MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHẠN ĐỊNH TAN VỠChương 5: VẾT TRẦM CỦA THỜI GIAN

HẠN ĐỊNH TAN VỠ

Chương 5: VẾT TRẦM CỦA THỜI GIAN

1,798 từ · ~9 phút đọc

Mùa mưa ở trấn cổ L không dữ dội như những cơn bão nhiệt đới ở Thành phố S, nó dai dẳng, lầm lì và mang theo một mùi vị rất riêng – mùi của đất ẩm quyện với rêu phong. Diệp Tuyên thích ngồi bên bậu cửa sổ gỗ đã bạc màu, lắng nghe tiếng nước chảy từ máng xối xuống cái chum sành đặt giữa sân.

Cuộc sống của cậu tại đây đã dần đi vào quỹ đạo. Mỗi sáng, sau khi dùng bữa điểm tâm đơn giản với bà Lâm, cậu lại bắt tay vào công việc. Danh tiếng về một "ông chủ nhỏ" có bàn tay phục sinh những bức tranh rách nát bắt đầu lan truyền khắp vùng. Người dân ở đây không biết Diệp Tuyên là ai, họ chỉ gọi cậu là Tiểu Diệp. Cái tên mộc mạc ấy khiến cậu thấy nhẹ lòng hơn bất cứ danh xưng hoa mỹ nào trước đây.

Hôm nay, bà Lâm dẫn đến một vị khách đặc biệt. Đó là một ông lão râu tóc bạc phơ, mặc bộ đồ lụa gấm thêu tay rất tinh xảo. Ông là chủ của một hiệu trà lâu đời nhất trấn L, họ Cố.

"Nghe danh cậu đã lâu, hôm nay mới có dịp diện kiến." Ông Cố đặt lên bàn một hộp gỗ trắc. "Đây là một bức thư pháp của tiền nhân để lại cho gia tộc chúng tôi, vì bảo quản không khéo nên bị mọt đục, lại còn bị ẩm. Tôi không mong nó trở lại như mới, chỉ mong giữ được cái hồn của nét chữ."

Diệp Tuyên cẩn thận mở hộp gỗ. Bên trong là một cuộn giấy vàng ố, mỏng manh như cánh ve sầu. Khi trải ra, những nét chữ "Rồng bay phượng múa" hiện lên, dù đã bị đứt đoạn bởi những lỗ hổng của thời gian. Cậu nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay lướt qua mặt giấy, cảm nhận được hơi thở của người xưa gửi gắm vào từng nét mực.

"Cháu sẽ cố gắng hết sức." Diệp Tuyên nói, ánh mắt cậu khi nhìn vào những món đồ cũ luôn chứa đựng một sự kính trọng và thấu hiểu sâu sắc. "Nhưng bức thư pháp này cần phải 'tẩy' sạch tạp chất trước khi vá. Quá trình này rất mạo hiểm, chỉ cần sơ sẩy một chút, giấy sẽ tan ra trong nước."

"Cứ giao cho cậu, tôi tin vào đôi mắt của cậu." Ông Cố mỉm cười, để lại bức tranh rồi rời đi.

Làm việc với những thứ mong manh như thế này luôn khiến Diệp Tuyên liên tưởng đến chính cuộc đời mình. Chẳng phải cậu cũng từng giống như tờ giấy dó này sao? Bị sự vô tâm và kiêu ngạo của Thẩm Tuấn Triết bào mòn từng ngày, cho đến khi mục nát và tưởng chừng như tan vỡ. Việc cậu rời đi, thực chất chính là quá trình "tẩy rửa" đau đớn để gạt bỏ những mảng bám của quá khứ, tìm lại cái cốt cách ban đầu của bản thân.

Trong lúc Diệp Tuyên đang tỉ mẩn dùng nhíp gắp từng sợi tơ giấy để vá lại lỗ mọt, thì tại Thành phố S, Thẩm Tuấn Triết đang đứng trước một cuộc khủng hoảng tinh thần chưa từng có.

Đã gần một tháng kể từ ngày Diệp Tuyên biến mất.

Thẩm Tuấn Triết gầy đi trông thấy. Gương mặt anh lúc nào cũng u ám, đôi mắt hằn lên những tia máu vì thiếu ngủ. Anh bắt đầu ghét việc phải bước chân vào căn phòng ngủ rộng lớn của mình. Mỗi khi nằm xuống, anh lại vô thức đưa tay sang phía bên kia giường, nhưng chỉ chạm phải cái lạnh lẽo của ga trải giường phẳng phiu.

Anh bắt đầu điên cuồng tìm kiếm những mảnh ghép về Diệp Tuyên mà trước đây anh đã bỏ lỡ. Anh lục tung phòng làm việc cũ của cậu, đọc từng cuốn sách cậu từng đọc, lật từng ngăn kéo nhỏ. Ở một góc khuất trong tủ sách, anh tìm thấy một cuốn nhật ký vẽ tay.

Thẩm Tuấn Triết run rẩy mở ra. Bên trong không phải là những dòng chữ tâm sự lâm ly, mà là những bức phác họa. Có những bức vẽ anh lúc đang ngủ, có bức vẽ anh khi đang đứng ở ban công hút thuốc, và có rất nhiều bức vẽ bóng lưng của chính anh khi đang bước ra khỏi cửa.

Dưới mỗi bức ảnh, Diệp Tuyên đều ghi chú ngày tháng và một dòng chữ ngắn: "Ngày... tháng... năm... Hôm nay anh ấy về sớm hơn 10 phút. Mình định nấu món cá kho, nhưng anh nói có hẹn đi đánh golf." "Ngày... tháng... năm... Anh ấy quên kỷ niệm ngày gặp nhau lần đầu. Không sao, công việc của anh ấy quan trọng hơn." "Ngày... tháng... năm... Cảm giác mình giống như một bóng ma trong căn nhà này. Có lẽ, mình nên trả lại sự tự do cho anh ấy."

Từng dòng chữ như những cái tát trời giáng vào sự kiêu ngạo của Thẩm Tuấn Triết. Anh bàng hoàng nhận ra, trong khi anh coi cậu là một bến đỗ hiển nhiên, thì cậu lại dành cả thanh xuân để quan sát và bao dung cho sự ích kỷ của anh. Cậu đã chờ đợi anh quá lâu, cho đến khi niềm hy vọng cuối cùng cũng bị mài mòn thành cát bụi.

"Đồ ngốc..." Anh lẩm bẩm, nước mắt chảy xuống làm nhòe đi nét mực trên trang giấy. "Tại sao em không nói? Tại sao không mắng chửi anh?"

Anh chợt nhớ lại một buổi tối năm ngoái, khi anh thắng được một dự án lớn và trở về nhà trong men say. Diệp Tuyên đã thức đến 3 giờ sáng để đợi anh, tay bưng một bát trà giải rượu. Anh lúc đó đã gạt phắt tay cậu ra, khiến bát trà đổ lênh láng trên sàn nhà, rồi lạnh lùng nói: "Đừng làm những việc thừa thãi này nữa, tôi không cần."

Lúc đó, Diệp Tuyên chỉ lẳng lặng cúi xuống lau dọn đống đổ vỡ, không nói một lời nào. Giờ đây nhìn lại, Thẩm Tuấn Triết mới thấy trái tim mình đau thắt lại. Thứ mà anh gọi là "thừa thãi" ấy, chính là tình yêu thuần khiết nhất mà anh từng có được trong đời.

Cơn giận dữ ban đầu đã biến thành nỗi hối hận đục khoét tâm can. Thẩm Tuấn Triết không còn đi tìm cậu với tâm thế của một kẻ đi đòi lại "tài sản" nữa. Anh muốn tìm thấy cậu để quỳ xuống, để cầu xin một cơ hội được sửa sai.

"Trần, tìm cho tôi tất cả những nơi có liên quan đến nghề phục chế tranh cổ ở phía Nam." Thẩm Tuấn Triết gọi điện, giọng anh khản đặc. "Không được bỏ sót bất kỳ thị trấn nào, dù là nhỏ nhất."

Sự nhạy bén của một doanh nhân bắt đầu quay trở lại. Anh hiểu Diệp Tuyên. Cậu sẽ không đi đến những nơi xô bồ. Cậu sẽ chọn một nơi có lịch sử, có không khí của nghệ thuật truyền thống.

Ở trấn cổ L, Diệp Tuyên vừa hoàn thành bức thư pháp cho ông Cố. Cậu đứng dậy vươn vai, cảm thấy một chút nhức mỏi ở cổ. Bà Lâm đi lên, tay cầm một phong thư.

"Tiểu Diệp à, có người gửi cho cháu cái này. Thấy bảo là lời mời từ Hội Mỹ thuật thành phố bên cạnh."

Diệp Tuyên mở thư ra. Đó là một lời mời tham dự một buổi triển lãm và tọa đàm về bảo tồn di sản văn hóa. Cậu định từ chối vì không muốn gây chú ý, nhưng khi nhìn thấy danh sách những bức tranh được trưng bày, cậu bỗng khựng lại. Có một bức họa cổ mang tên "Sơn Hà Tịnh Yên" – đây chính là bức tranh mà cậu hằng mong ước được chiêm ngưỡng một lần trong đời.

"Bà Lâm, cháu nghĩ cháu sẽ đi một chuyến." Diệp Tuyên nói, ánh mắt lấp lánh sự say mê nghề nghiệp.

Cậu không biết rằng, buổi triển lãm này cũng là nơi mà Thẩm Tuấn Triết đang nhắm tới. Thẩm thị vốn là một trong những nhà tài trợ lớn cho các hoạt động văn hóa nghệ thuật. Thẩm Tuấn Triết không quan tâm đến tranh ảnh, nhưng anh biết rằng ở đâu có những món đồ cổ quý giá, ở đó có khả năng xuất hiện người chồng đã bỏ trốn của mình.

Câu truyện của họ, sau một thời gian chia cắt, bắt đầu có những sợi tơ hồng mỏng manh kéo lại gần nhau. Nhưng lần này, thế chủ động đã không còn nằm trong tay Thẩm Tuấn Triết.

Đêm trước khi lên đường, Diệp Tuyên ra bờ sông ngồi một lúc lâu. Cậu nhìn dòng nước trôi lững lờ, chợt thấy lòng mình tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Cậu đã quen với việc không có Thẩm Tuấn Triết bên cạnh. Cậu không còn cảm thấy cô đơn khi ăn cơm một mình, không còn giật mình khi nghe tiếng còi xe bên ngoài.

Cậu đã tự xây dựng cho mình một thế giới nhỏ bé nhưng kiên cố.

Còn ở Thành phố S, Thẩm Tuấn Triết đang đứng trước gương, vuốt lại mái tóc rối. Anh nhìn thấy những nếp nhăn mờ nơi khóe mắt và sự uể oải không giấu giếm được. Anh chợt nhận ra mình đã già đi rất nhiều kể từ ngày cậu đi.

"Tuyên à, anh sắp đến tìm em rồi." Anh thầm hứa với bóng hình trong gương.

Nhưng Thẩm Tuấn Triết không lường trước được rằng, Diệp Tuyên mà anh sắp gặp lại, sẽ không còn là người thanh niên luôn cúi đầu chờ đợi anh ở phòng khách mỗi đêm nữa. Người đó giờ đây là một tâm hồn tự do, đã học được cách yêu bản thân trước khi yêu người khác.

Và để chạm được vào trái tim đã đóng băng của Diệp Tuyên một lần nữa, Thẩm Tuấn Triết sẽ phải dùng cả quãng đời còn lại để nung nấu sự chân thành, chứ không phải là những món quà xa xỉ hay quyền lực tiền bạc.

Mưa ở trấn cổ cuối cùng cũng tạnh. Những tia nắng đầu tiên của mùa mới chiếu lên mái ngói, làm bốc lên một làn hơi sương mờ ảo. Diệp Tuyên thu dọn đồ đạc, khóa cửa ngôi nhà nhỏ, bước ra khỏi con ngõ đá xanh với tâm thế đón nhận những điều mới mẻ.

Cậu đi về phía trước, nơi có ánh sáng của niềm đam mê đang vẫy gọi. Phía sau cậu, quá khứ đã thực sự ngủ yên. Hoặc ít nhất, cậu nghĩ là như vậy.