Thành phố lân cận nơi tổ chức triển lãm là một đô thị cổ kính mang hơi thở của thời đại, nơi những tòa nhà kiến trúc kiểu Pháp nằm xen kẽ giữa những rặng liễu rủ bên bờ kênh. Diệp Tuyên đến đây vào một buổi chiều nắng nhạt. Cậu mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản bằng vải thô, quần tây tối màu, dáng vẻ thanh mảnh nhưng khí chất đã có phần vững chãi, ung dung hơn hẳn thời gian còn ở Thành phố S.
Buổi triển lãm "Di Sản Và Thời Gian" được tổ chức tại một bảo tàng tư nhân nằm tách biệt trong một khu vườn yên tĩnh. Diệp Tuyên bước vào sảnh chính, mùi tinh dầu gỗ đàn hương và hương trà thoang thoảng khiến cậu thấy thư thái. Cậu đi lướt qua những gian hàng trưng bày gốm sứ, đồ đồng, và rồi dừng lại rất lâu trước bức họa "Sơn Hà Tịnh Yên".
Bức tranh thực sự là một kiệt tác. Những nét bút tả cảnh núi non trùng điệp, mây khói mờ ảo được vẽ bằng kỹ thuật dùng mực vô cùng điêu luyện. Diệp Tuyên đứng đó, đôi mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ, đôi tay vô thức cử động như đang mô phỏng lại những đường nét tinh tế ấy trong không trung. Cậu mải mê đến mức không nhận ra rằng, ở phía bên kia của sảnh lớn, một ánh mắt rực cháy đang dán chặt vào bóng lưng của cậu.
Thẩm Tuấn Triết đứng lặng người giữa đám đông quan khách mặc âu phục sang trọng. Anh vừa kết thúc bài phát biểu ngắn với tư cách là nhà tài trợ chính. Khi vừa bước xuống bục, ánh mắt anh vô tình quét qua đám đông và rồi khựng lại ở một bóng hình quen thuộc đến đau lòng.
Vẫn là cái dáng đứng hơi nghiêng đầu khi tập trung, vẫn là đôi vai gầy ấy. Nhưng dường như có điều gì đó đã thay đổi. Diệp Tuyên của hiện tại không còn mang theo cái vẻ u buồn, thấp thỏm của một người luôn phải nhìn sắc mặt kẻ khác để sống. Cậu đứng đó, tỏa ra một sức sống thầm lặng nhưng mãnh liệt, như một nhành lan rừng vừa tìm thấy được mảnh đất của riêng mình.
Trái tim Thẩm Tuấn Triết đập liên hồi, một cảm giác vừa vui mừng khôn xiết, vừa sợ hãi tột cùng bủa vây lấy anh. Anh sợ nếu mình chớp mắt, bóng hình ấy sẽ tan biến như một ảo ảnh của cơn đại hạn. Anh gạt qua những lời chào hỏi của các vị quan chức, sải bước dài về phía bức tranh "Sơn Hà Tịnh Yên".
"Diệp Tuyên."
Giọng nói trầm thấp, mang theo sự run rẩy không thể che giấu vang lên ngay sau lưng.
Cơ thể Diệp Tuyên cứng đờ. Cái giọng nói ấy đã ám ảnh cậu suốt ba năm hôn nhân, là âm thanh mà cậu từng khao khát được nghe nhất, cũng là âm thanh khiến cậu tổn thương sâu sắc nhất. Cậu nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh nhịp tim đang loạn nhịp, rồi từ từ quay người lại.
Ánh đèn của bảo tàng phản chiếu vào đôi mắt sâu thẳm của Thẩm Tuấn Triết. Anh đứng đó, trông gầy và tiều tụy hơn trong ký ức của cậu, nhưng sự kiêu ngạo đặc trưng vẫn hiện rõ trên vầng trán.
"Thẩm tổng, thật trùng hợp." Diệp Tuyên mở lời, giọng điệu bình thản đến mức chính cậu cũng thấy ngạc nhiên. Cậu không gọi anh là "Tuấn Triết", cũng không gọi "anh", mà là một danh xưng khách sáo như bao người xa lạ khác.
Hai chữ "Thẩm tổng" như một nhát dao cứa vào lòng Thẩm Tuấn Triết. Anh tiến lên một bước, định nắm lấy tay cậu nhưng Diệp Tuyên đã khéo léo lùi lại, giữ một khoảng cách an toàn.
"Em... em trốn đi đâu suốt thời gian qua vậy?" Thẩm Tuấn Triết hỏi, giọng anh nghẹn lại. "Anh đã tìm em đến phát điên."
Diệp Tuyên khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng như gió thoảng: "Tôi không trốn, tôi chỉ là đang đi tìm lại cuộc sống của chính mình. Mà Thẩm tổng đây, chắc hẳn công việc vẫn thuận lợi chứ? Hôm nay anh đến đây chắc là để ký kết một dự án lớn nào đó chăng?"
"Diệp Tuyên, đừng nói chuyện với anh bằng giọng điệu đó." Thẩm Tuấn Triết đau đớn nói. "Về nhà đi. Đơn ly hôn đó anh vẫn chưa ký, nó không có hiệu lực. Mọi chuyện trước đây là anh sai, anh sẽ sửa đổi, chúng ta bắt đầu lại có được không?"
Diệp Tuyên nhìn vào mắt người đàn ông trước mặt. Cậu từng nghĩ nếu gặp lại anh, mình sẽ khóc, hoặc sẽ oán hận. Nhưng lúc này, nhìn thấy sự cầu khẩn trong mắt anh, cậu chỉ thấy lòng mình nhẹ tênh.
"Thẩm Tuấn Triết, anh vẫn chưa hiểu sao?" Diệp Tuyên nhỏ giọng, nhưng từng câu chữ lại vô cùng rõ ràng. "Căn nhà đó chưa bao giờ là nhà của tôi. Nó là một chiếc lồng đẹp đẽ, và tôi là con chim bị bỏ quên trong đó. Anh không sai vì anh vô tâm, anh chỉ sai vì anh chưa bao giờ thực sự nhìn thấy tôi như một con người có cảm xúc. Anh chỉ cần một người vợ hoàn hảo để trang trí cho cuộc đời anh, và ai cũng có thể làm điều đó, không nhất thiết phải là tôi."
"Không đúng! Chỉ có em thôi!" Thẩm Tuấn Triết gầm khẽ, thu hút sự chú ý của vài người xung quanh. Anh hạ giọng, khẩn cầu: "Anh biết mình đã quá đáng. Những bức phác họa của em... anh đã xem hết rồi. Anh xin lỗi vì đã để em phải chờ đợi lâu như vậy. Cho anh một cơ hội thôi, anh sẽ bù đắp tất cả."
"Bù đắp bằng gì?" Diệp Tuyên hỏi ngược lại. "Bằng những sợi dây chuyền kim cương tôi không bao giờ đeo? Bằng số tiền chuyển khoản tôi không bao giờ dùng đến? Thẩm Tuấn Triết, thứ tôi cần là một người có thể cùng tôi ăn một bát mì ở lề đường, cùng tôi thức đêm phục chế một bức tranh rách, chứ không phải một người chỉ biết ném cho tôi một đống tiền rồi biến mất trong những cuộc tiếp khách."
Lúc này, một vị chuyên gia trong hội đồng mỹ thuật bước đến, cắt ngang cuộc đối thoại của họ.
"Tiểu Diệp, cậu đây rồi! Mọi người đang đợi cậu ở phòng tọa đàm để nghe ý kiến về kỹ thuật xử lý mốc trên lụa của bức 'Sơn Hà Tịnh Yên' này đấy."
Diệp Tuyên mỉm cười với vị chuyên gia: "Vâng, tôi đến ngay đây ạ."
Cậu quay sang nhìn Thẩm Tuấn Triết lần cuối, ánh mắt không còn vương vấn: "Thẩm tổng, cuộc gặp gỡ hôm nay chỉ là một sự tình cờ. Hy vọng lần tới chúng ta gặp nhau là ở tòa án để hoàn tất thủ tục. Chúc anh một buổi tối tốt lành."
Diệp Tuyên xoay người, bước đi về phía ánh sáng của phòng hội nghị, để lại Thẩm Tuấn Triết đứng chơ vơ giữa sảnh lớn. Anh cảm thấy như mình vừa đánh mất cả thế giới một lần nữa. Những người xung quanh nhìn anh bằng ánh mắt kính nể, nhưng không ai biết rằng, vị vua của giới tài chính lúc này đang nếm trải mùi vị của sự thất bại thảm hại nhất – thất bại trong việc giữ lấy người mình yêu.
Buổi tọa đàm diễn ra rất thành công. Diệp Tuyên dùng kiến thức chuyên môn sâu sắc và giọng nói điềm tĩnh để thuyết phục tất cả mọi người. Cậu tỏa sáng theo một cách rất riêng, không cần trang sức đắt tiền, không cần danh phận phu nhân hào nhoáng.
Sau khi kết thúc, Diệp Tuyên lặng lẽ rời đi bằng lối cửa sau để tránh Thẩm Tuấn Triết. Cậu lang thang trên những con phố cổ của thành phố lân cận, lòng trĩu nặng những suy tư. Cuộc gặp gỡ vừa rồi đã khuấy động lại những ký ức tưởng chừng đã ngủ yên, nhưng nó cũng giúp cậu khẳng định một điều: Cậu không còn muốn quay lại chiếc lồng vàng ấy nữa.
Trời bắt đầu đổ mưa. Diệp Tuyên không mang ô, cậu định chạy vào một mái hiên để trú thì một chiếc ô đen lớn đột ngột che trên đỉnh đầu.
Hơi ấm quen thuộc và mùi hương bạc hà nồng nàn bao phủ lấy cậu.
Thẩm Tuấn Triết không lên xe đi về Thành phố S. Anh đã đứng đợi ở cửa sau bảo tàng suốt ba tiếng đồng hồ dưới trời mưa, chỉ để được đi cạnh cậu thêm một đoạn đường.
"Để anh đưa em về khách sạn." Anh nói, giọng khản đặc vì thấm lạnh. Anh không ép buộc cậu lên xe, chỉ lặng lẽ cầm ô che cho cậu, mặc kệ một bên vai áo của mình đã ướt đẫm.
Diệp Tuyên nhìn bờ vai ướt của anh, trong lòng khẽ lay động một chút nhưng rồi lại nhanh chóng sắt đá trở lại. "Không cần đâu, tôi tự đi được."
"Tuyên à, làm ơn." Thẩm Tuấn Triết nhìn cậu bằng đôi mắt đỏ hoe. "Chỉ một đoạn này thôi. Anh sẽ không làm gì quá đáng cả. Anh chỉ muốn đảm bảo em không bị cảm lạnh."
Sự kiêu ngạo của kẻ đứng đầu Thẩm thị đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự hèn mọn, dè dặt đến đáng thương. Diệp Tuyên thở dài, không nói gì nữa, lặng lẽ bước đi dưới chiếc ô của anh.
Hai người đi bộ dọc theo con kênh, tiếng mưa rơi trên tán ô tạo thành một giai điệu buồn bã. Không ai nói với ai lời nào, nhưng bầu không khí giữa họ đã thay đổi. Không còn là sự áp chế một chiều, mà là một sự giằng co thầm lặng.
Đến cửa khách sạn nhỏ nơi Diệp Tuyên ở, cậu đứng lại: "Đến nơi rồi, cảm ơn anh."
Thẩm Tuấn Triết đưa tay ra, định chạm vào gò má cậu nhưng rồi lại rụt lại. "Em ở đây bao lâu?"
"Ngày mai tôi sẽ về."
"Về đâu?" Anh hỏi dồn dập.
Diệp Tuyên nhìn anh, khẽ lắc đầu: "Thẩm Tuấn Triết, đừng tìm tôi nữa. Hãy để chúng ta giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng cho nhau."
Cậu bước vào sảnh khách sạn, bóng dáng thanh mảnh mất hút sau cánh cửa kính. Thẩm Tuấn Triết đứng dưới mưa, chiếc ô trong tay run rẩy. Anh nhìn lên những ô cửa sổ sáng đèn, không biết căn phòng nào là của cậu.
Câu truyện của họ bây giờ mới thực sự bắt đầu vào giai đoạn đau đớn nhất. Không phải là sự vô tâm của người này làm người kia đau, mà là sự hối hận muộn màng của kẻ ở lại đang đối mặt với sự lạnh lùng của người đã bước đi.
Đêm đó, Thẩm Tuấn Triết không về. Anh ngồi trong xe đỗ đối diện khách sạn của Diệp Tuyên, nhìn chằm chằm vào lối ra vào. Anh biết mình không thể ép cậu về, nhưng anh cũng không thể rời đi.
Lần đầu tiên trong đời, Thẩm Tuấn Triết hiểu thế nào là "theo đuổi". Không phải bằng những bản hợp đồng, không phải bằng quyền lực, mà là bằng sự kiên trì và chân thành giữa màn mưa lạnh lẽo của một thành phố xa lạ.
Còn Diệp Tuyên, trong căn phòng nhỏ, cậu ngồi bó gối bên cửa sổ. Cậu biết anh vẫn ở đó. Trái tim cậu đã rạn nứt một lần, liệu nó có thể được phục chế như những bức tranh cổ kia không? Cậu không biết. Cậu chỉ biết rằng, nếu có một ngày cậu quay lại, người đó phải là một Thẩm Tuấn Triết hoàn toàn mới, chứ không phải là vị chủ tịch cao ngạo luôn coi thường tình cảm của cậu.
Tiếng mưa vẫn rơi đều, như muốn rửa trôi đi những bụi bặm của quá khứ, chuẩn bị cho một chương mới đầy sóng gió và cả những hy vọng mong manh.