Chuyến tàu hỏa mang số hiệu cũ kỹ đưa Diệp Tuyên rời khỏi thành phố lân cận để trở về trấn cổ L vào một buổi sáng sớm khi sương mù còn bao phủ những cánh đồng. Diệp Tuyên tựa đầu vào cửa kính, đôi mắt hơi thâm quầng vì cả đêm không ngủ được bao nhiêu. Cuộc gặp gỡ với Thẩm Tuấn Triết giống như một cơn dư chấn mạnh mẽ, làm rung chuyển cả một vùng bình yên mà cậu vất vả lắm mới gầy dựng được.
Cậu đã hy vọng rằng sự lạnh lùng của mình sẽ khiến một người kiêu ngạo như Thẩm Tuấn Triết chùn bước. Theo hiểu biết của cậu về anh, anh sẽ không bao giờ hạ mình quá lâu trước một người đã công khai từ chối mình. Anh có lòng tự trọng của một kẻ đứng đầu, có cái tôi lớn hơn cả trời xanh. Thế nhưng, khi bước chân xuống sân ga nhỏ của trấn L, Diệp Tuyên chợt nhận ra mình đã đánh giá thấp sự cố chấp của người đàn ông đó.
Vừa bước ra khỏi cổng ga, Diệp Tuyên đã nhìn thấy một chiếc xe hơi đen bóng bẩy, hoàn toàn lạc quẻ giữa khung cảnh mộc mạc của thị trấn nhỏ này. Thẩm Tuấn Triết đứng dựa lưng vào thân xe, chiếc áo măng tô đen dài khiến anh trông như một vị thần vừa rơi xuống từ một thế giới xa hoa khác. Gương mặt anh phảng phất vẻ mệt mỏi, đôi mắt đỏ vằn vì thức trắng, nhưng khi nhìn thấy Diệp Tuyên, ánh mắt ấy lập tức bừng sáng.
Diệp Tuyên siết chặt quai túi xách, định đi lướt qua anh như không quen biết. Nhưng Thẩm Tuấn Triết đã nhanh chân bước tới, chặn đường cậu.
"Anh đã nói là sẽ không để em đi một mình nữa." Giọng anh khàn đặc, chân thành đến lạ lùng.
"Anh theo dõi tôi?" Diệp Tuyên nhíu mày, sự tức giận bắt đầu nhen nhóm.
"Không phải theo dõi, là anh muốn bảo vệ em." Thẩm Tuấn Triết vội vàng giải thích, đôi bàn tay vốn quen điều khiển những thương vụ nghìn tỷ nay lại lúng túng không biết đặt vào đâu. "Anh đã trả xe và tài xế về Thành phố S rồi. Anh chỉ đi một mình tới đây thôi."
Diệp Tuyên nhìn quanh, quả thật chỉ thấy mình anh đứng đó với một chiếc vali nhỏ – thứ mà cậu chưa bao giờ thấy anh tự tay xách trong suốt ba năm qua. "Thẩm Tuấn Triết, anh điên rồi sao? Công ty của anh, những dự án của anh thì sao?"
"Mọi thứ đã có ban điều hành lo liệu. Nếu không có em, những con số đó cũng chẳng có ý nghĩa gì cả."
Diệp Tuyên không muốn tranh cãi thêm ở nơi công cộng, cậu lặng lẽ rẽ vào con đường mòn dẫn về ngõ đá xanh. Thẩm Tuấn Triết im lặng theo sau, duy trì một khoảng cách chừng hai mét, không quá gần để khiến cậu khó chịu, nhưng đủ gần để anh có thể nhìn thấy từng sợi tóc mai của cậu bay trong gió.
Về đến ngôi nhà nhỏ, bà Lâm đang tưới nước cho mấy chậu hoa giấy thấy Diệp Tuyên về thì mừng rỡ, nhưng khi nhìn thấy người đàn ông cao lớn, điển trai đi phía sau, bà không khỏi ngạc nhiên.
"Tiểu Diệp về rồi đấy à? Đây là... bạn cháu sao?"
Diệp Tuyên còn chưa kịp trả lời, Thẩm Tuấn Triết đã bước lên một bước, cúi đầu chào rất lịch sự: "Chào bà, cháu là chồng của Diệp Tuyên. Cháu đến để đón cậu ấy, và cũng muốn xin ở lại đây một thời gian ạ."
Diệp Tuyên sững sờ, quay sang trừng mắt nhìn anh. Bà Lâm thì ồ lên một tiếng, nhìn Thẩm Tuấn Triết từ đầu đến chân rồi gật gù: "Hóa ra là chồng Tiểu Diệp. Nhìn cậu khôi ngô quá, nhưng Tiểu Diệp nhà tôi ở đây một mình cực khổ lắm, sao giờ cậu mới tới?"
Câu hỏi vô tình của bà Lâm giống như một lưỡi dao đâm vào chỗ hiểm của Thẩm Tuấn Triết. Anh cúi đầu, giọng thấp xuống: "Dạ, là do cháu vô tâm, cháu sai rồi ạ."
Diệp Tuyên thở dài, cậu biết nếu cứ đứng đây thì sẽ càng rắc rối. Cậu mở cửa nhà, lạnh lùng nói với Thẩm Tuấn Triết: "Anh vào đi. Chúng ta nói chuyện cho rõ ràng một lần."
Bên trong căn nhà gỗ nhỏ nhắn, Thẩm Tuấn Triết lúng túng nhìn quanh. Đây là nơi cậu đã sống suốt thời gian qua sao? Một chiếc giường đơn nhỏ bé, một cái bàn làm việc phủ đầy bụi giấy và phẩm màu, một vài bộ quần áo vải thô treo trên móc gỗ. So với căn biệt thự xa hoa ở Thành phố S, nơi này thực sự quá giản đơn, nhưng nó lại mang lại cảm giác ấm áp và đầy hơi thở sự sống.
"Thẩm Tuấn Triết, anh định diễn kịch đến bao giờ?" Diệp Tuyên rót một ly nước lọc đặt lên bàn. "Ở đây không có nhà hàng năm sao, không có nệm lông vũ, cũng không có người hầu hạ anh. Anh sẽ không chịu đựng được quá hai ngày đâu."
Thẩm Tuấn Triết cầm ly nước, uống một ngụm rồi nhìn thẳng vào mắt cậu: "Anh không diễn kịch. Anh muốn nếm thử cuộc sống mà em đã chọn. Nếu em sống được, anh cũng sống được. Anh sẽ không ép em về, nhưng anh muốn ở cạnh em để em thấy rằng anh có thể thay đổi."
"Thay đổi?" Diệp Tuyên bật cười, nụ cười mang theo chút mỉa mai. "Một người chưa bao giờ phải tự tay giặt một chiếc tất như anh thì thay đổi kiểu gì? Thôi đi, anh hãy về Thành phố S và sống cuộc đời đế vương của anh đi. Đừng làm xáo trộn cuộc sống của tôi nữa."
Thẩm Tuấn Triết không đáp lại lời mỉa mai đó. Anh lẳng lặng mở vali, lấy ra một vài bộ đồ đơn giản – có lẽ anh đã chuẩn bị từ trước. Anh đi đến góc phòng, thấy một cái chổi và hót rác, liền cầm lấy rồi bắt đầu quét nhà.
Diệp Tuyên nhìn bóng lưng cao lớn của anh đang lóng ngóng khom người quét từng hạt bụi dưới gầm bàn, lòng cậu dâng lên một cảm xúc khó tả. Vừa thấy nực cười, vừa thấy chua xót. Vị chủ tịch cao ngạo ngày nào giờ lại đang làm công việc của một người giúp việc, chỉ để đổi lấy cái nhìn của cậu.
"Đừng làm nữa, anh quét còn bẩn thêm." Diệp Tuyên giật lấy cái chổi. "Nếu anh muốn ở lại, được thôi. Nhưng tôi nói trước, tôi sẽ không nấu cơm cho anh, không giặt đồ cho anh, và anh phải ngủ trên cái ghế sô pha cũ kia. Chừng nào anh thấy chán thì tự khắc rời đi."
"Được." Thẩm Tuấn Triết đồng ý ngay lập tức, đôi mắt sáng lên vì cuối cùng cũng được ở lại.
Thế là, cuộc sống kỳ lạ của hai người bắt đầu trong căn nhà nhỏ ở trấn L.
Diệp Tuyên vẫn làm việc như bình thường. Cậu đang phục chế một bức tranh phong thủy bị rách lớn cho một gia đình trong trấn. Cậu ngồi bên bàn làm việc hàng giờ liền, tỉ mẩn đến mức quên cả thời gian. Thẩm Tuấn Triết thì ngồi ở sô pha, trong tay là chiếc laptop nhưng ánh mắt thì hiếm khi nhìn vào màn hình. Anh quan sát cậu. Anh thấy cậu khi tập trung sẽ hơi mím môi, khi làm xong một công đoạn khó sẽ khẽ thở phào và đưa tay lên lau mồ hôi trên trán.
Những chi tiết nhỏ bé ấy, trong ba năm hôn nhân, anh chưa bao giờ để ý. Giờ đây, chúng lại trở thành thứ quý giá nhất trong mắt anh.
Đến tối, Diệp Tuyên chỉ nấu một nồi cháo trắng và một ít rau xào. Cậu múc một bát cho mình, còn nồi thì để trên bếp. Thẩm Tuấn Triết lẳng lặng đi vào bếp, tự múc cháo, tự ngồi xuống bàn ăn đối diện cậu. Bát cháo nhạt nhẽo, không có cao lương mỹ vị, nhưng anh ăn một cách ngon lành, như thể đó là bữa tiệc thịnh soạn nhất thế giới.
"Ngày mai... em có cần mua thêm gì không? Anh có thể ra chợ." Thẩm Tuấn Triết lên tiếng phá vỡ sự im lặng.
"Anh biết đi chợ sao?" Diệp Tuyên không ngẩng đầu lên.
"Anh sẽ học."
Đêm đó, Thẩm Tuấn Triết nằm trên chiếc sô pha chật hẹp. Đôi chân dài của anh phải co lại một cách khổ sở, cái lưng đau nhức vì mặt gỗ cứng. Nhưng anh không kêu ca nửa lời. Anh nghe tiếng thở đều đều của Diệp Tuyên từ phía sau tấm rèm vải, cảm thấy lòng mình bình yên lạ kỳ.
Câu truyện về sự chuộc lỗi không bắt đầu bằng những lời thề thốt viển vông, mà bắt đầu bằng những cơn đau lưng, bằng mùi cháo trắng nhạt nhẽo và bằng sự kiên trì trong thầm lặng.
Sáng hôm sau, Thẩm Tuấn Triết dậy sớm. Anh cố gắng không làm ồn, xách một cái giỏ tre nhỏ theo chỉ dẫn của bà Lâm để ra chợ. Vị chủ tịch tài ba đứng giữa khu chợ quê ồn ào, mùi cá tôm, mùi rau củ trộn lẫn khiến anh lúng túng. Anh bị những người bán hàng chèo kéo, bị nói thách giá, nhưng anh vẫn kiên nhẫn chọn mua từng mớ rau xanh nhất, những quả trứng gà tươi nhất theo trí nhớ về những món Diệp Tuyên từng nấu.
Khi anh trở về với mồ hôi nhễ nhại và cái giỏ đầy ắp, Diệp Tuyên đang đứng ở sân. Nhìn thấy dáng vẻ luộm nhuộm của anh – chiếc áo sơ mi đắt tiền bị vấy bẩn một chút bùn đất, tay cầm bó rau muống – Diệp Tuyên khẽ mím môi để ngăn mình không bật cười.
"Anh mua nhiều thế này thì ai ăn hết?"
"Anh thấy cái gì cũng tươi nên mua về cho em tẩm bổ." Thẩm Tuấn Triết cười, nụ cười không còn mang vẻ đắc thắng của một kẻ thành đạt, mà là nụ cười của một người chồng đang cố gắng lấy lòng vợ.
Cứ thế, một tuần trôi qua. Thẩm Tuấn Triết dần quen với nhịp sống ở trấn L. Anh học được cách nhóm bếp lò, học được cách chọn cá không bị ươn, và quan trọng nhất, anh học được cách im lặng để không làm phiền không gian làm việc của Diệp Tuyên.
Sự vô tâm ngày trước đang được anh sửa chữa bằng những hành động thiết thực nhất. Anh không còn nói về những dự án nghìn tỷ, không còn nhắc đến việc quay về Thành phố S. Anh chỉ hỏi cậu: "Tuyên à, hôm nay em có mệt không?", "Tuyên à, để anh rửa bát cho."
Diệp Tuyên nhìn thấy tất cả. Lòng cậu như một tảng băng lớn, dù bề ngoài vẫn lạnh lẽo nhưng bên dưới đã bắt đầu có những dòng nước nhỏ chảy qua. Cậu tự hỏi, liệu người đàn ông này có thể kiên trì được bao lâu? Sự thay đổi này là nhất thời vì cảm giác tội lỗi, hay thực sự anh đã nhận ra giá trị của những điều bình dị?
Một buổi chiều, khi trời lại đổ mưa rào, Diệp Tuyên đang bận tay xử lý một vết rách trên tranh lụa thì sấm sét vang lên làm mất điện. Căn phòng tối sầm lại. Diệp Tuyên định đứng dậy tìm nến thì một bàn tay ấm áp đã nắm lấy tay cậu.
"Đừng sợ, có anh đây."
Trong bóng tối, giọng nói của Thẩm Tuấn Triết trầm ấm và vững chãi như một mỏ neo giữa biển khơi. Anh không ôm cậu, không làm gì quá phận, chỉ nắm nhẹ lấy tay cậu để trấn an.
Giây phút đó, Diệp Tuyên cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Cậu nhận ra, dù có chạy trốn xa đến đâu, dù có cố gắng sắt đá đến thế nào, thì sâu thẳm trong lòng, cậu vẫn còn một khe hở dành cho người đàn ông này. Nhưng khe hở đó giờ đây không còn là sự lệ thuộc, mà là một sự cân nhắc đầy lý trí.
"Thẩm Tuấn Triết, buông tay ra đi. Tôi không sợ tối." Diệp Tuyên nhỏ giọng.
Anh buông tay, nhưng hơi ấm vẫn còn vương lại trên da thịt cậu rất lâu sau đó.
Câu truyện ở trấn cổ này vẫn còn tiếp diễn, với một kẻ đang cố sức xây lại niềm tin đã mất, và một người đang học cách mở lòng mà không làm mất đi bản sắc của chính mình. Sự thay đổi của Thẩm Tuấn Triết giống như một bức tranh đang được phục chế – chậm chạp, tỉ mỉ, và cần rất nhiều sự chân thành để những vết rách của quá khứ hoàn toàn biến mất.