhất, cậu đã có thể tự mình bước đi mà không cần nhìn lại phía sau xem có ai đang chờ đợi hay không.

Câu truyện về sự tự cứu mình của cậu mới chỉ bắt đầu, còn câu truyện về sự hối hận của kẻ ở lại thì vẫn đang chìm trong bóng tối dày đặc của Thành phố S.

Đêm đó, Diệp Tuyên nằm xuống giường, lắng nghe tiếng mưa rơi trên mái ngói. Cậu mơ thấy mình là một chú chim nhỏ, thoát ra khỏi chiếc lồng vàng rực rỡ nhưng lạnh lẽo, bay vút lên bầu trời xám xịt của Thành phố S, hướng về phía phương Nam đầy nắng và gió.

Trong giấc mơ ấy, cậu không còn nghe thấy tiếng gọi của Thẩm Tuấn Triết nữa.